Khúc thị âm trầm liên tục Khúc Tiểu Tây, một lúc lâu mặt rốt cuộc cũng giãn , tay vỗ vỗ Khúc Tiểu Tây : "Cô ngay cháu là đứa nhỏ hiểu chuyện mà."
Mụ về phía bà Liễu, bà Liễu hiểu ý chủ nhân, bang một tiếng, tự tát một cái mặt.
Miệng bà tiếp tục lời dễ : "Đều do hiểu chuyện, mắt ch.ó thấp*, tiểu thư ngàn vạn đừng chấp nhặt với tiểu nhân như . Đều do sai."
*Mắt ch.ó thấp: khinh , trời cao đất dày.
Tự đ.á.n.h chắc chắn luôn giảm lực xuống, thật thật giả giả cho khác xem mà thôi.
Bên Khúc Tiểu Tây lập tức vui mừng đắc ý liếc bà Liễu một cái, bà Liễu thế mà còn thể đáp bằng gương mặt tươi , quả thực co dãn .
"Tiểu thư, cô uống canh gà ? mua về cho cô đây. Cô mau nếm thử xem ."
Tuy bà co dãn nhưng Khúc Tiểu Tây vẫn một tấc tiến một thước: " cần uống canh bà đem tới, bọn đắc tội bà thì ai bà nhổ nước miếng canh gà ?"
Cô lay lay cánh tay Khúc thị: "Cô ơi, cháu bệnh ăn ngon cơ. Cháu tin bà Liễu, bọn cháu mỗi ngày chẳng lẽ lấy lòng nhờ bà mua?"
Khúc thị nghiền ngẫm nghĩ, Khúc Tiểu Tây lập tức bổ sung: "Ai mua đều , cho cả trai và em trai cháu theo. Bọn họ cháu thích ăn cái gì! Cô, cầu xin cô……"
Khúc thị giãn mày, dí dí mũi cô một chút vẻ vô cùng từ ái: "Được , cháu nha, thật là tinh ranh. Nếu là khác…… Rồi, ai bảo cô thương cháu nhất cơ chứ."
Khúc Tiểu Tây lập tức tủm tỉm : "Cô nhất." Tầm mắt cô dừng bà Liễu.
Bà Liễu cũng đầu tiên giả thành bộ dáng , "Hiểu chuyện" nhanh chóng nở nụ lành.
Khúc Tiểu Tây: "Hừ."
Cô rũ mắt xuống mới ngẩng đầu lên, mặt thế bằng nụ tươi càng thêm chói mắt.
Kỳ thật cô nào khó dễ bà Liễu? Cô chẳng qua dùng bà Liễu và lòng tham nho nhỏ để thử điểm mấu chốt của Khúc thị thôi. Tạm thời phán đoán điểm mấu chốt thì cô mới thể càng xác định chính xác bước tiếp theo nên như thế nào.
May mắn giờ xem tình huống vẫn còn lạc quan. Dù diễn kịch cũng khó.
Khúc thị ở đây lâu, chỗ đen đủi như nếu nha đầu c.h.ế.t tiệt ầm ĩ thì cho mụ cũng chẳng thèm tới.
"Vậy cháu ngoan ngoãn ở bệnh viện tĩnh dưỡng, mấy ngày nay em trai cháu nhất cũng ở chăm sóc cháu thì hơn."
Khúc Tiểu Tây lập tức vui vẻ mặt: "Cảm ơn cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-ngoc-khien-nguoi-nguoi-than-hon-dien-dao/chuong-3.html.]
Khúc thị dậy thấy Khúc Tiểu Tây tiếp: "Cô, buổi tối cháu ăn cháo gạo. À, đúng, cháu còn ăn bánh quả du."
Bước chân Khúc thị khựng , khóe miệng lạnh nhạt khẽ nhếch: "Được."
"Cháu còn ăn……" Khúc Tiểu Tây còn xong Khúc thị lấy một đồng bạc ném giường bệnh: "Cầm lấy mua chút đồ ăn vặt ."
Khúc Tiểu Tây nhanh nhẹn đoạt lấy, mắt cong cong: "Cảm ơn cô!"
Khúc thị cao ngạo khẽ dẫm lên giày cao gót cửa, bộ quá trình coi thường căn bản coi bọn họ gì. Bà Liễu thả cặp lồng xuống cũng theo ngoài.
Cửa phòng đóng, Khúc Tiểu Tây lập tức vui sướng như gian thương mở miệng: "Mau đem canh gà mở ."
Cô mở cặp lồng , bên trong một cái chén nhỏ. Cặp lồng mở, mùi thơm của canh gà nhanh chóng tràn ngập khắp phòng, k*ch th*ch nước miếng bọn cô như chảy đầy đất. Mấy đứa bé đều hơn một năm canh gà.
Tầm mắt cả ba dính chặt bát canh gà. Ngay cả Khúc Tiểu Tây cũng thế, trong lòng cô vốn cảm thấy thể thèm như nhưng cơ thế vẫn thành thật.
Bụng cả ba đều phát tiếng ục ục, nước miếng thật hổ chảy xuống.
Khúc Tiểu Tây: "Không nữa, ăn !"
Ba nhanh chóng tiến lên, một ngụm em một ngụm vui vẻ uống.
Khúc Tiểu Tây ăn , câu chữ rõ: "Anh, em trai, mỗi ngày chúng sẽ dần hơn. Cô em gả chồng, em giúp đỡ Bạch gia thì nhất định đối với bọn . Như bọn thể trải qua những ngày như đây"
Không đợi hai đứa nhỏ phản ứng, cô cong mắt vui vẻ phấn chấn tiếp: "Mấy ngày nay cái gì cứ việc với em, em sẽ đòi từ họ. Chúng cũng quần áo mới luôn thể. Hai thấy thấy vòng cổ trân châu cổ cô ?
Thật ha! Chờ thêm mấy ngày nữa em cũng sẽ bảo bà mua cho em một cái"
Nhìn Tri Thư lớn hơn một chút nhưng kỳ thật ngây thơ nhất. Ngược Tri Kỳ nhóc con bé bỏng cảm nhận lòng ấm lạnh nên cũng lanh lợi hơn, bé trố mắt chị gái, xong chạy tới : "Chị, em ăn đồ ngon, ăn nhiều nhiều thức ăn ngon. Chị bảo bọn họ mua "
Khúc Tiểu Tây: "Yên tâm, chuyện chị nhóc ." Cô càng đắc ý: "Nhìn thấy , đây là đồng bạc, hai cầm, buổi chiều ngoài mua đồ ."
Tri Thư: " mua sẽ nữa……"
Khúc Tiểu Tây tùy ý : "Hết đòi bà thôi. Thích cái gì liền mua. Về bọn sẽ càng nhiều!"