Người đàn ông phát tiếng rên nhẹ trầm thấp.
Sự im lặng đột ngột bao trùm.
Yên tĩnh đến mức cả khí cũng bắt đầu đông cứng .
Ngay cả Hạ Vũ Hoa đang gào thét c.ắ.n lung tung bên cạnh cũng ngừng , kinh ngạc gương mặt bỗng dưng đỏ bừng của đàn ông.
Ngay đó, mặt cô tức đến méo xệch!
Cô cố ý đẩy Vân Thanh Hoan, để Vân Thanh Hoan ngã lòng Bách Nại Hàn, mặt bao nhiêu để cho họ thấy Vân Thanh Hoan hổ đến mức nào!
cô tuyệt đối thấy con tiện nhân Vân Thanh Hoan chạm vị trí nhạy cảm của đàn ông như thế!
Chương 49 Cô thật sự thích !
Quả nhiên là loại tiện nhân tâm cơ thâm hiểm chịu nổi cô đơn!
Ngay cả ngã cũng cố tình quyến rũ đàn ông!
Cô bao giờ thấy biểu cảm thẹn quẫn bách như thế mặt Bách Nại Hàn!
“Á á á á!” Hạ Vũ Hoa tức giận hét lớn, “Vân Thanh Hoan!”
Nói đoạn cô định xông lên đ.á.n.h .
Kiều Nguyệt vốn đang sững sờ cũng sợ hãi vội vàng gọi nhóm phụ nữ trong thôn đang xem kịch ngăn cản: “Các chị còn đực đó gì? Mau đây cản cô !”
Nhóm phụ nữ đó thực chất là tới xem náo nhiệt.
Vừa lúc đang hóng mát gốc cây đại thụ, họ thấy Hạ Vũ Hoa về phía với sắc mặt đúng lắm, trong đó mấy bà thím hiếu kỳ bèn dừng cản đường, dò hỏi xem cô về phía thôn Bách Gia gì.
Dù thì ít trong thôn đều dạo gần đây cô qua thiết với Cố Minh Lượng ở điểm thanh niên tri thức. Từ lúc Bách Nại Hàn thương trở về cô cũng từng thăm, họ sớm đoán nhà cô định hủy hôn với nhà họ Bách .
Cũng thôi, thằng nhóc nhà họ Bách giờ xe lăn, còn tương lai lên , tiền trợ cấp hàng tháng cũng mất . Nhà Hạ Vũ Hoa điều kiện tệ, chỉ cô là con gái, cha cô chắc chắn yên tâm gả con gái cho Bách Nại Hàn.
Lúc đó, mắt Hạ Vũ Hoa khẽ động, dừng bước, giả vờ đau buồn : “Cháu thăm Bách Nại Hàn, dù cũng là đối tượng tìm hiểu mấy năm , tuy chẳng gặp mấy nhưng cháu vẫn hai chia tay quá khó coi, nhất là lúc đang thương như thế .”
Cô vốn tướng mạo xinh , tỏ vẻ nỡ, mềm lòng và ép buộc đến đường cùng, thế là đám thím rảnh rỗi liền tự nguyện đòi cùng cô tới thăm Bách Nại Hàn.
Biết Bách Nại Hàn đang ở chỗ chuồng lợn giúp chị dâu cắt rau lợn, một nhóm hừng hực khí thế về phía .
Trong đó nhiều chuyện : “Chẳng chỉ là cắt rau lợn thôi ? Không còn tưởng là việc nặng nhọc gì, cô Thanh Hoan để cho em chồng đang thương của cùng, chẳng tránh hiềm nghi gì cả.”
“Tránh hiềm nghi gì chứ, thấy cô chồng mới c.h.ế.t bao lâu chịu nổi cô đơn quyến rũ . Con gái thành phố đúng là phóng khoáng, đàn ông nào cũng sáp , thật chẳng !” Một giọng chua loét vang lên.
Dù dạo gần đây ít đàn ông trong thôn bắt đầu rục rịch, cứ vây quanh lấy lòng Lưu Ngọc Chi, hy vọng để ấn tượng cho bà chồng , để Lưu Ngọc Chi giúp họ vài câu mặt Vân Thanh Hoan.
Biết chừng thể khiến Vân Thanh Hoan cải giá cho họ thì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-56.html.]
Dù gì thì Vân Thanh Hoan tuy kết hôn sinh con, nhưng dáng vẻ đó còn quyến rũ hơn cả những cô gái chồng.
Cái m.ô.n.g cứ lắc lư, vòng eo nhỏ nhắn dường như một tay thể ôm trọn, đến cả giọng cũng mềm mại ngọt ngào, mà râm ran cả lòng.
“Haiz, thấy cô Thanh Hoan tuy thật nhưng mạng chẳng chút nào. Mới gả nhà họ Bách mấy năm mà cả nhà họ Bách c.h.ế.t, đến cả hai giờ cũng thương suýt mất mạng, lẽ cô Thanh Hoan khắc phu?”
“Khắc phu thì ? Không chịu nổi là cô mà!”
Có mỉa mai một câu.
Hạ Vũ Hoa thì nhếch môi đắc ý.
Cô vốn chẳng ưa gì Vân Thanh Hoan. Từ khi con nhỏ đó xuống đây tham gia sản xuất, Hạ Vũ Hoa vốn đang là hoa khôi của thôn, đây bao nhiêu đàn ông săn đón, tuy cô cũng chẳng thèm ngó ngàng tới, nhưng nghĩa là Vân Thanh Hoan đến cướp mất hào quang và sự chú ý của mà cô tức giận.
Lúc , lời Kiều Nguyệt dứt, nhóm phụ nữ đang ngẩn ngơ lập tức xông lên giữ c.h.ặ.t Hạ Vũ Hoa: “Vũ Hoa , cháu đừng kích động!”
Mà Vân Thanh Hoan đang đầu óc mờ mịt cũng dần tỉnh táo trong tiếng la hét c.h.ử.i bới của Hạ Vũ Hoa. Hình như, lẽ, khả năng cô chạm thứ nên chạm của đàn ông?
Cảm giác tay quá đỗi chân thực, mắt cô tối sầm , hoảng loạn dời tay . dời còn đỡ, dời tay , còn chỗ chống đỡ, đầu cô hạ thấp xuống, thế là một nụ hôn nồng cháy hơn với “chỗ thể miêu tả”!
Mông lung!
Thật sự m.ô.n.g lung!
Vân Thanh Hoan thể cảm nhận cơ thể đàn ông càng thêm cứng đờ, giọng trầm đục: “Chị dâu...”
Thậm chí thể cảm nhận giọng của mang theo sự kìm nén đầy mê hoặc.
“Xin, xin .” Vân Thanh Hoan lúng túng dậy, may mắn xảy sự cố gì thêm.
Điều đáng mừng hơn là xung quanh đều lo ngăn cản Hạ Vũ Hoa đang phát điên, ai chú ý tới phía Vân Thanh Hoan, nên cũng ai nhận sự tiếp xúc mật ngắn ngủi giữa hai .
Vân Thanh Hoan cuối cùng cũng thẳng dậy, gương mặt trắng nõn mịn màng lúc đỏ bừng, ửng hồng như đ.á.n.h phấn, đôi mắt cũng phủ một lớp sương mờ, giống như chú hươu nhỏ lạc đường đầy ủy khuất: “, cố ý.”
Cô hốt hoảng vội đặt cái sọt xuống đất, kiểm tra chân của : “ đè trúng chân ? Chân chứ?”
Lòng cô rối bời, cũng chẳng màng tới hổ, chỉ sợ vết thương ở chân nặng thêm. Nếu thật sự tàn phế nữa thì tội của cô lớn lắm.
Người đàn ông né tránh tay cô, lấy tay vuốt vạt áo dài của , đẩy cái sọt phía che khuất phần : “Chị dâu, , chị cần tự trách, chân cũng vấn đề gì, chuyện trách chị .”
Anh xong, ánh mắt bỗng chốc trở nên băng giá về phía Hạ Vũ Hoa đang ăn vạ c.h.ử.i bới.
Cú đẩy của Hạ Vũ Hoa, thấy rõ mười mươi.
Chỉ là vì sự việc xảy quá đột ngột, cũng kịp phản ứng.