Xuyên Thành Cô Chị Xinh Đẹp Thích Làm Tinh Trong Văn Niên Đại - Chương 185: Bà Mối Bất Đắc Dĩ & Lời Đồn Nữ Thư Ký

Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:43:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

một đồng đội cũ, chạy vận tải kiếm ít tiền, đó thương, bây giờ định , hình như là mở một cái trường đào tạo gì đó... bảo liên hệ với cô.” Đới Hồng ở đầu dây bên .

 

Tô Yến Đình ở bên đáp: “Được thôi.”

 

Tô Yến Đình thông qua Đới Hồng liên hệ với Lý Chí Hùng đang mở Trường đào tạo Chí Tường, khi trao đổi qua điện thoại, chuyên môn xuôi nam đến tham quan một phen, mới cân nhắc mua .

 

Lý Chí Hùng và nhiều trường đào tạo ở mấy tỉnh thành tỉnh Lỗ đều giao tình, dứt khoát mấy trường đào tạo liên hợp, lập thành một đoàn khảo sát, cùng xuôi nam, đến xem xem đào tạo máy tính tiền đồ .

 

Tô Yến Đình đích tiếp đãi đoàn khảo sát , đưa họ tham quan phòng máy đào tạo học sinh của Trường Công nghiệp Dương Thành hiện tại, tham quan tòa nhà và nhà máy của công ty bọn họ...

 

“Chỗ chúng ... thể mở lớp đào tạo ? Giáo viên ở ?”

 

Tô Yến Đình: “Giáo viên bên chúng giải quyết, các ông thể phái qua tiếp nhận đào tạo, cũng thể điều động nhân viên từ trường bên qua.”

 

“Học xong thật sự thể việc ?”

 

Tô Yến Đình: “Chỉ cần đào tạo đạt yêu cầu, bên chúng thể sắp xếp việc tương ứng.”

 

“Đến bên việc, liệu nhiều phiền phức ?”

 

Tô Yến Đình nhịn : “Chỉ cần sợ phiền phức, cắm rễ an cư lạc nghiệp ở đây, tương lai con cháu đời của sẽ cảm ơn .”

 

Người bình thường nếu thể để cho con cái một hai căn nhà ở Bằng Thành hoặc Dương Thành, quả thực lỗ.

 

“Bây giờ nhiều xuôi nam công, nắm giữ một kỹ thuật qua, dù cũng hơn là tay đến...”

 

...

 

Mấy mở cơ sở đào tạo đều động lòng , mua sắm một chiếc máy tính, ba nghìn một chiếc, năm mươi chiếc, chính là mười lăm vạn, nếu lớp đào tạo của họ thể mở hot, bao lâu là thể thu hồi vốn.

 

Tiễn bước một đoàn khảo sát như , bọn họ nhận đơn đặt hàng cả ngàn chiếc, tuy tính là nhiều, nhưng là một khởi đầu vô cùng.

 

Bán đợt đầu tiên, còn lo đợt thứ hai đợt thứ ba ?

 

“Yến Đình, ý tưởng của đúng là quá trâu bò!” La Diệc Lan kinh thán thôi, “Trước đó chúng còn tự mở lớp đào tạo cơ, bây giờ lớp đào tạo cũng , máy tính cũng bán , còn liên tục ngừng, giống như , bọn họ nếu dùng quen sản phẩm của chúng , thị trường của chúng sẽ trải rộng thôi...”

 

Tô Yến Đình nhạt: “Chúng mắt quan trọng nhất, vẫn là tuyển , tuyển sinh viên đại học, tuyển sinh viên đại học nghiệp máy tính!”

 

“Đợi mùa hè năm nay sinh viên đại học nghiệp, chúng cho chủ động tiếp xúc với sinh viên nghiệp các chuyên ngành máy tính vân vân của các trường đại học...”

 

“Chúng lập một đội ngũ phát triển mới, để nghiên cứu một loại từ điển điện t.ử.”

 

La Diệc Lan: “Tòa nhà văn phòng của chúng xây xong , đợi mùa hè là thể chuyển nhà.”

 

Tòa nhà văn phòng Tô Yến Đình xây ở Bằng Thành gọi là Tòa nhà Tô Lan, tổng cộng mười hai tầng, hiện nay công trang trí, đợi giữa hè, là thể đưa sử dụng.

 

La Diệc Lan nóng lòng chuyển địa điểm việc mới.

 

“Đợi chuyển , xem văn phòng của tớ ở tầng mấy đây?” La Diệc Lan mong chờ thôi, tổng cộng mười hai tầng, lắp thang máy, “Hay là văn phòng chúng đặt ở tầng cao nhất , đó từng tầng từng tầng lấp đầy công ty chúng .”

 

Tô Yến Đình : “Tớ kiến nghị nhé, cục cưng lớn như , vẫn là ở giữa tòa nhà , thể lên thể xuống, thuận tiện chạy trốn.”

 

Tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết dường như thích ở tầng cao nhất, tuy nhiên từ tính thực dụng của thực tế mà , việc ở giữa phù hợp hơn, lợi cho việc chạy trốn, cũng lợi cho các bộ phận đến báo cáo thống nhất.

 

La Diệc Lan: “Vậy thì tầng tám , tầng giữa, tớ thích con tám , bắt đầu từ tám, một đường phát.”

 

“Được thôi.”

 

Sau khi thành một ngàn chiếc mở hàng đầu tiên, việc bán hàng đó ngày càng thuận lợi, còn ít cơ sở đào tạo khác chủ động đến ngóng, ngoài , các trường tiểu học dân lập tư thục lắm tiền nhiều của ở các thành phố như Hỗ Thành, Thủ đô cũng bắt đầu tìm bọn họ đặt mua máy tính lượng lớn, hoặc là hai trăm chiếc, hoặc là năm trăm chiếc nhập máy tính, đồng thời còn bao gồm cả giáo trình Tô Yến Đình biên soạn.

 

Những trường tiểu học tư thục dân lập , học phí cao dọa , cái gọi là vạn nguyên hộ, cũng chẳng qua là nộp cái học phí ở đây, phụ học sinh đều là những đại gia đất, nhà giàu mới nổi, ăn cá thể giàu lên trong những năm ... những phụ thể trình độ văn hóa cao, nhưng họ hy vọng con cái thể học hành t.ử tế.

 

Tô Yến Đình bán máy tính cho những trường tiểu học tư thục , đồng thời cam kết công ty bọn họ gần đây sẽ chuyên môn phát triển phần mềm dạy học tương ứng, phát triển phần mềm học tập chuyên dùng để học thuộc từ vựng...

 

“Kể từ khi đặt mục tiêu bán hàng cơ sở đào tạo và các loại trường học, lượng tiêu thụ của chúng ngày càng nhiều .”

 

“Đặc biệt là bán cho các loại trường tiểu học tư thục, phụ đều tiền, con cái ở trường thấy máy tính, trực tiếp móc tiền tìm chúng mua...”

 

La Diệc Lan kiểu ch.ó ngáp ruồi cho kinh ngạc thôi, vốn tưởng rằng máy tính giá cả đắt đỏ khó bán lẻ, kết quả học sinh tiểu học năng lực chốt đơn cực mạnh, các loại ông chủ lớn phụ tìm họ đặt mua riêng.

 

Những phụ ông chủ lớn , tiền, đối với máy tính ch.ó má hiểu, cũng chẳng để ý hiệu suất giá thành, càng thèm để ý chính sách ưu đãi gì, nhà tiền nhiều chỗ dùng, đồ mấy nghìn tệ, con cái thích, lợi cho học tập, mua là mua thôi.

 

“Máy Tô Lan 1 của chúng dự kiến thể tiêu thụ mười vạn chiếc.” La Diệc Lan tràn đầy kiêu ngạo và đắc ý, thể bán con , còn hơn gấp ba dự kiến.

 

Tô Yến Đình thản nhiên : “Đợi những bạn học đó của chúng du học trở về, công ty chúng , trở thành công ty máy tính thương hiệu lớn nhất trong nước.”

 

La Diệc Lan dùng khuỷu tay đẩy đẩy cô: “Vậy các thầy cô giáo của chúng đều rớt mắt kính .”

 

Lúc bọn họ nghiệp, giáo sư thầy cô trong khoa trường coi trọng hai họ Bằng Thành khởi nghiệp, nền tảng máy tính trong nước ở Thủ đô, ở phương Bắc, bọn họ xuôi nam, quả thực là bỏ gần tìm xa.

 

họ cũng ngờ, bọn họ cũng thể ở phương Nam g.i.ế.c một con đường m.á.u.

 

“Bây giờ vẫn là mới khởi đầu, chúng đừng đắc ý, đừng đắc ý.”

 

Tô Yến Đình: “Đợi đến nghỉ hè, chúng tung một đợt quảng cáo báo chí và tivi, tuyên truyền cho công ty chúng .”

 

“Chúng thực sự quá thiếu !” Bọn họ thiếu chương trình, phát triển các loại phần mềm.

 

“Đợi chuyển nhà chúng thể chứa nhiều hơn.” La Diệc Lan nghĩ đến đây, liền nhịn một cái, “Lão Trần lão Chu của tòa nhà văn phòng t.h.ả.m , chừng họ nhảy việc sang công ty chúng .”

 

Hiện tại địa điểm việc của bọn họ thuê một tầng tòa nhà văn phòng, cả tòa nhà còn nhân viên công ty khác.

 

Tô Yến Đình: “Sao thế?”

 

“Bên chúng chẳng kế thừa truyền thống bên Thủ đô , nhà bếp, nhà ăn... của công ty khác cũng đến nhà ăn chúng ăn chực.”

 

Nhà ăn công ty bọn họ, đặc biệt tìm hai , một đầu bếp món Quảng, một đầu bếp món Tứ Xuyên, là thầy già do đường tẩu Tần Nghệ của Tô Yến Đình giới thiệu, những thầy già , thời trẻ, trù nghệ xuất chúng, tính tình cổ quái, trong mười năm đó chịu ít tội, đến bây giờ, lớn tuổi , cũng còn dã tâm xuất đầu lộ diện nữa, an an dưỡng lão.

 

Sự lừa lọc dối trá trong nhà hàng quán cơm bên ngoài chịu nổi nữa, bèn đầu bếp nhà ăn ở công ty họ, chỉ cần phụ trách hai bữa trưa tối, đơn giản nhẹ nhàng, thích hợp dưỡng lão, đãi ngộ Tô Yến Đình cho họ cũng cao, mục đích chỉ để cung cấp cơm việc ngon miệng lành mạnh cho nhân viên công ty họ.

 

“Người đến ăn chực nhiều lắm, cản cũng cản , trông mong ở bên ngoài... Yến Đình, tớ với , cái nhà ăn công ty nhỏ của chúng , kinh doanh đối ngoại lãi .” Nhắc đến chuyện , La Diệc Lan liền cảm thấy buồn .

 

La Diệc Lan: “Yến Đình, tòa nhà văn phòng bên nhiều thế , các loại công ty nhiều thế , mở quán cơm ở đây , thật sự, lo phát tài.”

 

“Có điều bên tòa nhà văn phòng quá nhiều, quán cơm cách xa một chút, còn bộ vài bước, vô cùng phiền phức, vẫn là nhà ăn công ty .”

 

“Các công ty khác, nếu giống như chúng ở Thủ đô, một nhà hàng đến đưa cơm, thì ước chừng kiếm tiền đầy bồn đầy bát.”

 

“Khi nào mở nhà hàng qua đây thế?”

 

Trong lòng Tô Yến Đình khẽ động: “Đợi thời gian, chuyên môn đồ ăn giao tận nơi cho doanh nghiệp.”

 

Nghe La Diệc Lan như xong, Tô Yến Đình nhớ một loại dịch vụ giao đồ ăn, lẽ lúc vô cùng thích hợp, đó chính là đơn đặt hàng giao đồ ăn tập thể cho doanh nghiệp.

 

Loại giao đồ ăn , một ngày chỉ bán hai loại suất ăn, một loại cay, một loại cay, phối một mặn hai chay một canh, món ăn cụ thể trong suất cung cấp lựa chọn tự do, bọn họ bán cái gì, thì ăn cái đó, và tối thiểu mười suất trở lên mới nhận giao.

 

Như thể ép chi phí đồ ăn giao tận nơi xuống thấp nhất, giảm thiểu lãng phí, mỗi ngày chỉ cần chế biến lượng lớn riêng biệt vài loại món ăn, khi mua sắm nguyên liệu càng lượng lớn, chi phí cũng càng rẻ.

 

Cách kiếm tiền tồi, chỉ là Tô Yến Đình tạm thời hứng thú cũng thời gian nhúng tay ngành giao đồ ăn hiện tại.

 

Sự nghiệp hiện tại đủ bận .

 

“Đợi nghỉ hè tớ thể nhẹ nhàng hơn chút.” Hiện tại Tô Yến Đình mỗi tuần hai ngày dạy, một ngày là trường tiểu học dạy lớp phổ cập máy tính cho học sinh tiểu học, một ngày trường trung cấp nghề dạy lớp lập trình cho học sinh trung cấp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-chi-xinh-dep-thich-lam-tinh-trong-van-nien-dai/chuong-185-ba-moi-bat-dac-di-loi-don-nu-thu-ky.html.]

Không cô tự dạy cũng , tìm giáo viên khác, còn đợi nghỉ hè tìm , đợi sinh viên đại học máy tính mới nghiệp, tuyển đến còn bồi dưỡng t.ử tế một phen.

 

La Diệc Lan: “Tớ thì , một ăn no cả nhà đói, còn lo cho gia đình, rảnh rỗi thì nghỉ ngơi nhiều chút.”

 

Tô Yến Đình : “Bình thường tớ việc ở nhà, nhà chính là văn phòng, đỡ tốn công .”

 

“Yên tâm, thời gian tớ nghỉ ngơi bên nhà, nhiều hơn nhiều.”

 

Kỳ nghỉ của Giang Nhung chỉ một tháng, đời thư ký của cũng đến hồi kết, Tô Yến Đình trải nghiệm lợi ích của việc thư ký, thư ký Giang còn nữa, cô tuyển thêm cho hai thư ký khác, đều là nữ thư ký.

 

Một là thư ký Tiểu Đinh; một là thư ký Tiểu Khương, đều là cô gái hai mươi tuổi, Tiểu Đinh là sinh viên đại học, nghiệp một trường đại học văn khoa bình thường, phân phối công việc bình thường về quê, nhanh xem mắt, vị hôn phu, quyết định kết hôn, ai ngờ bố trong nhà đột phát bệnh nặng, để chữa bệnh trong nhà nợ nần chồng chất, vị hôn phu thấy thế cũng chạy mất, để chống đỡ kinh tế trong nhà, cô từ chức công việc ở quê, xuôi nam đến Dương Thành xông pha, mong thể kiếm tiền lớn, cô từng thử ít công việc, cũng từng thử khởi nghiệp, đều thành công, vốn dĩ Tiểu Đinh mua vé xe Hương Giang, định Hương Giang xông pha, kết quả phong hồi lộ chuyển, thấy quảng cáo tuyển dụng của Tô Yến Đình, cô đến thử xem, liền nhận.

 

Tiểu Khương là học sinh trung cấp, đúng lúc là học sinh nghiệp khóa của Đại học Công nghiệp Dương Thành tìm việc , thành tích biểu hiện xuất sắc ở lớp đào tạo máy tính, hoạt bát giỏi chuyện.

 

Hai nữ thư ký Tiểu Đinh và Tiểu Khương, lượt phụ trách các phần khác , Tiểu Khương chủ yếu là tiếp xúc công việc về phương diện đào tạo trường học, Tiểu Đinh thì phụ trách báo cáo với cô về nghiệp vụ công việc bên Công ty Công nghệ Tô Lan và nhà hàng, Tiểu Đinh giống như một tổng quản năng hơn, Tô Yến Đình đang dụng tâm bồi dưỡng cô .

 

Cũng vì thế, hai họ thường xuyên đến khu gia đình, đến đưa tài liệu, truyền đạt thông tin cho cô.

 

Dung mạo Tiểu Đinh và Tiểu Khương đều khá, trình độ trung thượng, chỉ điều phong cách loại hình giống , Tiểu Đinh dáng vô cùng cao ráo, suýt soát một mét bảy, mặc một bộ đồ công sở, tư thế oai hùng hiên ngang, chân dài kinh , cô là tướng mạo mày rậm mắt to mũi cao thiên hướng cứng cỏi.

 

Tiểu Khương thì là một cô em gái ngọt ngào nhỏ nhắn xinh xắn, một đôi răng khểnh đáng yêu, dáng cao, một mét năm tám, nhưng miệng mồm vô cùng ngọt, ăn , nhanh lăn lộn quen mặt ở khu gia đình.

 

Người ở khu gia đình cũng đều Tô Yến Đình tìm cho hai nữ thư ký.

 

“Cũng chẳng quan, cũng chẳng cán bộ, Tiểu Tô giỏi thật đấy, còn tìm cho hai ‘nữ thư ký’.”

 

“Thường xuyên thấy cô cả ngày ở nhà, dựa thư ký đến việc, một tuần cô ngoài việc mấy thế?”

 

“Sinh viên đại học nghiệp , còn thể việc thế ?”

 

“Hai thư ký còn khá trẻ trung xinh ? Kết hôn ?”

 

...

 

Hai nữ thư ký mới mẻ của Tô Yến Đình, thu hút ít lời tiếng , vì thế, Sư trưởng Hạ còn trêu chọc Giang Nhung, “Vợ , Hiệu trưởng Tô, kiếm hai nữ thư ký, thêm một tài xế nữa, còn phái hơn cả Chính ủy Giang .”

 

“Giỏi thật đấy, nữ cường nhân.”

 

“Ấy, hai thư ký cũng khá tháo vát?”

 

Giang Nhung thản nhiên : “Cũng tạm, bằng .”

 

Sư trưởng Hạ nghi hoặc: “Hả? Cậu là chồng cô , còn so với hai thư ký?”

 

Có một giống như Sư trưởng Hạ, cho rằng Tô Yến Đình tìm hai nữ thư ký, phái, nữ cường nhân.

 

Cũng một lời đồn lắm.

 

“Hai nữ thư ký dáng dấp cũng khá, Chính ủy Giang đúng là diễm phúc.”

 

“Có diễm phúc gì chứ, bậy bạ, Chính ủy Giang ban ngày việc, chạm mặt.”

 

“Ui chao, cái hiểu , lúc công việc bận rộn lên, luôn ăn bữa cơm, muộn quá , lưu trú cũng vấn đề gì chứ.”

 

“Vợ xinh như , thư ký của vợ cũng là mỹ nhân nhỏ, đây diễm phúc là cái gì?”

 

...

 

Tô Yến Đình cũng từng những lời đồn , thậm chí trực tiếp khuyên đến mặt cô , cô từ Bằng Thành xe về đến khu gia đình, phong trần mệt mỏi, còn bước cửa lớn nhà , chị Triệu gặp đường kéo sang một bên, nhỏ giọng với cô: “Hiệu trưởng Tô, hai thư ký của cô là thế nào? Trẻ tuổi nhỉ, tìm đối tượng? Có giới thiệu một trong quân đội .”

 

“Có hai cô gái khác giới xinh như xuất hiện, tăng ít thịt nhiều mà, Hiệu trưởng Tô, là cô bà mối?”

 

Đại viện quân khu bọn họ ngày thường cực ít ngoài xuất hiện, cho dù một cô gái trẻ kết hôn, cũng đều là cháu gái chị em nhà của các chị các thím, giúp đỡ giới thiệu một đối tượng trong quân đội, thuộc về sự kiện bình thường.

 

Trong quân đội đàn ông độc nhiều, chỉ là tăng ít thịt nhiều, cứ như cái chùa , một cô gái xinh xuất hiện, tranh giành, cứ cô giáo nữ của trường tiểu học con em , cơ bản độc bao lâu, đến một , cướp một ; đến một , cướp một , đa thành vợ của sĩ quan vợ.

 

Trừ những cơ hội gặp gỡ khác giới , thì chỉ còn giới thiệu ở quê và liên hoan quân dân của bộ phận phụ nữ địa phương, một năm cũng chỉ vài , tỷ lệ thành công bình thường, liên hoan quân dân, đằng gái đa đơn vị công tác định xuất sắc, dung mạo thì , cho dù tăng ít thịt nhiều, sĩ quan nam vẫn thích xinh ; nếu đặc biệt xinh , công việc gia đình đặc biệt xuất sắc, bọn họ càng thiên hướng cô gái giới thiệu ở quê hơn, cùng một quê hương, mới thể yên tâm sống qua ngày.

 

Bây giờ bên cạnh chị dâu nổi tiếng Hiệu trưởng Tô của khu gia đình xuất hiện hai nữ thư ký trẻ trung xinh kết hôn, mới truyền ngoài, nhiều trong lòng xao động .

 

Chị Triệu ngày thường thỉnh thoảng giúp se duyên, thế là liền tìm đến Tô Yến Đình, về chuyện .

 

“Se duyên cho thư ký của , bà mối?” Tô Yến Đình đặc biệt thể chấp nhận chuyện , thế cũng quá vội , là phụ nữ hiện đại, cô còn chấp nhận mới việc, giới thiệu đối tượng cho , “Họ thư ký cho còn đến nửa năm, còn khảo sát thêm .”

 

“Cái gì mà khảo sát, chẳng là giới thiệu một đối tượng thôi , gia cảnh trong sạch, thẩm tra chính trị qua cửa, mắt là mắt , một nghiệp đại học, một nghiệp trung cấp, văn hóa, dáng dấp khá, cái còn gì để kén chọn, thể thư ký của Hiệu trưởng Tô cô — cho dù là tin mắt của , cũng tin ánh mắt của Hiệu trưởng Tô cô chứ.” Chị Triệu nháy mắt với cô mấy cái, tiếp tục : “Kết hôn , cũng thuận tiện hơn cho công việc của chính cô ?”

 

Tô Yến Đình: “Sao thuận tiện cho công việc của ?”

 

“Tiểu Tô cô , đừng trách khó , cũng là nhắc nhở cô một câu.” Chị Triệu kéo cô trong góc, nhỏ giọng : “Cô tuyển hai nữ thư ký trẻ chồng như thế, cô đừng để tự lật thuyền trong mương!”

 

“Không lời khó , cũng nghi ngờ vô căn cứ, cái nhân tính mà, chính là như , khả năng đó, cô cũng đề phòng chút.”

 

Tô Yến Đình: “...”

 

Chị Triệu thấy biểu cảm của cô, liền để trong lòng, thế là, thầm thở dài trong lòng, “Hiệu trưởng Tô, cô sự nghiệp , nhưng cô đừng quá tự tin trong chuyện tình cảm, bây giờ quan hệ nam nữ bên ngoài loạn, đàn ông trong quân đội chúng còn đỡ hơn chút, loạn cũng loạn lên .”

 

mà... bản cô cũng thể cố ý tạo cơ hội chứ, ngộ nhỡ loại mầm mống đó, cô hối hận cũng kịp.”

 

“Cô tìm nữ thư ký, tìm hai nữ thư ký kết hôn, chẳng thích hợp hơn? Cô cũng yên tâm hơn.”

 

Chị Triệu thở dài một , “Chị đây kết hôn lâu , cũng mối cho ít , trong lòng đàn ông nghĩ cái gì, đàn ông trung niên kết hôn lâu , tuy yêu vợ, cũng yêu những cô gái trẻ tuổi , cảm thấy họ thanh xuân , hoạt bát , nhiệt huyết .”

 

“Đối với các chị em bình thường, thật sự những lời , Tiểu Tô, cũng là thấy cô xuất sắc, là tấm gương của phụ nữ chúng , mới với cô vài lời khổ khẩu bà tâm, thật lòng là cho cô.”

 

Chị Triệu với Tô Yến Đình những lời , mang theo vài phần thật lòng của từng trải, vợ chồng Chính ủy Giang và Tô Yến Đình, trong khu gia đình bọn họ, coi là cặp đôi giai ngẫu ngưỡng mộ, một tuấn, một xinh , một sự nghiệp thành công, cũng cam chịu yếu thế, vợ chồng cường cường liên hợp, trong đại viện thể một cặp vợ chồng như , ngoài cũng thể khoe khoang, khiến ngoài kinh ngạc ngưỡng mộ, dù cũng là nhân vật cùng một đại viện.

 

“Giống như những cặp vợ chồng góp gạo thổi cơm chung, cũng sẽ khuyên nữa, nhưng cô giống, cảm thấy cô và Chính ủy Giang là tình yêu, vợ chồng ân ái, con cái cũng đáng yêu, một gia đình như , đừng để chà đạp.”

 

Chị Triệu: “Nếu vợ chồng các cô tình yêu, chồng động chút tâm tư với những phụ nữ trẻ tuổi , thể còn sẽ gì; càng là yêu sâu đậm, mới càng là tổn thương nặng.”

 

“Hơn nữa , còn sợ nhất một điểm, , để mắt đến một cô gái tính cách giống cô khi kết hôn.” Chị Triệu xua tay, “Cô đừng coi bậy bạ nhé, từng thấy kiểu như .”

 

“Lúc trẻ vợ chồng ân ái khác thường, ngưỡng mộ, đợi đến ba bốn mươi tuổi , đàn ông thích một cô gái trẻ khác, còn bảy tám phần giống vợ lúc trẻ.”

 

Tô Yến Đình chớp chớp mắt: “Cái chắc tạm thời liên quan gì đến và Chính ủy Giang.”

 

Cô mười chín tuổi kết hôn với Giang Nhung, cho dù kết hôn tám năm, hiện nay cũng mới chỉ hai mươi bảy tuổi, tuổi tác tính là nhỏ, nhưng cũng lớn mà, đến mức đến bước đường đó.

 

“Nhìn xem, bây giờ vấn đề của cô đến , Tiểu Tô, Hiệu trưởng Tô, cô trẻ, còn kém chút đến ba mươi, cô cảm giác nguy cơ!” Chị Triệu mở to mắt cô, truyền thụ cho cô một bí kíp mới .

 

“Phụ nữ già, thoáng cái già nhanh, nhất định là sự suy lão về dung mạo, mà là sự suy lão về tâm hồn, so với những cô gái trẻ tuổi , cảm giác giống .”

 

“Thiếu một chút xíu nhiệt huyết cô hiểu ?”

 

Tô Yến Đình: “... Ồ.”

 

“Cô xem cô, ở cái tuổi quan trọng sắp sang ba mươi , kiếm cho hai nữ thư ký xinh bên cạnh, cô tạo nghiệp chứ, cẩn thận bê đá đập chân .”

 

Tô Yến Đình cũng tấm lòng của chị Triệu, thuận theo lời chị : “Vậy chị Triệu, theo chị thấy, ? Giới thiệu đối tượng cho , cũng tự vui lòng mới , chừng họ tạm thời đều lo sự nghiệp, còn vội kết hôn.”

 

Chị Triệu bày mưu cho cô: “Vậy cô bắt cả hai tay, giáo viên ngữ văn của Giang Trình nhà cô cô giáo Chung ? Cô tiếp xúc nhiều với cô giáo Chung —”

 

Tô Yến Đình: “...”

 

 

Loading...