Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-01-27 09:37:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Hoài Mặc ngoan ngoãn gật đầu: "Ba, ba đường đạp xe cẩn thận nhé."

 

Kỷ Hành Quân xoa xoa mái tóc mềm mại của con trai , cầm đèn pin lắc lắc: "Đừng lo, thấy đường mà."

 

Kỷ Hoài Mặc tuy lớn hơn An An một tuổi, nhưng vóc dáng chênh lệch bao nhiêu, Vân Thanh Hoan liền tìm một bộ quần áo An An mặc rộng cho mặc.

 

Hai em tự tắm, chà lưng cho , cần lớn giúp đỡ.

 

Vân Thanh Hoan bảo Bách Nại Hàn phòng tắm xem thử, sợ hai đứa nhỏ tắm sạch, kết quả An An đuổi ngoài.

 

Nhìn bộ dạng bất lực đó của , Vân Thanh Hoan nhịn cảm thấy buồn .

 

Bách Nại Hàn vội tiến lên ôm lấy cô: "Vợ ơi, lát nữa hai đứa tắm chung ."

 

"Anh chà lưng cho em."

 

Ân cần vô cùng.

 

Vân Thanh Hoan đỏ mặt, đẩy một cái nhưng đẩy : "Đồ mặt dày, em tự tắm , cần ."

 

Bách Nại Hàn toét miệng , chẳng còn chút lạnh lùng trầm nào mặt cấp .

 

Cuối cùng, chút tâm tư nhỏ của Bách Nại Hàn vẫn thành hiện thực, bởi vì An An tắm xong liền mang một cuốn truyện tới, cô với ánh mắt mong đợi, cô kể chuyện khi ngủ cho và Hoài Mặc .

 

Bách Nại Hàn xung phong kể cho hai đứa, nhưng An An chê bai: "Chú kể ."

 

Giọng điệu bình thản, chút cảm xúc nào.

 

An An mỗi tới một phút ngủ.

 

Vân Thanh Hoan , nháy mắt với Bách Nại Hàn, tàn nhẫn đóng cửa phòng tắm , ngăn cách ở ngoài cửa.

 

Kể chuyện Vân Thanh Hoan vẫn thạo, dù kiếp là diễn viên, chuyện kể vô cùng truyền cảm, như thể đang ở trong cảnh đó .

 

Nằm nửa giường, hai đứa nhỏ phía trong giường, mở to đôi mắt cô, Vân Thanh Hoan dịu dàng kể chuyện.

 

Trẻ con càng càng tỉnh táo, cuối cùng còn thảo luận với .

 

Vân Thanh Hoan phiền chúng, mỉm , đợi chúng thảo luận xong mới tiếp tục kể.

 

Trẻ con dù năng lượng dồi dào đến thì rốt cuộc cũng hạn, hơn một tiếng trôi qua, hai đứa nhỏ lượt ngủ , Vân Thanh Hoan kể thêm một lúc, đợi hai đứa trẻ chìm sâu giấc ngủ, lúc mới đặt cuốn sách ở đầu giường, kéo chăn đắp cho hai đứa nhỏ, nhẹ chân nhẹ tay ngoài đóng cửa .

 

Ngoài cửa, Bách Nại Hàn đợi sẵn từ lâu, thấy cuối cùng cũng , hối hả ôm lấy hôn: "Hai nhóc đúng là hỏng việc."

 

Có chút chê bai.

 

Vân Thanh Hoan đẩy một cái, lườm một cái: "Anh thu liễm một chút , nếu chúng thức giấc, hoặc là để thấy, xem em xử lý thế nào!"

 

Bách Nại Hàn , chỉ hôn lên mặt cô một cái, cũng quá mức ngông cuồng, phòng , đóng cửa , động tác lúc mới trở nên mãnh liệt.

 

Sáng sớm hôm , Kỷ Hành Quân mang đồ đạc qua, một cái bọc, bên trong để ba cân gạo tẻ, còn nửa cân thịt, trực tiếp đưa cho Vân Thanh Hoan: "Chị dâu, đây là tiền ăn của Hoài Mặc hai ngày nay."

 

Thời đại gia đình nào lương thực cũng dư dả, hiểu chuyện sẽ bao giờ ăn cơm ở nhà khác.

 

Hôm qua là nhất thời chuẩn , hôm nay Kỷ Hành Quân chuẩn đầy đủ, mang lương thực tới, Vân Thanh Hoan giúp trông con , còn ăn lương thực của thì chút quá đáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-276.html.]

 

"Hoài Mặc một đứa trẻ con ăn bao nhiêu ? Anh mang nhiều quá ."

 

Vân Thanh Hoan chịu nhận.

 

Ba cân gạo thể nấu sáu cân cơm trắng, đủ cho một trưởng thành ăn sáu bảy bữa cơm.

 

Kỷ Hành Quân cứng rắn nhét đồ cho cô: "Chị dâu, nếu chị chịu nhận thì sẽ đón Hoài Mặc ngay."

 

Nhà họ Bách ăn uống tệ, thịt rau, vả còn cho con ăn, chút đồ tính là nhiều.

 

Hết cách, Vân Thanh Hoan đành nhận: "Vậy trưa nay cũng cùng Nại Hàn qua đây ăn cơm ."

 

Kỷ Hành Quân đẩy đẩy mắt kính, mắt sáng lên, nhưng vẫn giữ kẽ : "Không cần , mang lương thực theo, đến lúc đó tùy tiện đổi chút cơm với trong thôn là ."

 

Vân Thanh Hoan quyết định luôn: "Vậy trưa nay cứ đổi với ."

 

"Được!" Kỷ Hành Quân lập tức đồng ý.

 

Anh cũng chỉ vì lễ phép mà thoái thác một chút, nghĩ đến món ngon hôm qua ăn, cảm thấy cái bụng mới ăn sáng xong đói .

 

Kỷ Hành Quân còn công việc, đem phần lương thực buổi trưa của trực tiếp giao cho Vân Thanh Hoan, định , Vân Thanh Hoan đột ngột thấy gì đó, gọi , dùng ngón tay chỉ chỉ cổ và gò má : "Sao mặt vết cào thế?"

 

Vết cào vẫn còn đang rỉ m.á.u.

 

Nhìn khá nghiêm trọng.

 

Vẻ thản nhiên mặt Kỷ Hành Quân đột ngột hiện lên sự tự nhiên, dùng tay che vết cào, giải thích: "Hôm qua muỗi, gãi mạnh quá."

 

Giải thích xong dường như thấy cái cớ chút vững, liền gật đầu với cô vội vàng rời .

 

Vân Thanh Hoan cũng phản ứng , vết cào sợ là do vợ kỹ sư Kỷ cào, cô lắc đầu, chuẩn nhà.

 

Kỷ Hoài Mặc ở lưng : "Chắc chắn là cháu đ.á.n.h , cháu thích nhất là cào ba cháu."

 

Mùa hè mặc mỏng cào càng dữ hơn.

 

Trên là vết cào, mồ hôi chảy vết thương đang rỉ m.á.u, cảm giác đau đó khỏi chua xót thế nào.

 

Kỷ Hoài Mặc đột nhiên thấy chút may mắn, đẻ đ.á.n.h dùng roi, thông thường chỉ đ.á.n.h bầm tím, rách da, như dù chảy mồ hôi cũng đến mức quá khổ sở.

 

Vân Thanh Hoan chút ái ngại, đây là chuyện cô thể ?

 

Cô vò vò mái tóc của nhóc: "Vào trong tìm An An chơi ."

 

Kỷ Hoài Mặc đứa trẻ cũng thông minh bất ngờ, ít chữ, đều là ba dạy, tất nhiên thỉnh thoảng cũng dạy một chút.

 

Đến giờ, Tiểu Thạch Đầu đúng giờ đến gõ cửa, đeo cái gùi, rõ ràng là bắt ít sâu.

 

Hơn nữa, còn hái măng, lấy ít cho Vân Thanh Hoan, còn mộc nhĩ mọc cây mưa, hái khá nhiều, phơi khô xong thì mang một ít qua.

 

Vừa sân thấy đứa trẻ lạ mặt, Tiểu Thạch Đầu sững , nhất thời tay chân đặt .

 

"Thím ơi, nhà hôm nay khách ạ? Vậy cháu xin phép , phiền thím tiếp khách."

 

 

Loading...