Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 665

Cập nhật lúc: 2026-01-27 11:55:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi ngủ trưa dậy gần đến tối, Vân Thanh Hoan và chồng bắt đầu chuẩn bữa tối. Bách Nại Hàn thì ở sân chơi với ba đứa trẻ, khắp sân tràn ngập tiếng của chúng.

 

Bây giờ là tháng Chín, thời tiết vẫn còn khá nóng, dù cũng là nắng cuối thu, Vân Thanh Hoan mặc áo ngắn tay và váy, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần. Lưu Ngọc Chi mắt sắc, thấy chỉ qua một buổi trưa mà cổ con dâu những vết hằn mờ mờ, bà nhịn che miệng . Nếu con dâu quần áo, e là bà còn nghĩ nhiều hơn thế.

 

Vân Thanh Hoan thấy chồng đột nhiên thì chút kỳ quặc, tò mò hỏi: "Mẹ ơi, chuyện gì vui ạ?"

 

Lưu Ngọc Chi nheo mắt thành một đường kẻ: "Nghĩ đến chuyện vui thôi." Bà Vân Thanh Hoan, ý càng đậm hơn.

 

Vân Thanh Hoan mất tự nhiên sờ mặt , gì chứ?

 

Lưu Ngọc Chi cảm nhận sự lúng túng của con dâu, liền dời tầm mắt, tiếp tục : "Hai ngày nay việc kinh doanh lòng lợn kho của ngày càng hơn, ít khách quen . Mặc dù lúc đầu cho ăn thử thì lỗ một ít tiền, nhưng đại khái là thể kiếm ."

 

Nhắc đến công việc của , mắt Lưu Ngọc Chi sáng lên, quên bẵng cả chuyện buôn chuyện về con trai và con dâu lúc nãy. Vân Thanh Hoan chồng về chuyện ăn thì biểu cảm tập trung, thỉnh thoảng đưa vài ý kiến. Lưu Ngọc Chi cũng nghiêm túc. Bà dự định sẽ thử theo lời con dâu .

 

Mấy ngày nay, việc ăn của bà dần khá lên một chút, lượng lòng lợn kho mỗi ngày cũng tăng thêm. Hiện giờ mỗi ngày đều thể kiếm chút tiền, tuy nhiều nhưng Lưu Ngọc Chi thấy mãn nguyện .

 

Ăn cơm xong, hai vợ chồng tắm rửa xong xuôi đang định bế cô bé ngủ. Lưu Ngọc Chi liền tự nhiên bế lấy cháu gái: "Tối nay Tiểu Tuyết ngủ với . Sáng sớm ngày Nại Hàn , chuyến bao nhiêu ngày mới về, hai đứa cứ tranh thủ bồi dưỡng tình cảm ."

 

Vân Thanh Hoan mím môi, khẽ hắng giọng, mặt đỏ lên. Cô luôn cảm thấy ánh mắt của chồng sắc sảo như thể thấu tất cả. Bách Nại Hàn thì đầy hớn hở: "Mẹ, cảm ơn !" Sau đó kéo Vân Thanh Hoan phòng, dáng vẻ phần chờ đợi nổi.

 

Tiểu Tuyết theo hướng bố rời , khua khoắng tay: "Bố, ." Đáng tiếc, cửa đóng .

 

Cô bé chút ấm ức, Lưu Ngọc Chi dỗ dành cháu gái vài câu. Tâm trạng trẻ con đến nhanh mà cũng nhanh, chỉ một lát cô bé chơi đùa với bà nội, giòn giã. Vân Thanh Hoan thường xuyên học, cô bé cũng ngủ với Lưu Ngọc Chi nhiều hơn. Vì , lúc cô bé hề bài xích việc ngủ với bà nội.

 

Sáng thứ Hai, trời còn sáng, Bách Nại Hàn nhẹ nhàng thức dậy mặc quần áo. Dù hành động khẽ nhưng Vân Thanh Hoan vẫn thức giấc. Cô ngáp một cái: "Anh sắp ?" Cô ngẩng đầu ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối đen.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-665.html.]

Bách Nại Hàn thấy giọng cô thì khựng , đầu cô, ánh mắt áy náy: "Có em thức giấc ? Thời gian còn sớm, em ngủ thêm lát nữa ."

 

Vân Thanh Hoan lắc đầu, tay che miệng ngáp liên tục: "Không , em dậy luôn, nữa cũng ngủ ." Cô chật vật dậy mặc quần áo. Tối qua hai quấn quýt muộn, nên lúc thực buồn ngủ. đàn ông tàu hỏa miền Nam, đường mất mấy ngày trời, ăn ngon ngủ yên, cô yên tâm. Dù tối qua chuẩn sẵn chút đồ ăn nhưng buổi sáng ăn chút gì đó nóng hổi thì dày vẫn dễ chịu hơn.

 

Trong mắt đàn ông thoáng qua sự xót xa, nhưng trong lòng thấy ấm áp.

 

Vân Thanh Hoan bếp lấy bột nhào từ tối qua cán, cán thành sợi mì, đó nhóm lửa, rán một quả trứng, cho thêm ít rau xanh và hành lá bát mì, múc hai thìa sốt thịt bò rưới lên, thế là một bát mì thịt bò thơm lừng thành. Cô ba bát, ăn một bát, đàn ông sức ăn lớn thì ăn hai bát.

 

Cơm xong thì tới. Anh bưng bát lên bắt đầu ăn. Chỉ loáng cái hai bát mì sạch sành sanh. Ăn cơm mà cứ như đ.á.n.h trận , đều là thói quen từ hồi lính để , gì cũng nhanh. Thấy thời gian còn sớm, còn tự giác rửa sạch bát đũa và nồi.

 

Vân Thanh Hoan thì kiểm tra hành lý của . Miền Nam khá ấm áp nên quần áo mang theo quá dày. để cho chắc chắn, vì khi nào mới về, Vân Thanh Hoan vẫn nhét thêm một chiếc áo dày . Cô còn mang theo một ít đồ ăn để ăn dọc đường.

 

Đến giờ , đàn ông bước tới, ôm lấy cô hôn một cái: "Vợ ơi, đây, đợi về nhé."

 

"Vâng."

 

"Anh đường cẩn thận nhé, đừng xung đột với khác, ở ngoài nhường ai thì nhường một bước, dĩ hòa vi quý." Vì yên tâm nên Vân Thanh Hoan vẫn dặn dò thêm vài câu. Rõ ràng những lời hôm qua với . Bách Nại Hàn ngoan ngoãn gật đầu, lắng chút chán nản. Anh thấy những lời là lải nhải, chỉ cảm thấy quan tâm , trong lòng ấm vô cùng.

 

Vân Thanh Hoan một lúc cũng thấy lắm lời, liền im lặng thêm nữa, chỉ tiễn khỏi cửa nhà. Thật sự là tàu hỏa thời an , dễ kẻ gian để mắt tới, cô lo lắng nên tránh khỏi dặn dò thêm vài câu.

 

Đến cửa, đàn ông đầu một cái, vẫy tay với cô: "Anh đây, em mau nhà ." Anh ngoái đầu .

 

Vân Thanh Hoan động đậy, lặng lẽ bóng rời . Đợi đến khi còn thấy bóng dáng nữa, cô mới đóng cửa . Xem đồng hồ thì bây giờ mới hơn bốn giờ, chồng và bọn trẻ vẫn tỉnh. Vân Thanh Hoan ở sân một lúc mới phòng.

 

Nằm lên giường, thật buồn ngủ, cảm giác mắt mở nổi, nhưng cô ngủ . Cứ thế mở mắt trừng trừng cho đến khi trời mờ sáng, cô ngủ dậy nữa. Bắt đầu chuẩn bữa sáng cho cả nhà. Tiểu Thạch Đầu và An An còn học nữa mà.

 

 

Loading...