Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 105: Thư Tình (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-04 17:45:13
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6puDY5GoVe

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đối với Tô Niệm Niệm, những đó ruột thịt của cô. Ông chắc khi sự thật, cô sẽ dùng thái độ thế nào để đối diện với nhà họ Thẩm và gia đình cũ.

“Niệm Niệm, ông Thiệu Đông quan hệ giữa cháu và gia đình lắm, ?”

“……” Tô Niệm Niệm chớp mắt, hiểu vì ông ngoại đột ngột hỏi chuyện , nhưng vẫn thành thật trả lời: “ lắm ạ… haiz, nhà nào cũng vài chuyện khó xử ạ.”

Câu trả lời khiến Thẩm Thanh Viễn trầm ngâm một lát, lâu mới chậm rãi : “Nếu ông cháu con ruột của gia đình đó, cháu tin ?”

“Dạ?!” Niềm vui bất ngờ giáng xuống khiến cô choáng váng, tim đập thình thịch. Tô Niệm Niệm nuốt mạnh một ngụm nước bọt để tìm giọng : “Ý ngài là ạ?”

Là như cô nghĩ đúng ?

ông ngoại đột nhiên phận của cô?

Ông bằng cách nào?

Không ! Phải bình tĩnh, bình tĩnh……

Thấy cô nổi giận, Thẩm Thanh Viễn lúc mới nở nụ , giải thích: “Là thằng nhóc Thẩm Phóng thấy cháu trông giống nó quá, liền nghi cháu là con riêng của Thiệu Đông. Ai ngờ điều tra xong mới phát hiện cháu là…” Nói đến đây, ông thở dài thật sâu, “…là con của Thẩm Kỳ. Nó tự ý điều tra chuyện của cháu, ông mắng nó , mong cháu thể tha thứ cho nó một .”

Lời giải thích nửa thật nửa giả khiến Tô Niệm Niệm lập tức tin ngay. Cô ngờ rằng trong tình huống vô tình trúng đích , vấn đề thế của giải quyết nhẹ nhàng như !

Dù trong lòng vui như mở hội, nhưng bề ngoài cô vẫn giả vờ bình tĩnh một chút mới .

“Ông Thẩm, trong chuyện liệu hiểu lầm gì ạ? Làm ngài thể chắc chắn cháu là con của con gái ngài?”

Một tiếng , khi Tô Niệm Niệm bước khỏi thư phòng, cô vẫn đang chậm rãi tiêu hóa sự thật mà ông ngoại .

Quả nhiên đúng như cô đoán, Tô Niệm Nam tráo đổi hai đứa bé…

năm đó Tô Niệm Nam mới chỉ chín tuổi, rốt cuộc vì lý do gì mà chuyện như ?

Bí mật che giấu suốt hai mươi năm, xem chỉ thể giao cho cảnh sát điều tra mới mong .

Còn việc giữa cô và ông ngoại quan hệ huyết thống , vẫn cần giám định ADN thì mới thể xác nhận một trăm phần trăm.

Trước khi kết quả, phận của cô tạm thời giữ bí mật, mặt ngoài, cô vẫn tiếp tục sinh sống tại nhà họ Thẩm với phận đầu bếp…

Giờ đây, vấn đề thế giải quyết, Tô Niệm Niệm chỉ cảm thấy tâm thư thái vô cùng.

Điều khiến cô ôn tập bài vở càng thêm chăm chỉ.

Lý Đào cũng dự định sang năm thi đại học, cuối tuần ngoài việc tập luyện hình thể, hai thường tụ tập cùng ôn bài.

“Niệm Niệm, hôm nay dì Hàn hỏi qua nhà dì , tớ việc trong nhà, gặp mặt nhớ đừng lỡ miệng đó.” Lý Đào bàn học lật tài liệu ôn tập, nhưng tâm trí rõ ràng chẳng đặt sách vở chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-105-thu-tinh-2.html.]

Tô Niệm Niệm thấy cô học mà như , bất đắc dĩ : “Ừ, tớ , mau sách .”

“Này, tớ chồng cũ của tỉnh khác nhiệm vụ , hai bây giờ rốt cuộc là quan hệ gì ?”

“……” Tô Niệm Niệm tiện tay cầm cuốn Tân Hoa Tự Điển đặt bên cạnh, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên: “Quan hệ bạn bè bình thường. Nếu còn học cho nghiêm túc, tớ cho tới tìm tớ nữa .”

Thấy cô tối hậu thư, Lý Đào lè lưỡi một cái, dám hỏi linh tinh thêm nữa.

Tô Niệm Niệm thấy cuối cùng cô cũng yên tĩnh, khóe môi khẽ nở một nụ , mở cuốn từ điển tra một chữ mới.

Ngay lúc lật trang, một tờ giấy trắng gấp vuông rơi từ trong sách. Mực b.út bi màu xanh thấm qua giấy, kín đặc chữ, nhất thời gì.

Cô nhặt tờ giấy lên, nghi hoặc mở .

Chỉ thấy hai dòng đầu : [Tô Niệm Niệm, thư như gặp mặt.]

Rõ ràng là cho cô. Nhìn nét chữ phóng khoáng như rồng bay phượng múa, cô lập tức nhận chủ nhân của bức thư hẳn là Lạc Thừa.

Mang theo tâm trạng tò mò, cô tiếp. Trong từng dòng chữ đều là những kỷ niệm giữa hai , mỗi câu mỗi chữ đều thấm đẫm tình cảm nồng nàn. Cho đến khi thấy câu [Anh thích em], Tô Niệm Niệm như điện giật, vội ném bức thư xuống, bật dậy che lấy hai má đang nóng rực, trong lòng rối như tơ vò.

Lạc Thừa thích cô?!

Nếu là vài tháng , cô chỉ thấy đó là trò lớn nhất thiên hạ.

giờ đây, thư tình bày mắt, khiến cô thể đối diện với sự thật

Do động tĩnh quá lớn, Lý Đào sang cô, nghi hoặc hỏi: “Cậu gì thế? Bảo tớ học hành cho đàng hoàng, kết quả học.”

Dứt lời, ánh mắt cô quét qua, thấy bức thư, liền định đưa tay cầm lên xem. tay còn chạm tới Tô Niệm Niệm giữ c.h.ặ.t cánh tay.

“Không , mau học .” Nói xong, cô lập tức nhét tờ giấy túi áo, trong mắt đầy vẻ hoảng loạn.

Vốn dĩ Lý Đào cũng chẳng tò mò đến , nhưng thấy cô phản ứng như thế, lập tức ngửi thấy mùi bất thường.

Cô bỗng bật dậy, lao thẳng về phía túi áo của Tô Niệm Niệm.

“Cho tớ xem giấu cái gì nào? Không là thư tình của đàn ông nào đó cho đấy chứ?”

“……” Tô Niệm Niệm đỏ mặt che c.h.ặ.t túi áo, ngờ cô đoán chính xác đến . Nghĩ tới việc nãy còn thề thốt là “quan hệ bạn bè bình thường”…

Nếu để cô thấy bức thư , mặt mũi cô để cho hết?

Nghĩ , cô càng che c.h.ặ.t hơn: “Thư tình gì chứ? Cậu đừng bậy, chỉ là… giấy nháp thôi.”

 

Loading...