“Hừ.” Yến Thanh Thanh tỏ rõ ràng là vui.
“Đừng giận nữa, mua quần áo cho em nhé.”
“Em mới thèm.”
Ở cách đó xa, Cố Hải Ba trợn tròn mắt. Đỏng đảnh.
Mấy ngày tiếp theo, Cố Vân Khê dẫn du lịch khắp nơi, ăn uống, check-in tại các điểm tham quan, chơi vui vẻ.
Cô đối với nhà nay đều hào phóng, ăn ở đều chọn loại nhất.
Hiếm khi nước ngoài một chuyến, ngắm thế giới nhiều hơn.
“Chúng ăn đồ Tây Ban Nha .”
Cách chi tiêu của Cố Vân Khê giống , cô chỉ chọn thứ thích chứ giá cả.
Cô thể ăn món Pháp đắt đỏ nhất, mà cũng thể ăn đồ ăn khuya ở ven đường.
Người nhà họ Cố cũng tính của cô, thêm gì: “Được thôi.” Chỉ cần cô vui là .
Tề Thiệu thì càng khỏi , cô gì đều nấy, còn liên tục mua đủ thứ cho cô.
Cô ở nước ngoài hai năm, ngoài việc học thì chỉ lo kiếm tiền, hưởng thụ tử tế bao giờ.
Cứ như , theo Cố Vân Khê và thấy một thế giới lộng lẫy, muôn màu muôn vẻ.
Hôm nay, Cố Vân Khê bao một lô riêng, cho xem nhạc kịch Broadway. Mặc dù vài chỗ xem hiểu, nhưng cũng ảnh hưởng đến việc xem say sưa.
Xem xong, cả nhóm còn cùng ăn khuya.
Về đến khách sạn là khuya, Cố Vân Khê tắm rửa xong liền ngả lưng xuống giường.
Tiếng gõ cửa vang lên, Cố Vân Khê nhíu mày. Ai nhỉ?
Chị Triệu giường bên cạnh dậy: “Ai đấy?”
Thư Sách
“Là , Yến Thanh Thanh đây.”
Cố Vân Khê xoa xoa mi tâm. Cô và Yến Thanh Thanh quan điểm sống khác , thể chuyện hợp, nên quan hệ cũng bình thường.
nể mặt Cố Hải Triều, sự tôn trọng tối thiểu vẫn .
“Tiểu Khê, thể chuyện với cô một lát ?”
Cố Vân Khê đành bất đắc dĩ bảo chị Triệu mở cửa cho cô . “Cô gì?”
Yến Thanh Thanh mặc váy ngủ lụa tơ tằm, tóc dài xõa vai, trông vô cùng thục nữ. “Anh cả của cô việc vất vả, một năm 365 ngày bôn ba khắp nơi, ngày nào cũng tăng ca đến tận đêm khuya.”
Vẻ mặt cô đầy đau xót.
Cố Vân Khê cảm xúc gì đặc biệt, bản cô cũng học hành cả năm nghỉ, thứ gì thì trả giá tương xứng.
“Anh đang ở giai đoạn phấn đấu sự nghiệp. Có điều, cô nên khuyên chú ý sức khỏe nhiều hơn.”
Yến Thanh Thanh chần chừ một lát, vẻ mặt như khó xử: “ hy vọng... cô thể thương nhiều hơn một chút.”
Cố Vân Khê: ??? “Ý cô là gì?”
Yến Thanh Thanh khẽ thở dài, cô như thể đang một đứa trẻ hiểu chuyện: “Tiết kiệm là một đức tính .”
Cố Vân Khê sững sờ, bật vì quá tức: “Cô đang chê tiêu tiền quá phung phí ?”
Có nhầm ? Tiền cô tiêu là tiền của chính ! Chi phí chuyến du lịch của , tất cả đều do cô chi trả, bao gồm cả phần của Yến Thanh Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-326326.html.]
Cô chẳng những cảm kích mà còn bóng gió, đúng là bệnh mà.
Yến Thanh Thanh vội xua tay: “Chuyện nhà các cô đến lượt quản, chỉ là xót cho Hải Triều. Thân là cả, từ nhỏ dắt díu ba đứa em khôn lớn, vì các cô, từ bỏ quá nhiều thứ.”
“Ồ.” Cố Vân Khê tức giận nữa, cô bỗng nhiên chút hiểu .
Yến Thanh Thanh nghĩ rằng tiền cô tiêu là tiền Cố Hải Triều vất vả kiếm . Thật nực .
“Đêm khuya , buồn ngủ quá, nghỉ ngơi.”
Cô đuổi khách, Yến Thanh Thanh vẫn : “Những lời ... đừng để cả cô . Anh nay luôn yêu thương các cô, thà hy sinh hạnh phúc của bản cũng các cô vẹn .”
Lời trong lời ngoài của cô đều một ý, đó là ba em họ nợ Cố Hải Triều, báo đáp ân tình .
Chưa bàn đến việc Cố Hải Triều tự nguyện, mà cho dù lùi một vạn bước, bọn họ trả ân tình , thì đó cũng là chuyện giữa họ với Cố Hải Triều, hề liên quan đến Yến Thanh Thanh.
Cố Vân Khê vốn xen chuyện tình cảm của khác, nhưng nếu điều tự tìm tới, thì cô cũng khách khí nữa.
Cô lạnh lùng hỏi: “Học phí của cô là ai trả?”
Sắc mặt Yến Thanh Thanh biến đổi: “Đương nhiên là ba trả…”
“Haha.” Cố Vân Khê một tiếng đầy châm chọc. Cô hỏi, nhưng chuyện gì cô cũng .
Câu đó như một cái bạt tai giáng thẳng mặt Yến Thanh Thanh, cô lập tức nổi giận: “Cô ý gì? Khinh thường nhà chúng ? Nhà bao đời nay là dòng dõi thư hương, còn các chỉ là lũ chân đất, dựa cái gì mà khinh thường nhà chúng ? Cô, một đứa con gái dựa trai chu cấp, lấy tư cách gì mà chuyện với như …”
Cố Vân Khê lộ vẻ thể tin nổi. Người yêu đương với cả kiểu gì ? Cô gì về tình hình của nhà họ Cố ?
“Cô nóng nảy, vì cô chột .”
Yến Thanh Thanh vẫn luôn cho rằng Cố Vân Khê là khá ôn hòa, chỉ là IQ cao, vận may hơn một chút.
“Cô bậy!”
Cố Vân Khê thấy phiền với cô , bèn mở cửa phòng , cất giọng gọi lớn: “Anh cả, cả, mau đây!”
Phản ứng của cô ngoài dự liệu của Yến Thanh Thanh, cô kinh hãi: “Cô gì ?”
Lúc , các phòng xung quanh đều động tĩnh, em nhà họ Cố đều chạy ngoài.
Tề Thiệu cũng lao , lập tức chắn mặt Cố Vân Khê: “Tiểu Khê, chuyện gì ?”
Cố Hải Triều lảo đảo chạy tới: “Xảy chuyện gì ? Thanh Thanh, em ở đây?”
Đầu óc Yến Thanh Thanh trống rỗng, cô trả lời theo bản năng: “Em... nửa đêm ngủ , nên qua chuyện với Tiểu Khê vài câu.”
Cố Vân Khê mím môi, vẻ mặt vui: “Anh cả, bạn gái của bảo em đừng tiêu tiền lung tung, tiết kiệm tiền để cho cô sinh hoạt phí.”
Cô một đôi mắt tinh tường, một câu trúng ngay tim đen, vạch trần thẳng thừng tâm tư của Yến Thanh Thanh.
Tất cả đều kinh ngạc, dám tin mà Yến Thanh Thanh.
Máu Yến Thanh Thanh dồn hết lên não, cô tức đến mức gần như hét chói tai: “ , cô bậy!”
Đáng tiếc, những ở đây đều là thiết nhất của Cố Vân Khê, họ vô cùng hiểu cô.
Cố Vân Khê là một chừng mực, cả với bản và với khác. Cô sẽ dễ dàng can thiệp chuyện của khác, cũng sẽ để khác vượt qua giới hạn của .
Đối với tương lai của chị em , cô cũng chỉ đưa gợi ý chứ bao giờ ép buộc khác theo, tính tình vô cùng bao dung.