Vân Thanh Hoan: “……”
Nhìn bộ dáng đắc ý của đàn ông , giống hệt như con trai An An của cô việc gì đó đặc biệt chạy đến mặt cô để đòi khen ngợi .
Còn kịp mở miệng gì, trong phòng bỗng vang lên một tiếng quát lớn: “Là ai?”
Giọng cảnh giác của một phụ nữ vang lên.
Có lẽ vì giật , tiếng của trẻ con truyền ngoài.
Tiếng động leng keng vang lên, phía bên , căn phòng của An An và Tiểu Thạch Đầu cũng động tĩnh, chắc là đ.á.n.h thức .
Mà đàn ông cũng tiếng quát cho giật , chân vững, thế mà ngã từ tường xuống sân.
Một tiếng “bịch” vang lên.
Lần Vân Thanh Hoan thực sự lo lắng: “Nại Hàn, thương chứ?”
Trong sân im phăng phắc, thấy tiếng của đàn ông phản hồi.
Mà lúc , Lưu Ngọc Chi cầm xẻng mở cửa , đang định nện xuống bóng đang lồm cồm đất.
Bách Nại Hàn nếu lên tiếng thì sẽ muộn mất, vội vàng : “Mẹ, là con.”
Anh lồm cồm bò dậy, phủi bụi m.ô.n.g, chút lúng túng .
Một cao lớn ở đó, sự bối rối hiện rõ mồn một.
Leo tường thì thôi , quan trọng là còn vô dụng đến mức ngã từ tường xuống, mặt mũi gì cũng mất hết .
Lưu Ngọc Chi lúc cũng nhận con trai , trực tiếp mắng : “Thằng ranh sợ c.h.ế.t khiếp, cứ tưởng kẻ mắt mù nào thấy mấy con bà cháu cô độc mà định lẻn nhà trộm đồ chứ.”
Bà ném cái xẻng xuống đất, khinh bỉ liếc con trai: “Thật vô dụng, leo tường thì cứ leo tường , thế mà còn ngã xuống .”
Bị mắng, Bách Nại Hàn chỉ thể im lặng lắng .
Lúc , Tiểu Thạch Đầu và An An cũng mở cửa tới, thấy Bách Nại Hàn đều tỏ kinh ngạc.
“Chú nhỏ?”
“Ba nuôi?”
Bách Nại Hàn bây giờ thật sự tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.
Anh chào hai đứa trẻ: “Vẫn ngủ .”
Lưu Ngọc Chi bên cạnh mất kiên nhẫn lườm một cái, cổng viện rút then cửa: “Thanh Hoan vẫn ở ngoài chứ?”
Vân Thanh Hoan lúc đang bên ngoài, thấy động tĩnh bên trong, lúc trời, lúc đất, đó gãi gãi lỗ tai.
Nếu thể, cô thật sự thừa nhận quen Bách Nại Hàn.
Biết thế thà cứ đàng hoàng gõ cửa để chồng mở cho .
“Mẹ.”
Khoảnh khắc thấy Lưu Ngọc Chi, Vân Thanh Hoan lập tức nở nụ nịnh nọt.
Lưu Ngọc Chi bất lực con trai và con dâu : “Hai đứa , đều cha cả vẫn cứ như trẻ con thế? Về nhà mà còn leo tường, ngộ nhỡ coi hai đứa là trộm lỡ tay thương thì ?”
“Mẹ đợi mãi đến tối mịt cũng thấy hai đứa về, cứ tưởng hôm nay hai đứa ở thị trấn về nữa, ai ngờ nửa đêm nửa hôm còn từ thị trấn chạy về?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-480.html.]
Lưu Ngọc Chi lẩm bẩm oán trách hai .
Ở nông thôn, mười giờ tối coi là nửa đêm , bởi vì họ thường sập tối là ngủ.
Vân Thanh Hoan dám cãi , ngoan ngoãn đáp: “Mẹ, đều là của tụi con, chắc chắn là sợ , con hứa tụi con dám thế nữa .”
Cô còn kéo kéo Bách Nại Hàn đang mím môi lời nào bên cạnh, hiệu cho cũng lên tiếng.
Bách Nại Hàn chỉ đành miễn cưỡng : “Mẹ, con sai .”
Sau một hồi náo loạn, Tiểu Thạch Đầu và An An về phòng ngủ, hai đứa ngày mai còn dậy sớm học.
khi , Vân Thanh Hoan thấy rõ khóe miệng hai đứa nhỏ đang nén , nén đến mức mặt đỏ bừng cả lên.
Có lẽ là vì giữ thể diện cho Bách Nại Hàn nên mới mặt.
Hai vợ chồng tiên đến phòng của Lưu Ngọc Chi, thiên thần nhỏ lúc nãy giật , lúc đang mở to đôi mắt tròn xoe, khóe mắt còn vương lệ, khác bằng ánh mắt vô tội, trông đáng thương.
Bách Nại Hàn lúc nãy còn ủ rũ, uể oải.
Giờ phút thấy con gái, bộ sức lực giống như đột nhiên trở , vội vàng chạy tới bế đứa bé lên.
Tiểu Tuyết giống như chút nhận , mũi nhỏ khịt khịt , cái đầu nhỏ động đậy, trông như một chú mèo con.
Có lẽ ngửi thấy mùi hương quen thuộc nên con bé .
Lưu Ngọc Chi bên cạnh : “Đã đến giờ Tiểu Tuyết b.ú đêm , định dậy hâm chút sữa bột cho con bé, tã luôn, ngờ thấy động tĩnh ngoài sân.”
Nói xong, bà liếc Bách Nại Hàn một cái.
Hành tung lén lút như , hèn gì bà tưởng là kẻ trộm leo tường.
Bách Nại Hàn sờ sờ mũi, da mặt dày lên một chút, coi như đang .
Đã quá muộn, Lưu Ngọc Chi cũng buồn ngủ, bà xua tay : “Nếu hai vợ chồng về thì bế con , mau nghỉ ngơi .”
“ , sữa bột buổi tối của Tiểu Tuyết vẫn b.ú, hai đứa đừng quên đấy.”
Bà lo lắng con dâu và con trai một cái, sợ họ chăm sóc cho cháu nội.
Nếu thấy ánh mắt của con dâu và con trai từ lúc bước dán c.h.ặ.t lấy đứa bé rời, bà thật sự trả đứa trẻ cho cặp cha .
Làm gì kiểu đột ngột vứt con ở nhà, hai vợ chồng ngoài hưởng lạc chứ?
Lúc mới bắt đầu buổi tối, nhóc tỳ thấy , cứ ở trong lòng bà ngó nghiêng khắp nơi, còn một hồi lâu, Lưu Ngọc Chi xót xa thôi.
Vân Thanh Hoan sờ sờ mũi, vội vàng lời ngọt ngào: “Mẹ, hai ngày nay vất vả cho , con mua quần áo mới cho ở thị trấn, ngày mai ban ngày con đưa mặc thử, dáng , mặc chắc chắn càng hơn.”
Lời của cô khiến khóe miệng Lưu Ngọc Chi nhịn mà cong lên: “Mua cho gì, lãng phí tiền bạc.”
Chương 412 Là , chịu trách nhiệm dỗ
Nói thì , nhưng thái độ của Lưu Ngọc Chi dịu dàng hơn hẳn.
Bất cứ ai thấy những lời lẽ dịu dàng của con dâu cũng nỡ sinh khí.
Sau khi khỏi phòng chồng, Vân Thanh Hoan liếc Bách Nại Hàn một cái, đang bế con gái, mắt nỡ rời khỏi đứa bé dù chỉ một giây.
Cô nhịn mà đảo mắt một cái, tiến lên giành lấy đứa bé: “Để em cho con b.ú, xách đồ xe đạp phòng .”