Xuyên Thành Đại Tỷ Nông Gia, Ta Dựa Vào Cấy Cày Nhặt Nấm Nuôi Cả Nhà - Chương 165
Cập nhật lúc: 2026-01-16 01:42:35
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương lão gia ngờ trận chiến như thế , ông bao giờ một thôn làng thể đoàn kết đến !
Tống Noãn cũng cảm thấy chút thể tin nổi. Trong những thôn dân đây từng đến đòi nợ nhà nàng, cũng ngày thường cãi vã, nhưng lúc , tất cả đều đang giúp nàng.
Tống Noãn vẫn luôn nghĩ giữa họ chỉ là mối quan hệ chủ tớ đơn thuần, ngờ vì nàng mà đến bước .
Đám tay sai cứng cỏi, cao to mà Dương lão gia mang đến, trong vòng vây của bộ dân làng, đều đ.á.n.h cho mặt mày bầm tím.
Bọn họ tuy cao lớn, trông uy mãnh, nhưng nắm đ.ấ.m bằng thịt địch nổi nồi sắt chảo sắt, đành ngoan ngoãn nhận thua.
Những địa chủ khác thấy tình cảnh thì lập tức chạy biến mất dạng.
Chỉ còn một Dương lão gia tại chỗ, gió thổi ngơ ngác.
Tống Noãn từ trong đám , những tên đ.á.n.h thuê đang lăn lộn đất, mặt biểu tình: “Dương lão gia, nể tình ngươi là láng giềng sát vách, phiền ngươi mang những cuốn xéo về , bằng trong thôn chúng cũng dễ bắt nạt . Mọi ?”
Người trong thôn nhao nhao gật đầu, chỉ thẳng mũi Dương lão gia bắt đầu mắng!
“ đó đúng đó, tiền công lòng lang sói của các ngươi, ai mà thèm đến chỗ ngươi việc!”
“Ngày thường thì chỗ hài lòng, chỗ xảy sai sót, khắp nơi tìm cách khấu trừ tiền công của chúng , thật sự coi chúng là quả hồng mềm !”
“Ta cho ngươi , chúng cứ thích ở thôn Trá Đường, còn việc của ngươi ai thích thì mà , như cho ngươi là hưởng ân huệ lớn lao lắm !”
Mọi phát tiết xong, trực tiếp khiêng đám khỏi thôn, quăng thẳng xuống đại lộ.
“Phì!”
Lúc còn quên khạc một bãi nước bọt!
Dương lão gia đỡ thắt lưng của , run rẩy dậy: “Cái lũ man rợ , đều là một lũ man rợ! Còn cái con Tống Noãn là một con công tặc, trả tiền công cao như thế, xem đồ của nàng bán !”
Mấy đại hán thấy lời , đột nhiên phản ứng , mấy liền vây Dương lão gia giữa.
“Các ngươi gì! Ta cho các ngươi , đừng bậy!” Dương lão gia sợ hãi lùi hai bước.
Đại hán cầm đầu mặt mày âm trầm : “Tiền công của chúng còn đưa, mỗi năm trăm văn, bây giờ mau ch.óng trả hết!”
“Các ngươi việc cũng xong cho , còn tiền công...”
Dương lão gia thấy mấy xoa tay hầm hè, lập tức nuốt những lời phía xuống.
“Ta đưa, đưa, đưa cho các ngươi ngay đây.” Dương lão gia lấy chiếc túi tiền bên hông , ngờ mấy tên tráng hán trực tiếp giật lấy.
Dương lão gia định gì đó, đại hán trừng mắt một cái, dọa ông lùi về.
“Mấy vị gia gia, các ngươi để cho một ít chứ, cũng một mời các ngươi tới, thể nào...”
Đại hán cầm đầu móc hết bạc trong túi tiền : “Ngươi vết thương mặt chúng , tiền chữa thương trị bệnh ngươi trả ? Chút tiền còn đủ nhét kẽ răng, ngươi còn ngại ngùng bắt chúng để cho ngươi ?”
Dương lão gia năm mươi lạng bạc trong tay đại hán, tuy đau lòng nhưng cũng thực sự dám thêm lời nào. Lỡ như mấy đ.á.n.h ông nữa, thì tổn thất sẽ chỉ là tiền .
“Các ngươi cứ lấy hết , lấy hết , việc gì nữa thì đây.”
Nhìn Dương lão gia chạy trối c.h.ế.t, mấy đại hán khoác vai định ăn mừng.
“Đại ca, thật tài giỏi, chúng chỉ chịu vài cú đ.á.n.h mà kiếm nhiều tiền như !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-dai-ty-nong-gia-ta-dua-vao-cay-cay-nhat-nam-nuoi-ca-nha/chuong-165.html.]
“Hừ, theo học hỏi thêm một chút, cái lão già đó gì mà giúp đỡ chứ, chúng chịu đòn, y đáng lẽ trả tiền . Ngươi đừng mấy vị thôn dân trông như ốm yếu bệnh tật, nhưng nếu ngươi thật sự dám động thủ, chúng tuyệt đối thể khỏi ngôi làng . Làm việc đôi khi động não, hiểu ?”
“Đã rõ, Đại ca, quả là một!” Tiểu phía giơ ngón cái lên tán thưởng.
“Đi thôi, dẫn các ngươi hưởng thụ một chuyến!”
Sau khi Tống Noãn và Tư Hàn về, lúc gặp đội xe của Tống Hân Di. , chính là một đội xe, khí thế vô cùng lớn lao, quả nhiên là trong Hoàng tộc, cái uy nghi ai mà mê mẩn.
May mắn là phần lớn dân làng đều đang việc núi, nếu nhất định sẽ tụ tập bên vệ đường xem náo nhiệt.
“Nhị Hoàng Phi tới đây?”
Tư Hàn khẽ: “Chắc là vì nàng đấy.”
“Nương nương, đứa trẻ chỉ đường Tống cô nương ở gần đây, thần cảm giác chúng sai đường ?” Thúy Hương chút chắc chắn.
“Kia hình như chính là Tống cô nương!” Thúy Hoàn đôi mắt tinh hơn, thấy Tống Noãn và Tư Hàn đang nắm tay con đường nhỏ.
Tống Hân Di đưa tay từ trong rèm xe : “Đỡ Bản cung xuống.”
“Vâng.”
Sau đó, Tống Noãn thấy Tống Hân Di chậm rãi về phía .
Tống Noãn và Tư Hàn chắp tay hành lễ: “Kính chào Nương nương!”
“Không cần đa lễ, Tống cô nương, ngày đó đa tạ ân cứu mạng của cô, đặc biệt mang theo lễ vật đến tạ ơn. À , còn cả Văn bằng Hành y của cô nữa!”
Tống Noãn hành động của Tống Hân Di chút khó hiểu. Mấy ngày còn coi nàng là tình địch, giờ tươi nàng, thật sự khiến cảm thấy rợn .
“Đa tạ, Nương nương cần khách khí.” Tống Noãn nêu điều thắc mắc: “Văn bằng Hành y phiền Nương nương tự đưa tới? Thảo dân quả thật chút thụ sủng nhược kinh.”
Tống Hân Di nâng tay, che miệng : “Hôm đó là Bản cung hiểu lầm Tống cô nương, chẳng nghĩ nên tự đến đây giải thích . Tiện thể Bản cung ghé qua nha môn lấy Văn bằng Hành y mang đến luôn. Mong cô nương đừng trách, tha thứ cho sự mạo lúc đó của Bản cung.”
Tống Noãn gắng gượng nặn một nụ : “Nương nương quá lời .”
Thật nực , ai dám thật sự trách cứ đây! Cho dù oán hận cũng tự tiêu hóa.
“À, còn một chuyện nữa, Bản cung Sở Tri phủ cô thành hôn. Bởi vì thương tích của vẫn lành hẳn nên thể đến dự lễ. Lần cũng chuẩn một phần tân hôn lễ vật, mong cô nương đừng chê.”
Nhìn thấy Thúy Hoàn bê hai khay bạc đặt mặt , Tống Noãn nở nụ chân thật nhất.
“Không chê, chê, Nương nương khỏe mạnh là . Nương nương nhà chơi ?” Tống Noãn thật sự thể ghét bạc , nếu ghét, thì chắc chắn là vì bạc đủ nhiều mà thôi.
Tống Noãn hề khách sáo, nhận lấy hai khay bạc đưa cho Tư Hàn bưng, bộ dạng đó quả thực hệt như một kẻ tham tiền.
Sở Hi sai, Tống cô nương quả nhiên thích vàng bạc thật, điều trái ngược với tỷ tỷ của nàng . Nghĩ đến đây, Tống Hân Di khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Thôi , Nhị Hoàng t.ử gần đây chính sự bộn bề, cũng về chăm sóc ngài. Lần đến chủ yếu là để cảm ơn Tống cô nương. Giờ lời cần xong, xin phép quấy rầy nữa.”
Tống Noãn gật đầu. Người tiền quyền thì chuyện đương nhiên là nhiều, dù thì kẻ nhỏ bé như nàng cũng bận rộn, huống hồ là Hoàng t.ử Hoàng phi, thế nên nàng miễn cưỡng giữ : “Vậy , cũng giữ Nương nương nữa, Nương nương thong thả!”
“Được.”
Sau khi tiễn Tống Hân Di khỏi, Tống Noãn lập tức giành lấy một khay bạc: “Ta giúp cầm một chút, , mau về nhà thôi. Quả nhiên bạc thật cầm lên mới trọng lượng!”
Chứ giống như ngân phiếu, cảm giác gì cả!