Chọn xong giường, Lưu Ngọc Chi và Bách Nại Hàn bắt đầu dọn dẹp cho cô, Vân Thanh Hoan chẳng cần động tay.
Vân Thanh Hoan chỉ cần bế cô con gái nhỏ bên cạnh là .
Vương Thắng Nam và Chu Ninh thấy cảnh , ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ.
Uông Viên Viên thì thấy bé gái đáng yêu, ba đứa trẻ đều là của Vân Thanh Hoan, cô còn kinh ngạc, từ trong túi lấy ba viên kẹo cho ba đứa nhỏ. Tiểu Thạch Đầu và An An dù cũng là trẻ lớn, còn đẩy đưa từ chối một hồi.
con bé nhỏ thì từ chối, thấy kẹo mắt sáng rực, trực tiếp nhận lấy ngay.
Uông Viên Viên thấy bé thích kẹo, liền dỗ dành bế, con bé cũng hợp tác, vươn tay cho cô bế.
Chỉ trong chốc lát, con bé chiếm trọn trái tim của Uông Viên Viên.
Vân Thanh Hoan bên cạnh bật : "Viên Viên, em cần chiều nó quá, con bé tinh ranh lắm, cẩn thận kẻo lát nữa em với nó quá, nó trèo lên đầu lên cổ em đấy."
Bé con như hiểu lời Vân Thanh Hoan , vô tội cô một cái.
Uông Viên Viên đến mắt cong tít: "Không ạ, Tiểu Tuyết đáng yêu quá mất!"
Nào ngờ lời dứt, Uông Viên Viên bỗng cứng đờ, cảm thấy đùi một mảng ẩm ướt.
Vân Thanh Hoan bộ dạng cô là con bé chuyện , vội hỏi: "Sao thế?"
Uông Viên Viên dở dở : "Hình như em bé tiểu ạ."
Vương Thắng Nam và Chu Ninh thấy thế cũng dọn đồ nữa, tò mò ghé xem.
Vân Thanh Hoan vội nhấc con bé lên, chỉ thấy quần Uông Viên Viên một mảng màu đậm, còn bốc nóng, rõ ràng là con bé quỷ ranh mới bậy lên.
Cô tức giận vỗ nhẹ m.ô.n.g con bé một cái: "Cái con bé , hư thật đấy!"
Con bé khanh khách.
Bách Nại Hàn vội bước tới bế con bé tã.
Vân Thanh Hoan áy náy Uông Viên Viên: "Nó đúng là đằng chân lân đằng đầu, thật xin em quá, em quần , lát nữa chị giặt cho, lát nữa chị mời em căng tin ăn cơm tạ nhé? Muốn ăn gì cứ gọi, chị bao."
Thái độ của Vân Thanh Hoan chân thành.
Uông Viên Viên xua tay, cũng ngại ngùng: "Thật sự ạ, trẻ con đứa nào chẳng thế, em trai em cũng , nhịn tiểu , nước tiểu trẻ con cũng hôi, em cái quần khác là ."
Cô vốn thực sự giận, huống hồ con bé còn với cô ngọt ngào.
Vân Thanh Hoan khăng khăng lát nữa mời cô ăn cơm, còn bảo cô nhà vệ sinh quần để giặt cho.
Điều khiến Vân Thanh Hoan thấy an ủi là mỗi phòng một nhà vệ sinh riêng, như ban đêm thức dậy cũng tiện hơn.
Lát , Bách Nại Hàn bế bé con dọn dẹp sạch sẽ , Uông Viên Viên vẫn sợ mà đòi bế, Vân Thanh Hoan ngăn cũng .
"Em bé tiểu xong , chắc chắn trong thời gian ngắn sẽ tiểu nữa ."
Vân Thanh Hoan bỗng thấy cô cũng lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-585.html.]
Con bé Uông Viên Viên ôm trong lòng, nắc nẻ.
Dường như chuyện , nó còn ôm lấy mặt Uông Viên Viên, "chụtt" một cái rõ kêu.
Động tác cực kỳ điêu luyện, là thường ngày chẳng ít chuyện .
Uông Viên Viên dỗ dành cho đến mức nụ mặt bao giờ tắt, cứ luôn miệng gọi "cục cưng, bảo bối".
Vân Thanh Hoan cô con gái nhỏ xíu tố chất "tra nữ", thật sự nỡ thẳng.
Cô cũng , cầm chiếc quần Uông Viên Viên ngoài giặt, giặt sạch phơi lên ban công.
Uông Viên Viên thấy cô giặt quần cho , chút ngại ngùng.
Dù chỉ trong một thời gian ngắn như , trong phòng cũng cảm nhận thường ngày Vân Thanh Hoan chắc chắn là cả nhà cưng chiều. Em bé đều do Bách Nại Hàn chăm sóc, ngay cả tã cũng là đàn ông giặt, để Vân Thanh Hoan động tay.
Cũng bởi vì đây là quần của Uông Viên Viên, cô dù cũng là con gái, để đàn ông giặt quần cho lắm, nên Vân Thanh Hoan mới đích giặt.
Dọn dẹp hòm hòm, Lưu Ngọc Chi thấy thời gian còn sớm liền rủ Vân Thanh Hoan cùng trung tâm thương mại gần đó mua đồ dùng sinh hoạt.
Vân Thanh Hoan chẳng mang theo gì cả, những thứ như chậu, phích nước, chăn đệm đều mua mới.
Uông Viên Viên và Vân Thanh Hoan trung tâm thương mại cũng hào hứng cùng.
Chu Ninh và Uông Viên Viên : "Vừa tụi em cũng vài thứ cần mua, chung với cho vui."
Vân Thanh Hoan từ chối, cô sang Vương Thắng Nam: "Chị cùng ?"
Vương Thắng Nam lắc đầu : "Thôi cần , , chị thiếu gì cả."
Mấy cùng trung tâm thương mại, Vân Thanh Hoan mua hai bộ chăn đệm, đàn ông xách đồ, đó cô mua bàn chải đ.á.n.h răng và các vật dụng linh tinh khác, cộng tiêu hết gần một trăm tệ.
Phía , Bách Nại Hàn xách xuể, mà Lưu Ngọc Chi còn cứ sợ con dâu quên mua gì đó.
Uông Viên Viên và Chu Ninh mua quá nhiều, chỉ mua phích nước và những thứ thiết yếu.
Phần lớn đồ đạc của họ đều mang từ nhà , thiếu gì.
Mua đồ xong, tiên mang về ký túc xá, l.ồ.ng vỏ chăn giặt sạch trải giường.
Trong lúc dọn dẹp, thêm hai nữ sinh nữa đến.
Một tên là Thẩm Nguyệt, là Kinh đô bản địa, bố đưa cô tới. Đó là một cô gái xinh , là bố cô đều là địa vị, ăn mặc cầu kỳ.
Còn một cô gái nữa tên là Trương Phán Phán, quần áo mặc chút rách rưới, gầy gò yếu ớt, làn da vàng vọt, vóc dáng nhỏ bé cõng chiếc ba lô lớn, dường như vùi lấp cả cô .
Đến đây là thành viên trong phòng đông đủ, chào hỏi .
Chu Ninh, Uông Viên Viên và Thẩm Nguyệt tính tình đều cởi mở, chào hỏi hào phóng.
Vương Thắng Nam thì mang cảm giác trầm .
Còn Trương Phán Phán tính tình hướng nội, khi khác chào hỏi, cô ngẩng đầu lướt một cái nhanh ch.óng dời mắt chỗ khác.