Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 306:306

Cập nhật lúc: 2025-11-06 03:45:46
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

 

 

 

Ông ba Mạc Cố Hải Triều. Người nhà họ Mạc dường như ngầm chấp nhận vị trí .

Phải rằng, vị trí của chủ gia quy định nghiêm ngặt, đầu tiên chắc chắn lãnh đạo gia tộc. Chuyện quá bất hợp lý.

Khi hai ông Đổng và Tằng bước , gây một làn sóng xôn xao. Các vị khách dám tin mà trợn tròn mắt. Tang lễ nhà họ Mạc mà cũng mời cả hai vị ?

Hai vị dâng ba nén nhang, đến mặt nhà. Cố Hải Triều vô cùng cảm kích, cúi đầu hành lễ: “Cảm ơn hai ông cố ý đến viếng.”

Ông Đổng đ.á.n.h giá vài khẽ gật đầu. Người thanh niên tuy xuất sắc bằng Cố Vân Khê, nhưng hành xử cũng chừng mực, đáng để khen ngợi. “Lão Tằng, đây là cả của Tiểu Khê, Cố Hải Triều.”

Ông Tằng nghiêm túc mấy : “Hai em đôi mắt giống , đều thần. Không tệ, tệ.”

Một vị khách cuối cùng nhịn : “Tiểu Khê là ai?”

Cố Hải Triều lập tức kiêu hãnh : “Là em gái út của , Cố Vân Khê, đầu quỹ tín thác gia tộc họ Mạc.”

“Hả?” Toàn trường xôn xao, ầm lên: “Em gái út của ? Vậy chắc là còn nhỏ tuổi lắm, … Mà cô ? Sao thấy cô ?”

“Em gái việc, tiện trở về, nên đại diện quyền.” Cố Hải Triều lờ những ánh mắt kỳ lạ của khác, thản nhiên đối mặt.

nữa, nghi thức tang lễ cũng diễn suôn sẻ. Mọi tiễn đưa Mạc Thừa Ân đoạn đường cuối cùng một cách trang trọng.

Tang lễ kết thúc, Cố Hải Triều liền gọi điện cho em gái.

“Cô Tám, cô nghĩ kỹ ?” Giọng Cố Vân Khê nhẹ nhàng.

Ông ba Mạc liếc con gái , tranh hỏi : “Tại nó về nội địa học cấp ba? Nội địa lạc hậu, chất lượng giáo d.ụ.c chắc chắn kém xa Hồng Kông.”

Thư Sách

Điểm ông nghĩ .

Cố Vân Khê nay luôn suy nghĩ chu đáo: “Người thừa kế mà , chỉ năng lực xuất chúng, mà còn tấm lòng với gia đình và đất nước. Khoa học thì biên giới, nhưng nhà khoa học thì quốc tịch. Tương tự, thương nhân thì bất chấp thủ đoạn, tham lam, nhưng doanh nhân thì ý thức trách nhiệm với xã hội, sự gánh vác và tinh thần trách nhiệm.”

Đây là điều cô giáo d.ụ.c từ nhỏ. Hôm nay, cô truyền cho kế thừa. Cô nối nghiệp hủy hoại thanh danh cả đời của .

Giọng nghiêm túc của cô vang lên: “Cô Tám, cô trở thành một doanh nhân trách nhiệm với gia tộc, với quốc gia và với xã hội, chứ là một thương nhân trong mắt chỉ lòng tham, tình , bất chấp thủ đoạn.”

Cả đám đông im phăng phắc, tâm trạng ngổn ngang trăm mối. Họ đều sinh và lớn lên ở Hồng Kông, ấn tượng về đại lục chỉ là vài câu hoài niệm trong lời kể của cha .

Phần lớn đều từng đến đại lục, chỉ ở đó lạc hậu. Bọn họ thì tấm lòng với quê hương đất nước chứ?

Cố Vân Khê hiểu rõ điều . Những từ nhỏ tiếp nhận nền giáo d.ụ.c kiểu Anh. Ở thời điểm , Hồng Kông vẫn "trở về" (trao trả).

Vậy thì cứ để cô Tám về đại lục sống vài năm, cảm nhận rõ ràng nền văn hóa của mảnh đất , cội nguồn của , từ đó nảy sinh lòng trung thành với đất nước của .

Ở độ tuổi , tính cách và "tam quan" (thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan) vẫn định hình, vẫn còn uốn nắn .

Cứ để cô chứng kiến tổ quốc lớn mạnh từng ngày, như , lòng tự hào dân tộc sẽ dâng lên. Ba mươi năm , đúng là thời đại tổ quốc thịnh vượng nhất, cô thể nên nghiệp lớn.

Điều kiện tiên quyết là cô đạt yêu cầu của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-306306.html.]

Bên tai vang lên giọng lạnh lùng của Cố Vân Khê: “Hãy nhớ kỹ, Trung Quốc, các vị cũng . Gia tộc họ Mạc, vốn xuất từ Hải Thành (Thượng Hải) ở đại lục Trung Quốc.”

 

chấp nhận.” Đây là quyết định của cô Tám, giọng điệu vô cùng kiên định.

“Rất .” Cố Vân Khê hài lòng gật đầu, “ sẽ cho sắp xếp thỏa thứ. Hãy học hành cho , cố gắng sớm một chút đuổi kịp bước chân của .”

“Vâng.” Cô Tám trở thành một phụ nữ ưu tú như Cố Vân Khê.

“Vậy nhé, tạm biệt.” Cố Vân Khê định dập máy, con út của chi hai vội gọi giật : “Chờ , khởi nghiệp, thể xin chút vốn khởi nghiệp ?”

Lòng đều rục rịch. Họ cũng thể "đu trend" một phen, lỡ khởi nghiệp thất bại thì cũng bình thường, đúng .

Cố Vân Khê cũng từ chối: “Cơ hội khởi nghiệp chỉ một . Anh chuẩn một bản kế hoạch chi tiết. Nếu duyệt, thể cấp cho hai mươi vạn vốn ban đầu.”

tiêu tiền như rác.

Cậu con út chi hai nhíu mày: “Mới hai mươi vạn? Chừng đó tiền thì mà đủ?”

Hơn nữa, còn chuẩn kế hoạch, mà phiền phức thế?

Cố Vân Khê thản nhiên : “ mười bốn tuổi khởi nghiệp chỉ với hai trăm đồng. Hôm nay, giá trị tài sản lên đến mấy chục triệu, chỉ trong hơn hai năm.”

Người nhà họ Mạc dám tin, họ lầm ? Ngay cả khi Mạc Thừa Ân còn sống, cũng thể nào phất lên nhanh như .

“Sao thể?”

Trả lời họ là tiếng tút tút, điện thoại ngắt.

Ông ba Mạc đột nhiên về phía Cố Hải Triều: “Những gì nó là thật ?”

Cố Hải Triều khẽ mỉm : “Là thật. Em gái mười bốn tuổi tự ăng-ten để kiếm hũ vàng đầu tiên. Sau đó, em nghiên cứu phát minh Nồi cơm điện Tứ Hải (Bốn Bể), bán khắp thế giới, kiếm tiền mỏi tay, mua mấy trăm mẫu đất xây khu nhà xưởng, mười mấy tòa nhà xưởng một nửa tự dùng, một nửa cho thuê. Tài sản gia tộc cũng mấy chục triệu .”

Trọng điểm là, đây là tài sản gia tộc.

Anh tiếp: “Lúc em gái mười lăm tuổi, chỉ dựa việc mua bán công trái (tín phiếu) nhà nước kiếm cả trăm vạn. Sau đó, em mua một mã cổ phiếu, bán lãi cả ngàn vạn.”

Người nhà họ Mạc: … Chuyện còn thần kỳ hơn cả phim truyền hình! Đây là ?

“Cổ phiếu gì ? Mau cho chúng .” Trời ơi, đây là thao tác thần thánh gì , kiếm tiền dễ quá.

“Cái đó thì , tham gia.” Cố Hải Triều ha hả, “Em nghiên cứu hệ điều hành máy tính 'Tất Thắng', chỉ riêng tiền bản quyền sử dụng ba năm bán cả chục triệu đô la Mỹ…”

Những chiến tích đều thể tra , còn những thứ thể công khai thì đều " mặt bàn" (ẩn) cả.

Mọi hít một lạnh. Đổi sang đô la Hồng Kông là hơn 5000 vạn?

Hơn nữa, đó mới chỉ là bản quyền ba năm!

Tương đương với một con gà mái đẻ trứng vàng. Cái còn kiếm tiền hơn cả việc họ mở công ty.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...