Khi Vân Thanh Hoan , cảnh tượng cô thấy chính là Bách Nại Hàn đang buông xuôi phờ phạc ghế, để mặc cho con gái cầm dụng cụ trong tay quẹt khắp nơi mặt . Thậm chí đầu còn buộc vô b.í.m tóc nhỏ, dáng vẻ khiến Vân Thanh Hoan suýt nữa thì phun cả cơm. Cô ôm bụng ngặt nghẽo đến mức đau cả bụng.
Lưu Ngọc Chi thấy cảnh cũng cùng con dâu nhạo con trai . Vẻ mặt Bách Nại Hàn càng thêm u oán. Anh cô với ánh mắt đầy ấm ức. Cô bé hung dữ ấn : "Đừng cử động, vẽ lệch hết bây giờ!" Cô bé cầm thỏi son vẽ lên môi , vì mới cử động một chút nên vết son lập tức quẹt lên mũi đàn ông, trông vô cùng buồn . Bách Nại Hàn con gái quát một cái, đàn ông vốn khiến ít bên ngoài kiêng dè lúc ngoan như một chú mèo.
May mắn là cô bé chơi quá lâu, đợi đến khi cô bé chơi mệt mà Tiểu Thạch Đầu và An An vẫn về. Người đàn ông gần như là bưng ngay chậu nước "bỏ chạy trối c.h.ế.t" phòng. Vân Thanh Hoan theo phòng, nắm lấy tay , để lau mặt: "Em thật sự là yêu của em xinh như thế đấy, y như một cô gái ." Cô mỉm , trong mắt đầy vẻ trêu chọc.
Mặt Bách Nại Hàn thế mà đỏ lên, dù mặt bôi phấn hồng nhưng vẫn thể cảm nhận qua làn da nóng bừng của là đang thẹn thùng. Vân Thanh Hoan thấy lạ lẫm, khẽ "tặc" một tiếng. Người đàn ông đột nhiên cô với vẻ e thẹn: "Vợ ơi, nếu em thấy xinh như thì thể hôn một cái ?" "Lâu như gặp, nhớ em lắm, cảm thấy nhớ đến mức gan phổi đều đau cả ."
Vân Thanh Hoan đột nhiên rùng một cái: "Hơ, thể bình thường ?" Vừa cô thấy "nổi da gà" đấy. Người đàn ông quả nhiên trở bình thường, trầm thấp: "Anh cứ tưởng là em thích chứ."
Vân Thanh Hoan là da mặt dày lên nên mới đùa với như . Lát nữa lũ trẻ sẽ về ngay thôi, Bách Nại Hàn luôn giữ hình tượng khá nghiêm khắc mặt hai thằng bé, cô thể phá hỏng hình tượng của trong lòng lũ trẻ , thế nên cô giúp tháo những sợi dây chun đầu xuống. Chẳng cô bé buộc kiểu gì mà c.h.ặ.t thế . Dù Vân Thanh Hoan cẩn thận nhưng vẫn đau đến mức khẽ nhíu mày, nhưng vẫn ngoan ngoãn một lời nào mà chỉ chăm chú cô.
Vân Thanh Hoan chỉnh tóc cho lau sạch mặt cho . Ngay đó thấy thì đột nhiên sững sờ. Người đàn ông tóc dài cộng với ngũ quan tuấn tú thanh lãnh, hiếm thấy mang một phong thái khác biệt. Bách Nại Hàn đương nhiên thể nhận vợ đang đến ngây , nhịn đắc ý mỉm . Nhân lúc cô đang thẩn thờ, hôn lên mặt cô một cái. Sau đó nhanh ch.óng rời .
Vân Thanh Hoan phản ứng , tức giận đ.ấ.m một cái phía bóng lưng xa. Trong sân vang lên tiếng của Tiểu Thạch Đầu và An An, hai đứa trẻ về . Bọn An An thấy Bách Nại Hàn đột nhiên xuất hiện trong sân thì vui mừng khôn xiết, trực tiếp lao như một mũi tên lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-671.html.]
"Chú nhỏ!" "Bố nuôi!"
Người đàn ông chơi với chúng một lúc thì Vân Thanh Hoan gọi ăn cơm. Bách Nại Hàn đại khái là thực sự đói , ăn liền hai bát cơm lớn, uống hai bát canh gà đầy, còn ăn thêm ít thức ăn. Sau khi ăn no nê xong, còn nhịn ngáp một cái, bắt đầu thấy buồn ngủ. Vân Thanh Hoan thấy xót xa. Người đàn ông còn giúp rửa bát đũa và nồi nhưng Vân Thanh Hoan đẩy phòng: "Anh nghỉ , chỗ còn em ."
Trong mắt đàn ông đầy vẻ dịu dàng: "Vậy thì vất vả cho vợ ." Anh cũng từ chối, thật sự là quá mệt . Khoảng thời gian ở tàu hỏa hầu như ngủ yên giấc, dù cố ý ăn mặc rách rưới, khiến bản trông chẳng giống lành gì, hành lý cũng rách nát như . việc xách theo hai cái túi lớn vẫn thu hút sự chú ý. Thậm chí còn bọn móc túi tàu để mắt tới. Nếu dùng mưu kế để bọn móc túi bắt thì e là càng yên . Dù , vẫn dám ngủ say. Đây là những thứ bỏ một vạn đồng để mua, trông chờ việc sử dụng chúng để kiếm hũ vàng đầu tiên trong việc kinh doanh của , thể lúc nào cũng để vợ gánh vác . Anh cũng trở thành chỗ dựa vững chắc cho vợ, thể che mưa chắn gió cho vợ và gia đình. Vì , tuyệt đối thể bất kỳ sai sót nào.
Vừa mới ngả lưng xuống giường, cả thư giãn là gần như chìm giấc ngủ ngay lập tức. Vân Thanh Hoan rửa nồi xong phòng thì thấy ngủ say , ánh mắt cô dịu vài phần. Cô tiến lên kéo chăn mỏng đắp cho , đó nhẹ chân nhẹ tay ngoài để phiền ngủ.
Người đàn ông ngủ một giấc cực kỳ mãn nguyện, ngủ một mạch đến tám giờ tối mới tỉnh. Mọi trong nhà cũng đều chuyến quá mệt mỏi , nên bất kể là lũ trẻ hai lớn đều cố ý nhẹ nhàng, hề ồn đến . Ngay cả khi đến giờ ăn cơm như bình thường, Vân Thanh Hoan cũng vội vàng nấu cơm, mà cùng chồng chuẩn sẵn thức ăn, đó đợi tỉnh dậy mới nấu. Sợ cơm nấu xong mà tỉnh thì sẽ nguội mất. Sợ lũ trẻ đói nên Vân Thanh Hoan còn lấy một ít đồ ăn vặt cho chúng ăn.
Sau khi đàn ông tỉnh dậy, thậm chí chẳng cần Vân Thanh Hoan xuống bếp, trực tiếp cầm muôi nấu liền mấy món. Vô cùng phong phú. Đại khái là thực sự nghỉ ngơi đủ , buổi tối đàn ông ôm cô quấn quýt một hồi, mãi đến nửa đêm mới ngủ.
Sáng hôm , Vân Thanh Hoan ăn sáng xong thấy đàn ông đang gương ngắm nghía mái tóc dài của , cô tò mò hỏi: "Chẳng bảo cắt tóc ? Sao vẫn ?"
Người đàn ông đầu cô: "Anh đột nhiên thấy cắt nữa." "Tại ?" Vân Thanh Hoan nhất thời phản ứng kịp. "..." Người đàn ông gì, chỉ cô sâu thẳm. Mặt Vân Thanh Hoan bỗng đỏ bừng lên. Cô nhớ , tối qua cô cứ luôn sờ tóc , lúc nồng nàn còn khen trai quyến rũ nữa.