Chỉ là vẫn luôn manh mối gì, suy cho cùng bà cũng văn hóa gì nhiều, nghĩ cái tên nào hàm ý sâu xa.
"Tên là Bách Cẩm Tuyết, con và Nại Hàn đặt sẵn tên từ khi sinh , nếu là con gái thì gọi là Bách Cẩm Tuyết, gần giống với tên của An An, là ngay là hai em."
"Bách Cẩm Tuyết? Tiểu Tuyết ?" Lưu Ngọc Chi gọi thử một , nhịn mỉm : "Ôi chao, tên thật, quả nhiên vẫn là trẻ các con đặt tên , nếu là chắc chắn nghĩ cái tên như thế."
"Tiểu Tuyết." Lưu Ngọc Chi gọi tên cháu gái một nữa.
Nhóc con mới b.ú sữa xong, đang ngủ say sưa, lúc chắc là thấy gọi , khóe môi mím tạo thành một độ cong cong như đang .
Trông mềm mại đáng yêu, khiến khỏi yêu mến.
lúc , Bách Nại Hàn rửa bát xong bước , thấy chồng nàng dâu chuyện vui vẻ, nhịn hỏi: "Hai đang chuyện gì ? Sao mà vui thế?"
Vân Thanh Hoan : "Đang về tên của con đấy."
"Ồ, về tên của con gái chúng ? Anh nhớ lúc đó hình như chúng nếu là con gái thì đặt là Bách Cẩm Tuyết đúng ?"
" , gọi là Bách Cẩm Tuyết."
"Ôi, thật đấy." Bách Nại Hàn "màng lọc bố trẻ con", đặt bát rửa sạch lên bàn, đứa trẻ đang ngủ say: "Con gái nhà chúng nhất định cũng sẽ làn da trắng như tuyết, lớn lên trắng trẻo đáng yêu."
Ăn cơm xong, trì hoãn thêm một lúc thì trời sáng hẳn.
Bên ngoài hành lang thỉnh thoảng cũng truyền tới tiếng chuyện.
Vân Thanh Hoan thính tai, còn thấy tiếng của cả nhà Dương Quế Hoa.
Từ lúc tỉnh dậy vẫn hỏi tình hình của Dương Quế Hoa, Vân Thanh Hoan bèn nhịn hỏi chồng.
Lưu Ngọc Chi bĩu môi: "Dương Quế Hoa đúng là mạng lớn, sinh một đứa con trai, bản cũng chuyện gì nghiêm trọng."
Bà chỉ một câu, đó nhắc tới Dương Quế Hoa nữa, Vân Thanh Hoan cũng hỏi thêm, gặp chuyện gì là .
Trên cô thực sự khó chịu, tắm, nhưng chồng đồng ý.
"Con bây giờ đang ở cữ, mà tắm ? Chuyện nếu để nhiễm gió, để căn bệnh thì khi con già sẽ chịu khổ đấy."
Vân Thanh Hoan xị mặt xuống.
Trên dính dính thực sự khó chịu.
cô cũng chồng là vì cho , nên lời phản bác nào.
Lưu Ngọc Chi con dâu là ưa sạch sẽ, bà nhịn một chút vẫn : "Thôi , lát nữa bếp đun chút nước lá ngải cứu, để Nại Hàn lau cho con, lau cả tóc nữa, nhưng thực sự là tắm , thật sự cảm lạnh thì dễ để căn bệnh lắm."
Có thể lau là sự nhượng bộ lớn nhất của chồng , Vân Thanh Hoan rõ điều đó, vì cô lập tức tươi rạng rỡ, ôm lấy chồng nũng: "Vẫn là với con nhất."
"Con bớt dẻo mồm ." Lưu Ngọc Chi điểm mũi cô.
Bà bếp đun nước lá ngải cứu, để Vân Thanh Hoan nghỉ thêm một lát.
Cũng để Bách Nại Hàn rảnh rỗi, trẻ con đêm qua ít tã lót, trời sáng đương nhiên là giặt, nếu đợi đến chiều khô thì trẻ con tã sẽ cái mà .
Cửa phòng bệnh đóng , khó lúc yên tĩnh.
Vân Thanh Hoan cũng hết cả buồn ngủ, đôi mắt chằm chằm con gái .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-442.html.]
Đến giờ cô vẫn kịp hồn, cô thế mà thực sự sinh một đứa trẻ một cách phi thường như đấy!
Thật khó mà tưởng tượng từ trong bụng cô thực sự sinh một đứa trẻ.
Có cảm giác chân thực.
Không nhịn chọc chọc má đứa bé, mềm mềm mịn mịn.
Nhóc con như thấy thoải mái, miệng máy động, đôi tay nhỏ nắm thành nắm đ.ấ.m, dọa Vân Thanh Hoan vội vàng dời tay , căng thẳng chằm chằm nhóc con.
Thấy con bé ngủ mới thở phào nhẹ nhõm.
Cũng dám chạm đứa trẻ nữa, cô tựa giường bệnh bắt đầu suy nghĩ miên man, cũng chẳng nghĩ gì cụ thể, cứ nghĩ lung tung một hồi.
Đến giờ tất cả những chuyện xảy đều cho cô một cảm giác ảo diệu.
Một ngày , cô cũng ngờ sinh non.
Cô đầu, con gái , một cục nhỏ xíu, cần hỏi cô cũng nhóc con so với những đứa trẻ mới sinh chắc chắn là nhỏ hơn.
Vừa nãy, chồng cô , cô và con đều ở trạm xá đủ một tuần mới thể rời , sợ giữa chừng xảy chuyện gì kịp đưa tới trạm xá.
Từ đó thể thấy, cơ thể nhóc con chắc chắn là yếu.
Không nhịn thấy chút tội .
Giá như cô thể cẩn thận hơn một chút thì .
Biết rõ Dương Quế Hoa là ý , lúc đó thấy phụ nữ đáng lẽ nên chạy thật xa mới đúng.
Chỉ là bây giờ chuyện xảy , nghĩ nhiều cũng vô ích.
Đang mải suy nghĩ, ngoài cửa đột nhiên một hồi động tĩnh, ngay đó là tiếng qua lạch cạch lạch cạch, còn tiếng chuyện.
Trong đó thiếu những giọng mà cô thấy quen thuộc.
lúc Bách Nại Hàn bưng chậu về, Lưu Ngọc Chi cũng xách một cái thùng về, bên trong đựng nước màu vàng nhạt đang bốc nóng, còn mùi lá ngải cứu nồng đậm.
Trong lòng thắc mắc, cô bèn hỏi thành tiếng: "Mẹ, bên ngoài xảy chuyện gì ? Sao sáng sớm mà ồn ào thế ạ?"
Lưu Ngọc Chi giải thích: "Phòng bệnh bên cạnh một sản phụ sắp sinh, nãy mới trở , bác sĩ đưa phòng phẫu thuật ."
Chương 379 Làm dịu tâm trạng hổ đến c.h.ế.t của Vân Thanh Hoan
"Hơn nữa, Dương Quế Hoa hình như sốt cao hôn mê bất tỉnh, bây giờ cũng đưa tới một căn phòng khác, bác sĩ đang theo dõi đấy."
"Vị bác sĩ đó còn mắng Bách Quốc Kim một trận, hình như là vì lúc sáng kiểm tra phòng, Bách Quốc Kim chen chúc Dương Quế Hoa suýt chút nữa thì ngã từ giường bệnh xuống, thêm nữa là Dương Quế Hoa sốt cao hôn mê suốt, kết quả là Bách Quốc Kim chỉ lo ngủ phần , đối với việc vợ sốt cao gì ."
"Lại còn đè vết mổ của vợ , chảy ít m.á.u."
"Nói là sốt cao chính là vì chăm sóc phẫu thuật chu đáo."
"Chuyện chăm sóc chu đáo là do cả nhà Bách Quốc Kim gây , thế là từ phòng phẫu thuật đưa trong đó ."
Lưu Ngọc Chi xong bĩu môi, hề đồng tình với Dương Quế Hoa: "Cũng là cô tự tự chịu thôi."
Vân Thanh Hoan xong nhịn khóe miệng giật giật, cái nhà Dương Quế Hoa đúng là cũng giỏi thật.