Tiểu Bắc trộm ngước mắt thoáng qua Khúc Tiểu Tây, vội chạy đến ôm lấy chân cô nũng: "Chị đừng giận, giận ? Bọn em sẽ nghiêm túc học!"
Tiểu Đông bên xoắn ngón tay cũng một chút thấp thỏm.
Khúc Tiểu Tây bên , bên , nhịn phụt một tiếng , cô : "Thôi em dạy nữa."
Trên đời việc khó, chỉ cần chịu từ bỏ!
Cô gãi gãi đầu tóc càng rối: "Em nghiêm túc kiếm tiền!"
Cô cố lấy hùng tâm tráng chí nắm chặt nắm tay thề: "Em kiếm nhiều nhiều tiền, đó tìm gia sư cho hai !"
Chuyện chuyên nghiệp thì tìm chuyên môn tới ! Cô, thể!
Tiểu Đông và Tiểu Bắc liếc .
Khúc Tiểu Tây: "Cứ quyết định thế, em cảm thấy em thích hợp dạy học! Em còn nỗ lực kiếm tiền!"
Tiểu Đông và Tiểu Bắc: "?"
Khúc Tiểu Tây: "Sự kiên nhẫn của em và cũng thể gắng thêm . Nếu em cứ như tiếp tục dạy nữa em sẽ phát nổ mất, hai khi còn sinh cảm giác chán học, thế nên bằng tạm dừng. Sau đó em sẽ tìm giáo viên một gia đình cho hai , ?"
Tiểu Đông và Tiểu Bắc chút khó hiểu, chẳng qua cũng hiểu .
Hai nhóc đều ngoan ngoãn gật đầu, đáp ứng Khúc Tiểu Tây.
Khúc Tiểu Tây hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang ở án thư, nghiêm túc: "Em việc!"
Bởi vì k*ch th*ch quá lớn, Khúc Tiểu Tây lập tức bạo phát. Rốt cuộc so với dạy bạn nhỏ vỡ lòng thì văn càng nhẹ nhàng!
Thật đấy!
Chỉ cần nửa buổi chiều, chỉ cần… nửa buổi!!!
Cô thể thể hội hiểm cảm xúc của những vị phụ đó kể lể mạng về việc phụ đạo con cái!
Thật sự… quá khó khăn!
Khúc Tiểu Tây hạ bút nhanh như gió, nhanh liền xoát xoát hai đoản văn, tuy truyện ngắn hài hước hắc ám còn kết quả nhưng cô vẫn dựa theo con đường thêm hai áng văn tương tự.
Cô liền mạch lưu loát, cảm thấy chính quả thực siêu giỏi!
Thiếu nữ siêu đỉnh vĩnh viễn nhận thua.
Ánh đèn dần rực rỡ lên, âm u thời tiết khiến sắc trời tối sớm hơn
Lúc mưa ngừng, hành lang loáng thoáng tiếng chuyện, thời gian lúc tan tầm nên rải rác bắt đầu về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-ngoc-khien-nguoi-nguoi-than-hon-dien-dao/chuong-37.html.]
Khúc Tiểu Tây kêu: "Anh ơi!"
Khúc Tiểu Đông vội hỏi: "Gì em? Phải cơm ư?" Nhà bọn cô chuyện gì đều ba cùng . Khúc Tiểu
Tây đảm nhiệm vai chủ bếp còn và em trai đều hỗ trợ hết đấy. Mỗi ngày tầm thời gian sẽ cơm chiều.
Khúc Tiểu Tây cần phòng bếp cũng trong nhà nhiều đồ. Mùa nào thức nấy mới đảm bảo thức ăn luôn tươi ngon nên cô mua dự trữ trong nhà. lúc trời mưa bất ngờ thành chẳng gì để nấu cả!
May mắn bên ngoài cuối cùng mưa cũng ngừng, Khúc Tiểu Tây lấy một đồng : "Anh với Tiểu Bắc ngoài ngoài xem cái gì thể mua về ăn nhé!"
Một đồng thể mua nhiều đồ nhưng vài món vẫn đủ dùng.
Khúc Tiểu Đông mở to mắt về phía em gái lắp hỏi: "Anh … mua ?" Cậu khẩn trương quá !!!
Khúc Tiểu Tây gật đầu: " thế nha, thể chứ?"
Tiểu Đông chần chờ một chút lập tức gật đầu: "Anh thể."
Khúc Tiểu Tây mỉm : "Vậy thích ăn cái gì thì mua cái đó nha!"
Cô ngoài cửa sổ, ngõ nhỏ thực chất cũng chỉ ba bốn gánh bán đồ ăn, cô : "May nhiều lắm, cái gì thì mua cái đó tạm ."
Tiểu Đông: "Được."
Tiểu Bắc vội : "Em cũng ." Khúc Tiểu Tây: "Tùy hai ."
Hai em cứ thế tay trong tay cùng cửa. Khúc Tiểu Tây phòng vệ sinh rửa tay mới ngược về phòng bếp nấu cơm. Chuẩn xong đấy cô về hướng cửa sổ phía ngoài. Cô cho họ cùng mua đồ nhưng trong lòng vẫn yên tâm.
Chỉ là một việc cuối cùng vẫn cho họ thử mới .
Khúc Tiểu Tây từ cao xuống thấy hai Tiểu Đông, Tiểu Bắc chuyện với bán cá, bao lâu thấy họ mua một con cá. Khúc Tiểu Tây nhếch khóe miệng. Chẳng qua, nhanh cô nhăn mày.
Hai đứa nhỏ vẻ như cùng bán cá tranh chấp cái gì đó, cũng đưa tiền cầm cá trở về ngược còn dây dưa.
Tiểu Bắc vóc dáng nho nhỏ chắn phía trai, hung dữ hai tay chống eo.
Lầu 3 cao cũng thấp cũng đủ để Khúc Tiểu Tây bán cá mắng một câu "Đồ ngốc". Anh trai 14 tuổi, lớn nhưng chỉ cần tiếp xúc một chút thể cảm giác đúng lắm.
Hơn nữa vì chuyện Bạch gia khiến hai đứa nhỏ chút khiếp sợ. Cho nên dù từ cao Khúc Tiểu Tây cũng thể cảm giác trai sợ hãi lui về phía .
Chắc hẳn cảm giác Khúc Tiểu Đông đúng lắm nên bán cá dào dạt đắc ý mắng một câu "Đồ ngốc". Gã còn cố tình vẻ ép mua ép bán.