Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 573

Cập nhật lúc: 2026-01-27 11:31:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Thanh Hoan lắc đầu: "Không , tớ thì chuyện gì chứ?"

 

Vân Thanh Hoan càng tỏ bình tĩnh bao nhiêu thì sự lo lắng trong mắt Vương Thú Phượng càng sâu bấy nhiêu.

 

Trước dù cô và Vân Thanh Hoan quan hệ bình thường nhưng cũng tình cảm vợ chồng giữa Vân Thanh Hoan và Bách Văn Tùng đến mức nào.

 

Có mấy thấy Vân Thanh Hoan mỉm dịu dàng với Bách Văn Tùng, giọng càng nhu mì hết mức, đó là dáng vẻ mà cô từng thấy bao giờ.

 

Bây giờ dáng vẻ của Vân Thanh Hoan trong mắt Vương Thú Phượng chẳng qua chỉ là đang cố tỏ bình tĩnh mà thôi.

 

"Chuyện của Bách Văn Tùng tớ ," Vương Thú Phượng tiếp tục, sự lo lắng trong mắt hề giảm chút nào, cô nắm lấy tay Vân Thanh Hoan, "Nếu thì cứ mượn vai tớ mà dựa."

 

Cô vỗ vỗ vai .

 

Hành động của cô khiến lòng Vân Thanh Hoan ấm áp vô cùng.

 

Cô thực cảm xúc quá lớn về chuyện của Bách Văn Tùng, dù cô cũng từng gặp đàn ông , chẳng qua vì đàn ông là cha của An An, là trai ruột của đàn ông cô yêu, cũng là con trai ruột của chồng, cộng thêm trong trí nhớ Bách Văn Tùng luôn chở che cho nguyên chủ, nên cô thực tâm hy vọng những kẻ hại Bách Văn Tùng thể trừng phạt.

 

đau khổ thì đúng là , chỉ chút bùi ngùi mà thôi.

 

Nói hết nước hết cái với Vương Thú Phượng, cô mới tin là cô thực sự .

 

Vương Thú Phượng vẫn ở trò chuyện với Vân Thanh Hoan cả buổi chiều, xác định cô quả thật mới về.

 

khi , Vân Thanh Hoan nhíu mày, nghĩ bụng chuyện e là giấu nữa.

 

Người ngoài đều cả , chỉ cần một nào đó buông lời ác ý mặt An An thì chuyện thể nào giấu bé nữa.

 

Quả nhiên buổi chiều khi An An học về, đầy bụi đất, mắt đỏ hoe, thậm chí còn cào một vết xước dài.

 

Nhìn một cái là mới đ.á.n.h xong.

 

Vân Thanh Hoan sang Tiểu Thạch Đầu cũng đang lấm lem kém, hỏi xảy chuyện gì.

 

Tiểu Thạch Đầu giấu giếm, An An một cái thật thà : "Có bố của An An chuyện nên mới hại c.h.ế.t, An An tức quá nên mới đ.á.n.h với họ."

 

Bên cạnh An An nức nở, nước mắt nước mũi giàn giụa mặt, ngẩng đầu hỏi Vân Thanh Hoan: "Mẹ ơi, bố con thật sự là ? Có thật vì bố chuyện nên tên họ Lư mới g.i.ế.c bố ?"

 

Tim Vân Thanh Hoan thắt , cũng chê An An bẩn thỉu, cô tiến lên ôm đứa trẻ lòng, tỉ mỉ lau sạch bụi đất mặt cho bé, kiểm tra vết thương một lượt, thấy chỉ là vết cào xước nhẹ lúc xô xát thì mới thở phào nhẹ nhõm.

 

"An An, con thấy bố con ?"

 

An An lắc đầu: "Bố ."

 

Dù khi Bách Văn Tùng qua đời An An vẫn còn nhỏ, nhưng bé vẫn nhớ tất cả những bố chơi cùng , bố của bé là bố nhất thế giới!

 

Vân Thanh Hoan : "Con cũng bố , lời những thể tin chứ?"

 

Đến nước , chuyện cứ giấu đứa trẻ mãi cũng .

 

Thế là Vân Thanh Hoan kể đầu đuôi sự việc.

 

Đầu tiên là Lư Tôn Hoa là một , ban đầu ức h.i.ế.p một thím, khiến thím đó phát điên, đó định ức h.i.ế.p , nhưng bố đột nhiên xuất hiện bảo vệ .

 

Sau đó bố yêu kết hôn mới sinh An An.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-573.html.]

Chỉ là bố cứu nhưng cũng đắc tội với kẻ Lư Tôn Hoa. Lư Tôn Hoa ôm hận trong lòng, tìm cách, nhân lúc sơ hở đẩy bố xuống vực sát hại.

 

Vân Thanh Hoan kết luận: "Cho nên bố con là vì bảo vệ nên mới kẻ sát hại, bố là một đại hùng!"

 

"An An còn thấy bố là nữa ?"

 

Mà An An sớm nấc lên từ lúc cô kể những chuyện .

 

Chương 492 Cười nghèo, sợ giàu

"Mẹ ơi... ức..." An An nấc quãng, "Con... con nhớ... bố lắm, bố là... đại hùng!"

 

An An t.h.ả.m thiết.

 

Vân Thanh Hoan mà lòng cũng chẳng dễ chịu gì, khẽ vỗ về lưng bé.

 

Hồi lâu An An mệt mới thôi, đôi mắt sưng húp cả lên.

 

Khoảnh khắc bé như trút bỏ hết nỗi nhớ nhung da diết dành cho bố.

 

Vân Thanh Hoan chỉnh đốn quần áo cho bé, cẩn thận dùng khăn tay lau khô nước mắt mặt, phòng lấy t.h.u.ố.c mỡ giúp bé bôi lên vết cào xước mặt.

 

Trong lòng chút bực bội, nhà ai mà đứa con hư như thế? Miệng thì độc địa, tay thì tai hại chứ?

 

Lại còn nhắm thẳng khuôn mặt xinh xẻo của An An mà cào, nếu mà hủy dung thì cô tuyệt đối sẽ bỏ qua cho đứa bé đó !

 

Xử lý vết thương cho An An xong, Vân Thanh Hoan gọi Tiểu Thạch Đầu tới.

 

"Con thương ở ?"

 

Thần sắc của Tiểu Thạch Đầu cũng chút trầm xuống, bé thấy An An thương tâm như thế cũng nghĩ đến cha khuất của .

 

Lúc thấy nuôi hỏi , bé lắc đầu: "Con thương gì mấy, chỉ là tay cào một chút, vài ngày là khỏi thôi ạ."

 

Vân Thanh Hoan cau mày, kéo tay đứa trẻ xem, thấy tay cào đến trầy da chảy m.á.u.

 

Khử trùng, cầm m.á.u, băng bó vết thương xong, khuôn mặt lem luốc của Tiểu Thạch Đầu, cô nhúng ướt khăn tay lau sạch mặt cho bé.

 

đứa trẻ chật vật như e là vì thấy An An đ.á.n.h với , sợ An An đ.á.n.h nên mới xông giúp.

 

Bình thường tính tình Tiểu Thạch Đầu trầm , đừng là đ.á.n.h , ngay cả cãi với những đứa trẻ khác cũng hiếm khi xảy .

 

Đối với sự ức h.i.ế.p của khác bé cũng luôn nhẫn nhịn là nhịn.

 

Điều cũng liên quan mật thiết đến cuộc sống đây của bé.

 

Vết thương của hai đứa trẻ xử lý xong thì Bách Nại Hàn cũng về. Thấy dáng vẻ của hai đứa trẻ, nhíu c.h.ặ.t mày: "Xảy chuyện gì thế?"

 

Vân Thanh Hoan kể đầu đuôi chuyện bọn trẻ đ.á.n.h . Bách Nại Hàn vỗ vỗ đầu hai đứa nhỏ hỏi: "Có đ.á.n.h thua ?"

 

An An lắc đầu: "Bọn nó còn t.h.ả.m hơn tụi con ạ."

 

Bách Nại Hàn khen ngợi: "Giỏi lắm! Không đ.á.n.h thua là , hổ là giống nhà họ Bách chúng !"

 

Vân Thanh Hoan tức giận đ.á.n.h đàn ông một cái: "Có ai dạy con như ?"

 

 

Loading...