Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 324:324

Cập nhật lúc: 2025-11-07 01:19:34
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

 

 

Yến Thanh Thanh tỏ kín đáo, dường như thích thể hiện tình cảm ở nơi công cộng.

“Tiểu Khê chắc là thường đến New York lắm nhỉ? Lát nữa em dẫn bọn chị dạo phố ?”

Cố Vân Khê đang ăn món cơm hải sản Tây Ban Nha thơm lừng, tiện miệng : “Được ạ, chị mua gì ?”

Yến Thanh Thanh dùng d.a.o nĩa thuần thục, mỉm dịu dàng: “Chị cũng mua vài bộ quần áo lịch sự một chút. Không chị ham hư vinh , mà là chị phát hiện trang phục của hợp với ở đây lắm, sợ là sẽ khó hòa nhập với môi trường học đường.”

“Thanh Thanh, em nghĩ là đúng , cái gọi là nhập gia tùy tục.” Cố Hải Triều dịu dàng cô: “Để mua cho em.”

Yến Thanh Thanh đỏ mặt: “Không cần , em mang theo đô la Mỹ. Để lúc khác em mua áo sơ mi cho .”

Cố Hải Triều mặt mày hớn hở: “Mình với mà khách sáo gì chứ? Mua quần áo cho bạn gái là chuyện đương nhiên mà.”

Nhìn bộ dạng si tình của , Cố Hải Ba bĩu môi, cảm thấy nỡ thẳng. Anh cả bạn gái xong như biến thành khác.

Vừa đầu, liền thấy Tề Thiệu đang lặng lẽ đưa phần bít tết cắt xong sang đĩa của Cố Vân Khê. Cậu trợn mắt trắng dã. Ha, đàn ông...

Cố Vân Khê ông trẻ con của , ghen tị ? “Anh ba, gì, em mua cho nhé.”

Cố Hải Ba lúc mới vui vẻ trở , vẫn là em gái tâm lý nhất. “Không cần , để ba mua quần áo , giày cho em, em thích gì mua hết.”

Cố Vân Khê nhướng mày, giọng điệu , tự tin gớm nhỉ. Chuỗi cửa hàng sữa của kiếm nhiều tiền lắm ?

Yến Thanh Thanh bỗng nhiên sang: “Tiểu Khê, bộ đồ em mặc thật, là của hãng nào ?”

Cố Vân Khê khựng một chút, thản nhiên : “Đồ may đo thủ công thôi, nhãn hiệu.”

“À.” Yến Thanh Thanh kêu lên một tiếng, môi mấp máy, nhưng gì thêm.

Cố Vân Khê cũng để ý. Cô vốn mấy hứng thú với hàng hiệu. Nói nhỉ, một thương hiệu thổi giá quá cao, trong khi chất liệu và kiểu dáng cũng chỉ bình thường.

Cô thích đồ may đo riêng hơn, thiết kế dựa vóc dáng và khí chất của .

Cố Vân Thải ho khẽ một tiếng: “Tiểu Khê, món ngon quá, là gì ?”

Cố Vân Khê liếc . Chị hai sành ăn thật. “Trứng cá muối đấy chị. Thích thì chị ăn nhiều .”

“Đắt lắm ?” Cố Vân Thải nhạy cảm với đồ ăn.

“Thích thì cứ ăn. Ẩm thực mỗi nước đều đặc sắc riêng, nên thử hết.” Cố Vân Khê khuyến khích chị hai ăn nhiều, xem nhiều. Ừm, để chị học cách mấy món , ăn lúc nào cũng tiện. “Ẩm thực mỗi nơi đều chứa đựng văn hóa bản địa, thú vị lắm.”

Cố Vân Thải động lòng, cô cũng sở thích gì khác ngoài ẩm thực: “Vậy tối nay chúng ăn đồ Nhật nhé.”

“Được ạ. Em sẽ cho đặt nhà hàng Nhật ngon nhất.” Cố Vân Khê dứt lời, Tề Thiệu hiệu cho sắp xếp.

Trong mắt Yến Thanh Thanh thoáng qua một tia ngưỡng mộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-324324.html.]

Ăn cơm xong, cả nhóm rủ dạo phố. Cố Vân Khê hứng khởi kéo tay chị hai dọc đường.

Đại lộ 5 (Fifth Avenue) ở New York vô cùng náo nhiệt, tập trung cửa hàng danh tiếng, khách hàng từ khắp nơi thế giới đều đến đây mua sắm.

Cố Vân Khê dạo mục đích, thấy chiếc túi xách LV trong tủ kính, liền tiện tay chỉ: “Chị hai, túi quá, hai chị em mỗi mua một cái nhé.”

“Đắt quá!” Cố Vân Thải chỉ cần quy đổi giá Nhân dân tệ là thấy xót hết cả ruột. “Chị cần , mức sống ở nước ngoài cao quá.”

Đây vốn là hàng xa xỉ, đắt là . đối với Cố Vân Khê, kiếm hơn 1 tỷ đô la Mỹ, thì tiền chẳng là gì.

“Không , em tặng chị.”

“Thế cũng cần. Đi nhanh thôi.” Cố Vân Thải cảm thấy thà để tiền đó ăn mấy bữa ngon còn hơn.

Cố Vân Khê cứ kéo chị cửa hàng, mua thẳng hai chiếc túi. “Dù là khởi nghiệp , vẫn cần chút đồ để giữ thể diện. Thời buổi ‘trông mặt mà bắt hình dong’ lắm.”

Chị bàn chuyện ăn với đối tác, thể ăn mặc quá xuề xòa , sẽ coi thường, khả năng hợp tác thành công gần như bằng .

Cố Vân Thải khẽ mím môi: “Chị vẫn nghĩ kỹ, em gái, em cho chị lời khuyên .”

Chị tham gia thi đại học, nhưng ý định học lên, chỉ là đặt một dấu chấm trọn vẹn cho thời học sinh của thôi.

Cố Vân Khê chị: “Chị còn do dự điều gì?”

Cố Vân Thải khẽ nhíu mày: “Lần em khuyên chị nghiên cứu phát triển thực phẩm, nhưng chị thấy nó đơn giản, trình độ của chị tới mức đó.”

Thật , nó đòi hỏi chuyên môn cao, mà là dân trái ngành.

Cố Vân Khê cũng thể đưa đ.á.n.h giá chính xác về một ngành hiểu rõ: “Vậy là chị tìm một phòng thí nghiệm thực phẩm để thực tập một thời gian xem ?”

Cố Vân Thải ngẩn : “Hả? Phòng thí nghiệm thực phẩm? Chị quen ai.”

“Chuyện đó để em lo.” Cố Vân Khê luôn quan tâm đến chuyện của nhà.

Thư Sách

Cố Vân Thải vẫn do dự: “ chị học nấu ăn.”

Những lời chắc chị giữ trong lòng lâu , mà ai để cho chị một lời khuyên đáng tin cậy.

Cố Vân Khê mỉm : “Chuyện đơn giản. Cứ nhờ ông nội Tề một tiếng, gửi chị khách sạn Ngũ Hồ học việc.”

Giọng điệu của cô nhẹ tênh, như thể đây là chuyện bình thường nhất. Tảng đá đè nặng trong lòng Cố Vân Thải lập tức dỡ bỏ, cả nhẹ nhõm. “Chị cứ phân vân quyết đoán thế , là vô dụng lắm ?”

“Chị còn trẻ mà, cứ thử trải nghiệm nhiều con đường khác , từ đó chọn hướng thích nhất. Ở nhà chúng em chỗ dựa .” Tầm của Cố Vân Khê khác hẳn thường. “Chúng nỗ lực như , chính là để nhà nhiều lựa chọn hơn, nhiều cơ hội để thử và sai hơn. Nếu chị nghĩ , thì cứ thử nhiều .”

Cô là bao dung, chỉ cần vấn đề về nguyên tắc, thứ đều .

Bên hai chị em đang thì thầm, bên , Cố Hải Triều đang hết mực ân cần với bạn gái: “Thanh Thanh, em thích cái nào ?”

“Em thích, em xem thôi.” Nói thì , nhưng mắt Yến Thanh Thanh cứ dán chặt một chiếc túi, chớp mắt.

Cố Hải Triều giơ tay: “Phục vụ, lấy chiếc túi , hóa đơn .”

 

 

 

 

 

 

Loading...