Đào một cái lỗ nhỏ ở trung tâm hố lớn để đốt khúc gỗ, đó là chờ đợi.
Sau một ngày một đêm, khúc gỗ cháy hết một lượt, tiếp theo là bịt kín khe hở thông gió ban đầu, để than gỗ than hóa . Quá trình mất hai ngày.
Sáng sớm hai ngày , Giang Ninh vẫn đang nấu cơm thì Giang Châu, Giang Hà chạy từ ngoài sơn động, chạy la ầm ĩ: "Không !"
Giang Ninh vội vàng rót nước cho hai đứa bé: "Uống ngụm nước từ từ , chuyện gì mà ?"
"Tỷ tỷ, củi của chúng cháy hỏng hết ," Giang Châu .
"Hỏng ?" Giang Ninh thoáng thất vọng. Quả nhiên, nàng cũng chỉ là xem qua vài đoạn video, thể thành công ngay đầu chế tạo chứ.
" , cháy hỏng hết ! Từng khúc đều đen sì, chạm là dính đầy tro đen," Giang Hà lập tức giơ bàn tay nhỏ đen thui của cho Giang Ninh xem.
Nghe xong lời , mắt Giang Ninh sáng rực lên: "Màu đen, là thành công ! Để xem!"
Giang Ninh chạy như bay đến chỗ đốt than. Mảnh đất đen thui cùng hẳn là nơi hai đứa bé cào để xem.
Nàng theo chỗ hai đứa bé cào, bới hết lớp đất xung quanh , thấy từng khúc gỗ đen sì: "Thành ! Thật sự thành công !!! Ha ha, quá!"
Các phu nhân theo xem náo nhiệt thấy vẻ mặt vui mừng của Giang Ninh thì ngơ ngẩn, hiểu mô tê gì: "Chuyện gì thế ?"
"Mấy thứ đen sì là gì ?" Vương thẩm t.ử hỏi.
"Là than! Là than đó thẩm t.ử! Ta thành công ! Sau chúng sẽ lo lắng về việc đủ củi nữa ," Giang Ninh vui vẻ , tro than dính đầy mặt nàng cũng hề bận tâm.
Các phu nhân thì mặt mày đều tỏ vẻ tin, thứ đen sì , bẻ một cái là gãy, còn thể đốt lửa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-dai-ty-nong-gia-ta-ban-thuoc-lam-giau-nuoi-hai-em/chuong-103.html.]
Giang Ninh bận tâm đến ánh mắt nghi ngờ của : "Giang Châu, Giang Hà, đây!"
Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn đến bên cạnh Giang Ninh. Nàng cẩn thận lấy từng khúc than , đặt giỏ tre của hai đứa bé: "Đi thôi, chúng về nhà nấu cơm, thử xem than thế nào."
Thực tế chứng minh chân lý. Giang Ninh đến mấy cũng bằng để tận mắt thấy than ích thế nào.
Giang Ninh dùng than gỗ chế tạo xong nấu một nồi cháo, kinh ngạc phát hiện thứ gọi là than quả thật tồi.
"Than đốt lên một chút cũng mùi khói khó chịu," Hứa lão phu nhân kinh ngạc . Bà thường đốt ngân ti than, tuy sạch sẽ nhưng vẫn một mùi vị nhất định.
"Phải đó, mà nó còn cháy lâu nữa. Ngươi xem, Tiểu Ninh nấu một nồi cháo mà chẳng cần thêm mấy cục than. Bình thường chúng nấu cơm đốt nửa giỏ củi. Dùng cái quả thực tiết kiệm củi lắm," Lưu bá nương kinh ngạc .
" là thứ ! Lần chúng cần lo lắng về việc sưởi ấm nữa !"
"Tiểu Ninh, than ngươi thế nào ? Dạy cho một chút ," Vương thẩm t.ử ngượng ngùng .
Giang Ninh Vương thẩm t.ử vốn dĩ là sảng khoái, giờ phút vẻ ngại ngùng, thành tiếng: "Chuyện gì mà . Hôm đó dẫn lũ trẻ cùng , đơn giản. Hổ Tử, Nữu Nữu lúc đó cũng ở đó, lẽ bây giờ chúng nó chứ."
"Mẫu , con ! Con đốt than," Hổ T.ử nhảy cẫng lên .
Hổ T.ử thuật cách của Giang Ninh ngày hôm đó một . Nói xong, nó về phía Giang Ninh.
Giang Ninh mỉm gật đầu: "Ừm, đúng như Hổ T.ử . một điểm cần chú ý là khi gỗ cháy hết một lượt, nhất định dùng đất lấp kín khe thông gió, như mới thể than hóa ."
"Được, chúng đều nhớ ! Chờ ăn sáng xong sẽ ngoài c.h.ặ.t cây đào hố đốt than. Lần lên núi chủ yếu mang theo lương thực và đồ đạc của Hổ Tử, Nữu Nữu, củi mang bao nhiêu. Vốn dĩ còn đang lo lắng , giờ Ninh nha đầu giải quyết !" Vương thẩm t.ử ha hả .