Cô dùng giọng điệu bình thản nhất để sự thật đáng sợ nhất.
Mặt Cố Vân Thải tái . Còn chuyện như ?
Yến Thanh Thanh tức giận uất ức: “Cố Vân Khê, cô là em út, nhưng cũng gian xảo nhất. Khi cô xuất hiện, chúng đều đang yên …”
Cố Vân Khê dụi dụi mắt, ngáp một cái. Lãng phí thời gian ngủ quý báu của cho loại thật đáng.
“Buồn ngủ quá. Chị hai, tối nay chị ngủ ở phòng em .”
Vốn dĩ Cố Vân Thải sắp xếp ở chung phòng với Yến Thanh Thanh, bây giờ thì nữa .
“Được.”
Hai chị em khoác tay phòng, từ đầu đến cuối thèm liếc Yến Thanh Thanh thêm một cái nào.
Làm lơ chính là sự khinh miệt lớn nhất.
“ còn xong…” Yến Thanh Thanh giơ tay cản .
“Rầm.” Cánh cửa đóng sầm ngay mặt cô .
Tề Thiệu vẻ mặt mất kiên nhẫn: “Cố Hải Triều, thời gian của Tiểu Khê vô cùng quý giá, đáng lãng phí mấy chuyện vớ vẩn . Anh tự xử lý cho .”
Mắt kiểu gì ? Người phụ nữ thì gì ? Làm hại Tiểu Khê chịu ấm ức.
Anh xong liền đầu bỏ .
Cố Hải Ba hừ lạnh một tiếng, cũng theo.
Lòng tự trọng của Yến Thanh Thanh đả kích nặng nề. Thái độ của đám là ? Một chút tôn trọng cũng .
Cô tức đến cực điểm: “Cố Hải Triều, em đồng ý, chúng kết hôn ngay lập tức.”
Trong phòng, Cố Vân Thải khẽ thở dài: “Cũng thể trách cả mắt kém . Yến Thanh Thanh vẫn luôn giả vờ dịu dàng, điều, hiểu đột nhiên giả vờ nổi nữa.”
Cố Vân Khê sờ sờ mũi: “Có lẽ… là em kích thích quá. Cô nghĩ tiền tiêu đều là của cả.”
Cô tiêu tiền như nước, thích gì mua nấy, mua hàng hiệu chớp mắt, ăn mặc đều dùng đồ nhất. Tính kỹ , mấy ngày nay cũng tiêu hết vài vạn .
Hơn nữa, cô mua đồ cho tất cả , nhưng cố tình mua cho Yến Thanh Thanh.
Biết , Yến Thanh Thanh vẫn cô xếp phạm vi “ một nhà”.
Ấy mà cô còn cố giữ hình tượng, từ chối đồ Cố Hải Triều mua cho.
Chắc là vì nên mới kích động quá.
Cố Vân Thải nhịn mà trợn mắt: “Cô coi tiền nhà họ Cố như tiền của . Tấm tắc, vội vàng quá, cô gì về nhà chúng cả.”
“Chỉ cần một chút thôi, cũng dám to gan chọn em để tay.”
Thật , khó đối phó nhất trong nhà chính là Cố Vân Khê.
“Bị tiền che mắt mà.” Cố Vân Khê chẳng thấy gánh nặng tâm lý gì, yêu thì cứ yêu, dù cô cũng sống dựa ai. “Suy bụng bụng , thật sự chút nào. mà, cả hé răng chút gì ?”
Theo lý mà , đàn ông khi yêu chỉ thông minh thường bằng , chuyện gì cũng giấu .
Cố Vân Thải đột nhiên lật , bình tĩnh em gái: “Sau khi em , tới, bảo bọn chị ký thỏa thuận bảo mật, phép nhắc đến chuyện của em với bất kỳ ai, một chữ cũng .”
Chị vẫn còn nhớ vẻ mặt nghiêm trọng của đó, và cả câu : Mọi thứ về cô đều thuộc hồ sơ mật.
Em gái của chị, bất tri bất giác trở thành một sự tồn tại vô cùng đặc biệt.
Cố Vân Khê bừng tỉnh. Hóa là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-328328.html.]
“Em gái, em mệt ?” Cố Vân Thải thương xót khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái, con bé chẳng bao giờ béo lên .
“Mệt nhưng mà vui.” Cố Vân Khê khẽ nhắm mắt. “Tất cả những gì em đều là cam tâm tình nguyện, mệt hơn nữa cũng chẳng là gì.”
Cố Vân Thải bao giờ em gái còn khía cạnh . Trong ấn tượng của chị, em gái chị là tinh ranh, cổ quái, và vô cùng coi trọng bản .
“Mong của em là gì?”
“Thế giới hòa bình, quốc thái dân an.”
Cố Vân Thải bật : “Phụt, em đùa đấy chứ?”
Cố Vân Khê mở mắt: “Nguyện cho những bên cạnh em đều bình an vui vẻ, nguyện cho thế hệ chúng còn chịu sự khinh nhục của cường quốc bên ngoài, nguyện cho đời mãi mãi rời xa chiến tranh.”
Chỉ một quốc gia hùng mạnh mới thể che chở cho dân của , mới thể tiếng trường quốc tế.
Cố Vân Thải ngẩn ngơ em gái, một dòng m.á.u nóng lan tỏa trong lồng ngực: “Tiểu Khê…”
Hóa em gái nghĩ như . Vậy thì, lẽ chị cũng thể chút gì đó? Một quốc gia hùng mạnh thì hết giàu , nhiều tiền…
Bên tai truyền đến giọng lơ mơ của Tiểu Khê: “Ngủ thôi, chị gái ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, em gái yêu quý nhất của chị.”
Sáng hôm , Cố Hải Ba thể tin nổi mà dụi tai : “Cái gì? Hai định đến Las Vegas kết hôn?”
Thư Sách
Anh lầm đấy chứ?
Động tác uống sữa của Cố Vân Khê khựng , cô ngẩng đầu lên .
Vừa , Yến Thanh Thanh cũng sang, ánh mắt mang theo một tia khiêu khích: “ , chúng quyết định . Chúc mừng chúng .”
Cố Vân Thải vội giữ c.h.ặ.t t.a.y cả, tức đến nghẹn thở: “Anh cả, đây là thật, đúng ?”
Cố Hải Triều vỗ nhẹ tay chị: “Chị hai, là thật đấy.”
Cố Hải Ba tức sắp điên: “Anh cả, cứ mê tỉnh ngộ ? Cô thứ gì …”
Cưới loại phụ nữ về chỉ tổ loạn nhà.
Sắc mặt Cố Hải Triều trầm xuống: “Hải Ba, xin .”
Cố Hải Ba nghiến chặt răng, trừng mắt bộ mặt vênh váo đắc ý của Yến Thanh Thanh, chỉ hận thể tát cho cô mấy cái.
Không khí chút căng thẳng.
Một giọng thanh lãnh vang lên: “Anh ba, xin .”
Là Cố Vân Khê lên tiếng.
Cố Hải Ba, vốn đang bướng bỉnh chịu mở miệng, hít sâu một : “Xin .”
Yến Thanh Thanh khẩy: “Thật kỳ lạ nha, Hải Ba lời , lời Cố Vân Khê.”
Cô rõ ràng là đang châm ngòi ly gián, vạch mặt với em nhà họ Cố.
ngoài dự đoán của cô , Cố Hải Triều bình tĩnh: “Bình thường thôi. Ở nhà chúng , Tiểu Khê mới là tiếng nhất.”
Anh là quán xuyến việc, nhưng Cố Vân Khê mới là thực sự chủ phía .
“Gì cơ?” Yến Thanh Thanh rõ.
Cố Hải Triều giải thích, mà về phía Cố Vân Khê: “Tiểu Khê, em đồng ý với cuộc hôn nhân ?”