Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 302:302

Cập nhật lúc: 2025-11-06 03:45:41
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

 

 

 

thì cũng tìm mấy tin cậy để giám sát.

Gặp chuyện khó, cứ tìm lãnh đạo.

Hoắc Vân Sơn chỉ họ, giới thiệu: “Đây là những nhân tài tuyển chọn kỹ lưỡng từ hệ thống tài chính, ngàn dặm mới chọn một đấy.”

Cố Vân Khê đ.á.n.h giá họ vài lượt, đều trạc ba bốn mươi tuổi. Độ tuổi ...

“Các đây công việc gì?”

Ba , vẻ mặt vẫn còn mơ hồ. Họ điều động nước ngoài đột ngột, chỉ chấp hành nhiệm vụ bí mật.

Đến giờ họ vẫn gì.

Anh Lục lên tiếng : “ ở ngân hàng.”

Anh Chu : “ ở bộ phận chiêu thương, kêu gọi đầu tư.”

Anh Đông : “ ở sở giao dịch chứng khoán.”

Cố Vân Khê im lặng. Chẳng lẽ cấp nghĩ rằng cô kiếm một mẻ lớn thị trường chứng khoán nữa ?

“Các từng công tác ở nước ngoài ?”

từng Hồng Kông khảo sát một tuần.”

Trừ Chu , những khác đều từng kinh nghiệm học tập việc ở nước ngoài.

Cố Vân Khê đau đầu: “Vậy kinh nghiệm đầu tư ?”

“Mua bán cổ phiếu tính ?”

Sau một hồi trao đổi, cô họ đều kinh nghiệm thu mua công ty độc lập đầu tư dự án, nhưng tiếng Anh thì cũng tệ.

Cô khẽ thở dài, chuyện cũng đành chịu. Cải cách mở cửa mới mười mấy năm, mà thị trường giao dịch cổ phiếu trong nước mới thành lập năm ngoái, vẫn còn là thứ mới mẻ, đang trong giai đoạn "dò đá qua sông".

Chỉ thể từ từ , tin rằng sẽ nhanh chóng đuổi kịp thôi.

Anh Đông Hoắc Vân Sơn, Cố Vân Khê: “ , rốt cuộc chúng đến đây để gì?”

Những cử đến mặt Cố Vân Khê, đều là những đáng tin cậy về mặt và vô cùng yêu nước.

Cố Vân Khê thẳng: “Là cử các nước ngoài học tập nâng cao. Dưới tên một quỹ tín thác, nhiều bất động sản và cổ phiếu kỳ hạn cần xử lý, ngoài còn 1 tỷ đô la Hồng Kông vốn lưu động để đầu tư…”

Anh Lục thể tin tai : “Chờ , cô gì cơ?”

“1 tỷ.” Cố Vân Khê nghiêm mặt : “Các đều sẽ quỹ tín thác học việc, rèn luyện thực tế. Yêu cầu của đối với các thể trở thành một giám đốc quỹ tự đầu một mảng.”

Anh Chu vẻ mặt vô cùng phức tạp: “Ở nước ngoài chắc thiếu giám đốc quỹ xuất sắc và dày dạn kinh nghiệm chứ? Sao cô tuyển mấy ở nước ngoài?”

“Sẽ tuyển, nhưng cần bố trí mấy phó giám đốc mà tin tưởng .” Cố Vân Khê thản nhiên : “ tin các , mà là tin tưởng quốc gia các .”

“À , quỹ tín thác mỗi năm sẽ trích 10% lợi nhuận chuyển về trong nước, quyên góp ràng buộc cho quốc gia. Cho nên, các xem như đang kiếm ngoại hối về cho đất nước đấy, cố lên nhé.”

Quỹ tín thác nhà họ Mạc là quỹ công khai, chính đại quang minh, hợp lý hợp pháp. Lấy nó một trạm trung chuyển, dùng danh nghĩa hợp tác để chuyển tiền về trong nước, sẽ khiến các bên nghi ngờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-302302.html.]

Hai quỹ, một công khai, một bí mật, để che mắt thiên hạ.

Vừa , ai nấy đều dâng lên mười hai vạn phần tinh thần.

Mà lúc , ở Hồng Kông, nhà họ Mạc đang... náo nhiệt.

 

Mạc Thừa Ân c.h.ế.t, nhà họ Mạc lập tức rối tung rối mù.

Bà cụ Mạc chỉ lóc, mặc kệ thứ. Con cháu bàn đến chuyện tang lễ là bà than ngất xỉu vì quá đau lòng, giường bệnh ăn uống, hành hạ con cháu mệt bở tai.

Cứ để mặc t.h.i t.h.ể Mạc Thừa Ân quàn ở bệnh viện, ai lo liệu, thứ rối tinh rối mù.

Mạc Thừa Ân cũng từng là một nhân vật m.á.u mặt trong giới kinh doanh, mà hậu sự thê lương đến thế, thật sự ngoài dự đoán của .

Nhà họ Mạc, xem thật sự tiêu .

Theo lý mà , bạn bè thích lúc sinh thời đến viếng, nhưng bây giờ, gia đình đăng cáo phó, khác cũng tiện tới cửa.

Ông ba Mạc (con trai thứ ba) lòng phiền muộn, hút hết điếu t.h.u.ố.c đến điếu khác. Giờ phút , ông chút ghen tị với cả và hai, bọn họ tù chẳng cần lo nghĩ bất cứ thứ gì.

Cô Tám (cháu gái) và mấy chị em của cô đến: “Ba, dù nữa, cũng lo tang lễ cho ông nội đàng hoàng chứ. Không cầu phô trương, nhưng cũng thể thế .”

“Bà nội các con đang uất ức trong lòng.” Ông ba Mạc hiểu, nhưng vẫn chọn để mặc trút giận.

Thư Sách

Nói trắng , ông cũng oán hận cha sâu sắc.

Sắc mặt mấy đứa cháu đều : “ mất mặt là cả nhà họ Mạc chúng . Sau ai còn qua với nhà nữa?”

“Sau … chắc cũng chẳng còn ai qua .” Sắc mặt ông ba Mạc cực kỳ tệ. Bây giờ ông ngoài còn tung hô như , khác chẳng thèm nể mặt nữa.

Nói , đều tại ông cụ bán mất công ty. Tiền bán cũng chẳng chia cho con cháu, tất cả đều bỏ quỹ tín thác gia tộc, còn giao quỹ đó cho Cố Vân Khê. Lòng ông mà thoải mái ? Hận c.h.ế.t .

Cô Tám thuyết phục ông , đành : “Con sẽ lấy hết tiền tiêu vặt của để lo tang lễ cho ông nội.”

“Con cũng lấy .”

“Con cũng .”

Con cháu chi ba đều bằng lòng lấy tiền tiêu vặt . Mạc Thừa Ân đối với con trai thì nghiêm khắc, nhưng với các cháu thì cũng khá từ ái. Bọn họ nỡ ông nội trong cảnh .

Thân là con cháu mà ngay cả việc báo hiếu, lo hậu sự cho trưởng bối cũng , thì còn thể thống gì nữa?

Ông ba Mạc thấy mặt mo nóng lên: “Thôi , đăng cáo phó .”

Ông tự tay soạn thảo một bản cáo phó. Con trai ông bên cạnh , bỗng nhiên : “Cái đó… thêm chi của Cố Vân Khê ạ?”

Vừa dứt lời, bà cụ Mạc vốn đang giả vờ hôn mê bỗng nhiên gào thét chói tai:

“A a a, Cố Vân Khê, tao g.i.ế.c c.h.ế.t nó! Chính nó hại c.h.ế.t chồng tao, hại con trai tao tù, chính nó cướp cơ nghiệp mấy chục năm khổ công gầy dựng của tao! Tao g.i.ế.c nó…”

Một tiếng quát giận dữ đột nhiên vang lên: “Bà g.i.ế.c ai?”

Là Cố Hải Triều. Anh ngay cửa, lạnh lùng trừng mắt bà cụ Mạc.

Bà cụ Mạc gầm lên như phát điên: “Con khốn Cố Vân Khê đó, tao sẽ để nó sống yên…”

Cố Hải Triều giận tím mặt: “Câm mồm! Không mắng em gái .”

 

 

 

 

 

 

 

Loading...