Nghĩ đến đây, ánh mắt Lâm Vũ Trân càng thêm lạnh lẽo thấu xương: "Đã bệnh thì đưa bệnh viện tâm thần , thể để ở trong khu tập thể hại khác . Hôm nay thương là An An, ngày khác sẽ là những đứa trẻ khác."
Quý Hành Quân c.ắ.n môi, bất lực Lâm Vũ Trân một cái, thấy hàng xóm xung quanh đều chỉ trỏ Lâm Vũ Trân, ít đứa trẻ học về cũng chạy tới xem náo nhiệt, trong mắt đầy vẻ sợ hãi.
Cuối cùng ông : "Phó xưởng trưởng, ."
Quý Hoài Mặc chút lo lắng, há miệng cầu xin chú của An An đừng đưa viện.
Dù cho lúc phát bệnh hở là đ.á.n.h , thể đ.á.n.h đến nửa sống nửa c.h.ế.t, nhưng đó là mà!
Là sẽ nấu món ngon cho khi phát bệnh, khen là đứa trẻ ngoan mà!
ánh mắt chạm khuôn mặt sưng đỏ của An An, lời định nuốt ngược trong.
Ngược , Lâm Vũ Trân thể tin nổi Bách Nại Hàn, lớn tiếng chất vấn: "Anh dựa cái gì mà đòi đưa viện? bệnh! Anh quyền thế!"
Bà giận dữ trừng mắt .
Bách Nại Hàn lạnh: "Bà bệnh do bà , mà là do bác sĩ ."
"Bệnh viện huyện hình như điểm điều trị, cách đây cũng xa, thể đưa chị qua đó xem , môi trường chắc cũng , chỉ cần thêm chút tiền là thể ở phòng đơn, trông coi, lẽ trạng thái tinh thần sẽ hơn ở đây."
Đoạn hội thoại là với Quý Hành Quân.
Quý Hành Quân trầm ngâm, thấy con trai cầu khẩn, ông bất lực xoa đầu đứa nhỏ: "Mẹ con ở đó chăm sóc, bệnh tình sẽ nhanh khỏi hơn, hẳn là chuyện ."
Ông chân thành cảm ơn Bách Nại Hàn: "Phó xưởng trưởng, cảm ơn , sẽ suy nghĩ kỹ."
Giọng Bách Nại Hàn lạnh: "Không cần cảm ơn , vốn dĩ bao lâu nữa sẽ thăng chức, thăng chức kiểm tra tình hình gia đình, với tình trạng của vợ , tự chuẩn tâm lý , chắc thành công ."
Nói xong, gửi lời cảm ơn tới những trong khu tập thể đang vây xem xung quanh, đó bế An An ngoài, thẳng tới trạm y tế thị trấn.
An An vội : "Chú nhỏ, còn Hoài Mặc nữa, Hoài Mặc cũng thương ."
Rõ ràng là Bách Nại Hàn đưa cả Quý Hoài Mặc khám vết thương.
Vết thương của Quý Hoài Mặc cũng t.h.ả.m, mặt nhiều vết lằn đỏ, vì vật che chắn, Lâm Vũ Trân dùng sức mạnh nên những vết đỏ đều rướm m.á.u, để sẹo .
bé như cảm thấy đau, từ nãy đến giờ hề rên rỉ một tiếng nào.
Quý Hành Quân dường như cũng quen với những vết thương con trai, ngoài việc ban đầu xót xa nhíu mày thì cũng biểu hiện gì quá mức.
Bách Nại Hàn đầu Quý Hoài Mặc đang ngây đó đang nghĩ gì, nhàn nhạt : "Cháu cũng theo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-338.html.]
Giọng dù bình thản nhưng mang theo ý vị cho phép khác từ chối.
Quý Hoài Mặc há miệng nhưng gì, đầu bố một cái, thấy bố gật đầu hiệu cho , lúc mới bước thấp bước cao theo Bách Nại Hàn hướng về phía trạm y tế.
Đợi , Quý Hành Quân tới mặt Lâm Vũ Trân, mệt mỏi bà một cái, với những vây quanh: "Gia đình chúng gây phiền toái cho , là Quý Hành Quân xin ở đây. Mọi cũng cần quá lo lắng, sẽ lời phó xưởng trưởng Bách, đưa vợ bệnh viện. Trong nhà còn cần dọn dẹp, việc gì thì giải tán ạ."
Giọng ông đầy vẻ mệt mỏi.
Gương mặt tuấn tú chút tái nhợt.
Những mặt ở đây ai chẳng là tinh tường, tự nhiên hiểu ý tứ trong lời của phó xưởng trưởng.
Anh Quý thăng chức xem như vô vọng .
Dù phàn nàn về nhiều, cảm thấy ưu tú như gắn bó với một mụ vợ điên.
ít phụ nữ trong lòng thực cũng thầm ngưỡng mộ Lâm Vũ Trân, một đàn ông rời bỏ ở bên cạnh, đây thực sự là một chuyện may mắn.
Chỉ là Lâm Vũ Trân quá hưởng phúc, giờ còn hại Quý đắc tội lãnh đạo, đến cả cơ hội thăng chức khó khăn lắm mới cũng mất tiêu.
Phải rằng hơn một năm nay Quý việc nỗ lực bao nhiêu, kết quả bây giờ, tất cả đều tan thành mây khói.
Mang theo đủ loại tâm trạng, cuối cùng cũng rời khỏi nhà họ Quý.
Ra khỏi cửa, đột nhiên một phụ nữ huých nhẹ bên cạnh một cái: "Vừa nãy chị rõ đứa bé gọi phó xưởng trưởng là gì ? Sao gọi là bố mà gọi là chú?"
Chương 289 Lâm Vũ Trân, chúng ly hôn
Đứa bé và phó xưởng trưởng gần như đúc từ một khuôn , cho nên phụ nữ hề nghi ngờ việc An An con ruột của phó xưởng trưởng.
Người phụ nữ bên cạnh , nhịn mà đảo mắt trắng một cái: " chị dâu, chị cũng thể màng thế sự đến mức đó chứ, chuyện xưởng thép chúng hầu như ai cũng , chỉ chị suốt ngày việc thì cũng ở nhà, chẳng bao giờ chuyện với ai nên mới thôi."
Người phụ nữ chút tò mò: "Em gái , rốt cuộc là chuyện thế nào?"
"Còn chuyện thế nào nữa? Đứa bé con ruột của phó xưởng trưởng, nhưng dù ruột thịt thì cũng chẳng khác gì con ruột. Phó xưởng trưởng cưới chị dâu , nên bây giờ đứa bé là con của trai , cũng quan hệ huyết thống với mà!"
"Hít!" Người phụ nữ kinh ngạc: "Thế chị dâu chắc lớn hơn bao nhiêu tuổi nhỉ? Có già ? Lại còn con , mà xứng với phó xưởng trưởng ?"
Phó xưởng trưởng Bách là "trai tân kim cương" công nhận trong xưởng và khu tập thể, chỉ những phụ nữ kết hôn sinh con như họ thấy đàn ông tuấn phong độ, mà ngay cả những cô gái chồng cũng mê hoặc đến hồn siêu phách tán, ngày nào cũng mơ mộng một chồng như ý như .
Người phụ nữ bĩu môi: "Chị cất ngay cái tâm tư đắn , đứa cháu gái nhà ngoại chị phó xưởng trưởng thèm . Vợ phó xưởng trưởng may mắn gặp một , cô thật sự xinh , cả đời từng thấy cô gái nào đến thế. mà là đàn ông, đừng là kết hôn sinh con tái giá, kể cả cô già thêm mười tuổi nữa cũng sẵn lòng cưới."
Người phụ nữ nhớ cảnh tượng thấy Vân Thanh Hoan, khỏi tặc lưỡi: "Đẹp thật đấy, trông cũng trẻ trung, cạnh phó xưởng trưởng thật là xứng đôi. Lúc ngang qua còn ngửi thấy mùi thơm cô , chỉ nghĩ thôi thấy phó xưởng trưởng nhà thật phúc!"