Cố Vân Khê thong thả c.ắ.n một miếng bánh mì nướng: “Anh cả là trưởng thành , em tôn trọng quyết định của , chỉ cần hối hận là .”
Nghe , Cố Hải Triều nhất thời nên cảm thấy nhẹ nhõm là rối rắm nữa.
“Tiểu Khê…”
Cố Vân Khê liếc mắt một cái, Cố Hải Ba liền nuốt lời định trở .
Ăn xong, Cố Vân Khê thong thả về phòng thu dọn đồ đạc. Cố Hải Ba đuổi theo: “Tiểu Khê, tại em cản ? Anh cả sẽ lời em mà.”
Cố Vân Khê khẽ mỉm : “Chuyện càng cản thì càng cố , cần gì ?”
Em còn , Cố Vân Thải thì vội c.h.ế.t: “ chúng thể trơ mắt cả nhảy hố lửa chứ.”
Cố Vân Khê đè vai hai họ xuống: “Không vội, bọn họ thành .”
“Thật hả?”
“Thật.”
Có câu của Cố Vân Khê, hai em Cố Hải Ba yên tâm. Lời em gái nay bao giờ sai.
Sau đó, Yến Thanh Thanh ngạc nhiên phát hiện, mặc kệ cô cố ý kiếm chuyện thế nào, nhà họ Cố đều phớt lờ.
“Tại họ thèm đếm xỉa gì đến em ? Có Tiểu Khê cho họ chuyện với em ? Anh nuông chiều bọn họ quá …”
“Họ chịu bay đến Las Vegas cùng là vui lắm .”
Yến Thanh Thanh đảo mắt: “Ngọc mài sáng, học nghĩa. Anh là cả, vẫn nên nghiêm khắc dạy dỗ họ, nếu , sẽ thiệt thòi lớn. Hay là, cắt sinh hoạt phí và học phí của họ , cho họ nếm mùi khổ sở một chút?”
Cố Hải Triều: … Bỗng nhiên cảm thấy cô thật ngu ngốc, thật cay nghiệt. Chuyện gì thế ?
Suốt chuyến bay, em nhà họ Cố chỉ lo ăn uống ngủ, một ai ý định ngăn cản đám cưới.
Ngược , Yến Thanh Thanh thì liên tục kiếm chuyện.
Sự đối lập quá rõ rệt, t.h.ả.m đến nỡ , Cố Hải Triều chỉ che mặt thở dài.
Đến Las Vegas, cả nhóm gọi xe thẳng đến nơi đăng ký kết hôn.
Yến Thanh Thanh kéo Cố Hải Triều ở phía , cố tình lớn: “Chính là chỗ , chúng đăng ký thôi.”
Cố Vân Khê thong thả theo , đôi mắt đảo quanh, đang suy nghĩ gì.
Ngay khoảnh khắc họ bước tới, một giọng đột nhiên vang lên: “Thanh Thanh.”
Yến Thanh Thanh cứng đờ , đột ngột đầu . Một bóng dáng quen thuộc xa lạ đập mắt cô.
Lồng n.g.ự.c đau nhói, nước mắt bỗng tuôn trào…
Đó là một đàn ông trẻ tuổi, mặc áo sơ mi trắng, quần tây, trời nóng mà vẫn thắt cà vạt. Tóc chải chuốt kỹ càng, đeo kính gọng vàng, trông văn nhã, lịch sự, đúng kiểu trí thức cao cấp.
Phong cách khác với Cố Hải Triều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-329329.html.]
“Thanh Thanh, em đến Mỹ liên lạc với ?”
Giọng vô cùng dịu dàng, tựa như lời thì thầm của tình nhân.
“Em…” Cảm xúc Yến Thanh Thanh dâng trào, nước mắt tuôn như vỡ đê. “Anh…”
Hai , vẻ kích động lộ rõ, chỉ cần mù đều quan hệ giữa họ hề đơn giản.
Cố Hải Triều nhíu mày: “Thanh Thanh, là ai?”
Như một gáo nước lạnh dội từ đầu xuống, Yến Thanh Thanh lúc mới bừng tỉnh, lòng rối như tơ vò: “Anh … là hàng xóm của em, Hàn Dịch.”
Hàn Dịch chậm rãi bước tới, ánh mắt chỉ chuyên chú Yến Thanh Thanh: “Thanh Thanh, em còn giận ? Anh xin em, thật lòng xin . Là suy nghĩ chu , để em chịu nhiều ấm ức như . Anh bảo đảm sẽ thế nữa.”
Những lời khiến Yến Thanh Thanh thấy chua xót. Sớm hôm nay, cần gì lúc ?
Hàn Dịch đầu, lịch sự : “Vị , cảm ơn chăm sóc Thanh Thanh.”
“Thay ?” Sắc mặt Cố Hải Triều đổi mấy bận, nắm tay dần cứng .
Hàn Dịch tỏ vẻ áy náy: “Thanh Thanh là bạn gái . Chúng lớn lên bên từ nhỏ, là thanh mai trúc mã, là mối tình đầu của . Giữa chúng hiểu lầm, lôi kéo chuyện là chúng …”
Một tiếng hít lạnh vang lên. Cố Vân Thải che miệng, kinh ngạc đến nên lời.
Thư Sách
Cái gì thế ? Loạn quá!
Để chị phân tích xem nào: Hai từng là yêu thề hẹn trọn đời, suýt nữa là bàn chuyện cưới hỏi. gã đàn ông cơ hội nước ngoài tu nghiệp nên chia tay. Cô gái với tâm lý gì sang hẹn hò với Cố Hải Triều, còn mượn quan hệ và tiền bạc của để thành công nước ngoài.
Là ý đúng ? C.h.ế.t tiệt, tức c.h.ế.t ! Hóa chỉ là kẻ lót đường ?
Cố Hải Triều cảm thấy phẫn nộ vì phản bội: “Yến Thanh Thanh, cô bắt cá hai tay? Cô đang đùa giỡn với đấy ?”
Hai quen là một sự tình cờ. Cô từng yêu ai, là bạn trai đầu tiên và cũng hy vọng là cuối cùng. Cô một tình cảm chân thành pha trộn bất kỳ lợi ích nào.
Ha hả, bây giờ lời vẫn còn văng vẳng bên tai, mà tất cả đều là dối trá.
Thật để bụng chuyện đây cô từng bạn trai , nhưng cô lừa dối .
Nhìn ánh mắt phẫn nộ của , Yến Thanh Thanh rùng : “Không , em …”
Cô cố sức phủ nhận, còn ấm ức đến đỏ hoe cả mắt, trông như một nạn nhân vô cùng đáng thương.
Đẳng cấp quá cao, bình thường là đối thủ? Càng đừng đến một tờ giấy trắng từng yêu đương như Cố Hải Triều.
“Đừng , sẽ đau lòng.” Hàn Dịch đầy thâm tình: “Thanh Thanh, dù xảy chuyện gì, tình cảm của dành cho em vẫn đổi. Anh cũng ngại chuyện em từng ở bên , em yêu , em yêu là …”
Vừa những lời , cảm xúc của Yến Thanh Thanh bỗng vỡ òa: “Không đổi? Vậy ai là đề nghị chia tay? Là ai , chuyện quá khứ chỉ xem như một giấc mộng, tỉnh mộng sẽ còn dấu vết?”
Cô vẫn còn nhớ như in lời khi nước ngoài, chúng quá khiến tuyệt vọng.
Cô hận lắm, thể bỏ cô, một cô đơn m.a.n.g t.h.a.i ở trong nước?
Hàn Dịch nhíu mày, thở dài: “Anh cho rằng đó là lựa chọn nhất cho cả và em. Anh nước ngoài, khi nào mới thể về, bắt em lãng phí mấy năm thanh xuân quý giá nhất để chờ đợi, thật sự… đành lòng.”
“ khi ở nước ngoài, mới phát hiện , thể sống thiếu em. Thanh Thanh, yêu em.”