Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-01-27 10:38:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 357 Hiện trường tiêu chuẩn kép quy mô lớn

Buổi tối, Vân Thanh Hoan và Bách Nại Hàn giường, Bách Nại Hàn mệt mỏi cầm cuốn sách cho đứa trẻ trong bụng . Vân Thanh Hoan nhớ tới cử động của con ban ngày, liền với chồng:

 

— Ban ngày, con trong bụng em cử động đấy.

 

Người đàn ông ban đầu phản ứng kịp. Đợi đến khi hiểu , gương mặt tràn đầy kinh hỉ, cô:

 

— Thật ?

 

Vân Thanh Hoan mỉm gật đầu:

 

— Thật mà. — Cô xoa cái bụng tròn lẳn — Con thực sự động đậy . — Thực đến tận bây giờ cô vẫn còn thấy xúc động.

 

Người đàn ông vốn đang sách đến mức buồn ngủ, lúc cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ, lập tức phấn chấn hẳn lên, bắt đầu với cái bụng:

 

— Bé con, ba đây, con thấy ? Nếu thấy thì chào ba một tiếng ?

 

Nói xong một lượt, đứa trẻ trong bụng chẳng động tĩnh gì. Anh kiên nhẫn, thêm mấy . Cho đến khi Vân Thanh Hoan từ mong chờ chuyển sang ngáp liên tục, chút buồn ngủ:

 

— Hay là thôi ? Chắc là con ngủ , để mai chào con , lúc đó chắc con sẽ phản hồi thôi.

 

Bách Nại Hàn thấy cô buồn ngủ quá cũng nỡ phiền, lộ rõ vẻ thất vọng:

 

— Được .

 

Anh thầm nghĩ lẽ đứa trẻ thích lắm. lúc , khi định rút tay , đột nhiên cảm thấy cái gì đó khẽ chọc tay . Chỉ là thoáng qua, nhưng cảm nhận !

 

Vân Thanh Hoan cũng cảm nhận , ngay lập tức cơn buồn ngủ tan biến. Cô chồng, ngây hỏi:

 

— Con mới cử động ?

 

— Hình như là động đậy . — Anh cũng ngơ ngác gật đầu.

 

Trông thật ngốc nghếch. cả hai đều dám chắc, sợ rằng vì cha quá mong mỏi mà sinh ảo giác. Vân Thanh Hoan cũng đặt tay lên bụng, hai chằm chằm, đợi đứa bé cử động thêm nữa.

 

nửa ngày trôi qua, cái bụng vẫn im lìm. Ngay lúc hai thất vọng định bỏ tay , đứa trẻ trong bụng đột ngột động đậy một cái, hai kinh hỉ .

 

Bách Nại Hàn vui mừng :

 

— Bé con, con chào ba thêm một cái nữa ?

 

Tuy nhiên, đứa bé động đậy nữa. Hai nghĩ con mệt nên ngủ, đang định dời tay thì con cử động. Cứ lặp lặp như vài , Bách Nại Hàn cuối cùng cũng hiểu :

 

— Có con đang chơi đùa với chúng nhỉ?

 

Vân Thanh Hoan chắc chắn:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-417.html.]

— Có lẽ ?

 

Cả hai thấy thú vị quá đều bật . Nhờ sự cố nhỏ của đứa trẻ mà đêm nay hai ngủ cực kỳ ngon giấc, khóe môi đều mang theo ý . Thậm chí, tay Bách Nại Hàn cứ đặt mãi bụng Vân Thanh Hoan chịu rời . Chỉ sợ bỏ lỡ cử động nào của con.

 

Vì t.h.a.i kỳ giờ lớn, bụng to, ngửa thoải mái nên Vân Thanh Hoan nghiêng. Anh chiều theo cô, cũng nghiêng đối diện, ôm cô lòng, cẩn thận che chở.

 

Sáng hôm , khi , vẫn còn chuyện với cái bụng, tiếc là đứa trẻ đêm qua chơi đùa hăng hái giờ chắc đang ngủ, chẳng thèm để ý đến , khiến chút hụt hẫng.

 

Ở bên cạnh, An An và Tiểu Thạch Đầu thấy thì che miệng . Hai đứa trẻ giờ cũng đứa bé lớn nhường sẽ lăn lộn đ.ấ.m đá trong bụng. Nghe Vân Thanh Hoan tối qua em chào hỏi, hai đứa cũng háo hức xoa bụng cô.

 

— Mẹ ơi, con thể sờ em gái một chút ? — An An bụng cô, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

 

Vân Thanh Hoan đặt tay bé lên bụng:

 

— Tất nhiên là , con thể chào em một tiếng.

 

Thời đại quá chú trọng đến vấn đề thiên vị trong các gia đình con thứ hai, nhiều nhà nhiều con cũng chẳng nghĩ đến việc . Vân Thanh Hoan là từ hiện đại tới, cô nếu sinh bé thứ hai thì bé lớn cũng lơ là. Vì , mặc dù đang mang thai, cô vẫn dành thời gian chơi với An An mỗi ngày, trò chuyện cùng bé, dạy sách chữ, chẳng khác gì đây.

 

để bé cảm thấy vì sắp một em bé mới chào đời mà ghẻ lạnh, cảm giác đó chắc chắn khó chịu. Bát nước cũng thể cố gắng bưng cho bằng phẳng.

 

Có lẽ là do huyết thống tương liên, tay An An đặt lên bụng, cái bụng vốn đang yên tĩnh bỗng nổi lên một khối nhỏ, như thể đang chào hỏi An An.

 

An An kích động hẳn lên:

 

— Mẹ ơi, em gái chào con ! Em gái nhất định là thích con!

 

Vân Thanh Hoan mỉm bé.

 

Bách Nại Hàn vốn chuẩn , liền dựng xe đạp sang một bên, định chào con thêm cái nữa. Tiếc là hai bước Vân Thanh Hoan chặn :

 

— Mau , xem mấy giờ , cẩn thận kẻo muộn. — Cô còn liếc một cái — Tối qua chẳng chơi với con suốt ? Sáng sớm còn tranh giành với con cái gì?

 

Bách Nại Hàn sờ mũi, cứ một bước đầu , cuối cùng vẫn đạp xe .

 

Lưu Ngọc Chi bên cạnh hỉ hả, gia đình hòa thuận thật ! Văn Tùng, con ở trời xuống, nhất định phù hộ cho gia đình luôn khỏe mạnh, hạnh phúc trọn đời nhé. Còn nữa, đừng trách em trai con, nửa đời nó cũng khổ, giờ mới khó khăn lắm mới đến với Thanh Hoan, con nhất định phù hộ cho đứa trẻ trong bụng Thanh Hoan bình an chào đời.

 

Tay An An cứ đặt mãi bụng Vân Thanh Hoan, em gái chào thêm nữa. Tiểu Thạch Đầu theo, ánh mắt cũng đầy mong đợi, nhưng bé chỉ hiểu chuyện chứ đòi sờ thử.

 

Vân Thanh Hoan thấy liền mỉm nắm lấy tay bé, đặt lên bụng :

 

— Nào, Thạch Đầu của chúng cũng tới chào em gái một tiếng .

 

Tiểu Thạch Đầu lúng túng một hồi đặt tay , bé lo lắng ngước Vân Thanh Hoan. Thấy ánh mắt khuyến khích của cô, bé dần trở nên kiên định, nhỏ giọng :

 

— Em gái, chào em, Thạch Đầu đây.

 

 

Loading...