Sợ tâm thấy đàm tiếu lưng, như khi trở về nhà chồng sẽ đ.á.n.h.
Mà giờ đây, ngay cả một chút tình mẫu t.ử nhỏ nhoi đó cũng còn nữa.
Sắc mặt Tiểu Thạch Đầu ảm đạm, cúi đầu, mím môi lời nào nữa.
Vân Thanh Hoan chú ý đến biểu cảm của bé, cô vỗ vỗ lưng con trai, bảo bé bên cạnh , đó mới tiến về phía Tiểu Thạch Đầu, dịu dàng : "Cháu tên là Tiểu Thạch Đầu đúng ?"
Tiểu Thạch Đầu kinh ngạc mở to mắt, đột ngột ngẩng đầu cô: "Thím, thím... thím cháu ạ?!"
Vân Thanh Hoan mỉm gật đầu: "Đương nhiên là , thím khác kể về cháu, tuổi còn nhỏ thể gánh vác cả một gia đình, Tiểu Thạch Đầu là một nam t.ử hán nhỏ!"
Cô còn giơ ngón tay cái về phía bé.
Tiểu Thạch Đầu khen thì đỏ mặt, mím môi gãi đầu: "Thím, thím... cháu, cháu giỏi như ạ."
Cậu bé hổ đến mức lắp bắp.
Vân Thanh Hoan híp mắt, coi như thấy sự thẹn thùng của bé, tiếp tục : "Thím thấy cháu thích chữ, cháu mỗi sáng đến chỗ thím nửa tiếng ? Thím đúng lúc buổi trưa cũng khá rảnh, sẽ dạy cháu vài chữ, cứ lâu dần thì chắc là chữ nhận cũng ít ."
"Dạ?" Cậu nhóc vốn đang hổ trực tiếp sững sờ, ngẩng đầu cô, há hốc mồm.
Vân Thanh Hoan nhướng mày, trong mắt mang theo vẻ trêu chọc, giả vờ thất vọng : "Sao thế? Tiểu Thạch Đầu ? Không thì thôi , cháu mau cõng gùi về , đừng đợi trời tối, lúc đó đường khó lắm."
Thấy cô định , Tiểu Thạch Đầu cuống quýt, vội vàng : "Thím, cháu ạ!"
Tiếng lớn, như thể sợ cô đổi ý .
---
Chương 220 Sự chiếm hữu kỳ lạ
Vân Thanh Hoan , khóe môi nở một nụ đắc ý.
Cô đầu Tiểu Thạch Đầu, lấy vẻ mặt như thường: "Nếu cháu đồng ý thì mỗi sáng từ tám giờ đến tám giờ rưỡi, cháu đến nhà thím học, thím dạy cháu nhận mặt chữ và chữ."
"Cảm ơn thím ạ!"
Tiểu Thạch Đầu đầy lòng cảm kích cảm ơn cô, thậm chí còn quỳ xuống trực tiếp.
Vân Thanh Hoan ngăn bé , để quỳ. Người cả đời quỳ trời quỳ đất quỳ cha , đạo lý nào quỳ cô cả.
"Đương nhiên, thím cũng dạy cho cháu , thức ăn cho hai con gà nhà thím giao cho cháu đấy nhé."
Sự tặng vô duyên vô cớ dễ khiến nảy sinh lòng áy náy, Vân Thanh Hoan bé học một cách thoải mái, để bé cảm thấy mắc nợ, là khiến bé cảm thấy cô vì thương hại nên mới dạy .
Điều đó tổn thương lòng tự trọng của trẻ nhỏ.
Quả nhiên, lời của Vân Thanh Hoan thốt , thần sắc Tiểu Thạch Đầu lập tức thả lỏng, vội vàng cam đoan: "Thím, thím cứ yên tâm, hai con gà nhà thím cháu đảm bảo sẽ nuôi cho chúng béo mầm!"
Ở thời đại , nuôi gà đơn giản, cần cắt ít cỏ cho gà ăn hoặc rau dại, còn bắt ít sâu về cho gà ăn, đó chính là protein tự nhiên, gà ăn sẽ nhanh béo và dễ đẻ trứng.
Việc mệt, chỉ là rườm rà và tốn thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-257.html.]
thức ăn cho hai con gà thì vẫn dễ thu xếp.
"Vậy ngày mai cháu bắt đầu sang học nhé."
Vân Thanh Hoan một tiếng, dắt An An chuẩn về nhà. Bây giờ trời còn sớm nữa, cũng Thẩm Cảnh Dương đưa Kiều Nguyệt khám tình hình thế nào .
Phía , mắt Tiểu Thạch Đầu sáng lấp lánh, vui mừng đáp một tiếng.
Vân Thanh Hoan mím môi .
Đợi một quãng xa, sắp về đến nhà, An An mới nhỏ giọng và chút khó chịu : "Mẹ ơi, con thấy với Tiểu Thạch Đầu quá."
Vân Thanh Hoan chú ý đến cảm xúc nhỏ của con trai, cô nhướng mày, trong mắt đều là ý : "Sao thế? An An ghen ?"
An An giống như con thỏ giẫm chân, suýt chút nữa nhảy dựng lên, cứng miệng : "Làm gì ạ!"
"Chỉ là là của con, của Tiểu Thạch Đầu."
Giọng điệu của nhóc chua loét, đúng kiểu miệng nhưng lòng nghĩ.
Mặc dù Tiểu Thạch Đầu còn t.h.ả.m hơn cả vì mất cha, nhưng nhóc vẫn mấy sẵn lòng chia sẻ một nửa của cho khác.
Trẻ con thực cũng sẽ sự chiếm hữu kỳ lạ.
Vân Thanh Hoan bật , trực tiếp ôm lấy con trai , mặc kệ bé đang hổ, cô hôn một cái lên mặt , hề che giấu sự thiên vị dành cho : "Con trai, con thật đáng yêu. Con yên tâm, trong lòng , con chắc chắn quan trọng hơn bất kỳ bạn nhỏ nào khác."
An An đỏ mặt, ngượng nghịu : "Mẹ ơi, là phụ nữ, thể hôn con ạ? Con là nam t.ử hán mà."
Dù nhưng ngôi trong mắt bao giờ tắt.
Vân Thanh Hoan nhéo cái má non nớt của nhóc một cái: "Con thích hôn con ? Vậy hôn nữa."
Cậu nhóc đắn đo hồi lâu mới đưa tay nắm lấy góc áo cô, nhỏ giọng : "Có thể hôn ạ, chỉ là... thể đừng hôn ở nơi ạ?"
Ở bên ngoài hôn , dễ khác thấy, ngại c.h.ế.t .
Hơn nữa, thực thích gần gũi với . Là chú nhỏ là con trai, là con gái, là vợ của chú, cho nên quá gần gũi với .
An An lâu ngủ cùng , đương nhiên là nhớ những ngày gần gũi với .
Vân Thanh Hoan bật , trực tiếp đồng ý: "Được chứ."
Nếu An An lớn thêm chút nữa cô sẽ hôn , nhưng ai bảo bây giờ An An vẫn còn là một nhóc tì đầy bốn tuổi chứ?
Đi tiếp một đoạn, Vân Thanh Hoan cảm thấy vẫn nên giải thích một câu: "Tiểu Thạch Đầu mất cả cha lẫn , tuổi còn nhỏ nuôi cả ông bà nội, ngay cả trường cũng học. Mẹ năng lực nên dạy bé chữ, trao cho bé một chút lòng , hy vọng cuộc sống của bé hơn một chút. tất cả những điều đều là vì yêu An An, nghĩ ngợi nhỡ An An cũng giống như Tiểu Thạch Đầu mất cha thì sẽ đáng thương bao, cứ nghĩ đến thôi là thấy khó chịu ."
Cô xoa xoa mái tóc mềm mại của nhóc, tiếp tục : "Cho nên trong phạm vi năng lực của nhiều việc thiện hơn, tích thêm chút phúc đức cho An An nhà chúng , để con lớn lên vui vẻ."
"Đương nhiên, nếu con đồng ý thì ngày mai sẽ với Tiểu Thạch Đầu bảo bé đừng đến nữa."
---