Bách Nại Hàn theo bóng lưng vội vàng của cô, gương mặt thanh tú tràn đầy ý .
An An đang nghiêng đầu , thấy cứ mãi, liền đưa tay đẩy đẩy: "Chú nhỏ, xa kìa."
Chương 184 Sau cơn mưa trời sáng
Trong cái đầu nhỏ của An An hiểu nổi tại chú nhỏ cứ là như thế , mà thì mặt cứ lầm lì. Quả nhiên, khi xong, chú nhỏ liền thu tầm mắt, hiệu cho để chú đạp xe về, nhưng đồng thời nụ mặt cũng biến mất sạch sành sanh.
An An quá quen với sự phân biệt đối xử . Vừa nãy chú nhỏ xuống xe, thèm xuống , chú thấy bọn trẻ con trong thôn với ánh mắt ngưỡng mộ đến mức nào ? Được trở thành đối tượng khiến tất cả trẻ con trong thôn ngưỡng mộ là một chuyện cực kỳ vinh dự đấy! Cậu xe đạp thêm lúc nữa, để chúng nó ngưỡng mộ thêm một lát! Giữa trẻ con với cũng thường những màn ganh đua kỳ quặc như .
Bách Nại Hàn định chống chân đạp thì Hạ Vũ Hoa đột nhiên lao tới, chắn ngay đầu xe. Người phụ nữ bụng lớn, bánh xe chỉ cách bụng cô vài centimet. Mặt Bách Nại Hàn tái mét, gương mặt vốn ôn hòa ngay lập tức trở nên lạnh lẽo, ánh mắt lạnh lùng cô , giọng nghiêm nghị: "Đồng chí Hạ đột nhiên lao chặn xe là chuyện gì?" Nếu nhanh tay lẹ mắt phanh xe kịp thời, nếu thật sự đ.â.m trúng thì hậu quả khôn lường.
Sắc mặt Hạ Vũ Hoa cũng trắng bệch, tay theo bản năng che lấy bụng, cô cũng dọa cho khiếp vía. Lùi hai bước, lời , thấy ánh mắt lạnh lùng xa cách, cô c.ắ.n môi, chút cam lòng. Bình tĩnh tâm trí, cô dịu giọng : " sắp lên trấn việc, chúc mừng nhé."
"Nói xong ?" Bách Nại Hàn nhướng mày, chút mất kiên nhẫn.
Hạ Vũ Hoa thấy phản ứng của như , ánh mắt trầm xuống một thoáng tiếp tục: " là ngay từ đầu thấy thường, quả nhiên bây giờ ông trời vẫn chiếu cố , cho cơn mưa trời sáng, lên trấn công nhân ăn lương thực hàng hóa, đây là một chuyện vẻ vang..."
Không đợi cô hết, Bách Nại Hàn trực tiếp ngắt lời. Anh nâng tay xem đồng hồ dứt khoát : " còn việc, đây." Nói đoạn, chẳng đợi cô kịp phản ứng, đàn ông trực tiếp đ.á.n.h lái vòng qua cô đạp xe mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-215.html.]
Làn gió lướt qua tung bay mái tóc Hạ Vũ Hoa, cô ngây về phía , nơi bóng dáng đàn ông biến mất từ lâu. Có dân làng gần đó hết, thấy Hạ Vũ Hoa bẽ mặt liền lên tiếng trêu chọc: "Hạ Vũ Hoa, Nại Hàn giờ cưới Vân thanh niên tri thức , vả giờ là công nhân trấn, cô hối hận vì lúc bỏ rơi ? giờ chắc cũng chẳng thèm đến cô ." Những khác cũng rộ lên, những nụ chẳng thèm che đậy. Sắc mặt Hạ Vũ Hoa cực kỳ khó coi, dù cô da mặt dày thì lúc mỉa mai trắng trợn như cũng thấy nhục nhã, cô nghiến răng hậm hực bỏ . Một đàn bà theo bóng lưng cô , bĩu môi khinh bỉ: "Xì, như cao giá lắm bằng!"
Bách Nại Hàn đạp xe về, đương nhiên nhận sự hỏi han từ ruột. Lưu Ngọc Chi con trai mua một chiếc xe đạp, hơn nữa ngày mai còn trấn, bà vui mừng khôn xiết, cứ kéo hỏi mãi thôi. Bách Nại Hàn hề chút mất kiên nhẫn, kể tỉ mỉ đầu đuôi.
Lưu Ngọc Chi là lãnh đạo của con trai thấy chân khỏi gần hết nên đặc ý sắp xếp công việc cho , bà mừng rỡ chắp tay vái trời: " là tổ tiên nhà họ Bách phù hộ mà, phù hộ cho con trai bình an thuận lợi cả đời. Nại Hàn, con cảm ơn lãnh đạo của con thật , con gặp một lãnh đạo bụng thương dân đấy!" Con trai giờ việc , bà mới trút gánh nặng trong lòng, nếu cứ lo lắng mãi yên. Thấy con dâu ngày càng ưu tú, mà con trai vẫn ở nhà, một năm chẳng kiếm bao nhiêu công điểm, tiền nong cũng chẳng kiếm mấy đồng, chỉ dựa chút tiền giải ngũ thì sớm muộn cũng ngày hết sạch, bà sốt ruột vô cùng. Giờ con trai sắp chính thức ở nhà máy gang thép, dù thế nào thì mỗi tháng cũng một khoản thu nhập cố định, nuôi gia đình là thành vấn đề.
Bách Nại Hàn mỉm đáp: "Mẹ, con , con đúng là gặp lãnh đạo ." Đối với những lính xuất từ gia đình nghèo khó như họ, cấp cũng quý trọng nhân tài, chỉ gây khó dễ trong việc thăng tiến mà trong phạm vi năng lực còn giúp đỡ họ nhiều.
Sáng sớm hôm , đàn ông dậy từ sớm. Hiện giờ trời sáng muộn, lúc dậy bên ngoài trời vẫn còn tối đen. Vân Thanh Hoan mơ màng mở mắt, thấy đang mặc quần áo: "Sao dậy sớm thế?" Cô khó khăn ngước bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ.
Người đàn ông áy náy : "Có em thức giấc ? Em ngủ thêm chút nữa , cần để ý đến ." Anh nhẹ tay nhẹ chân hơn.
Vân Thanh Hoan lắc đầu: "Không em thức giấc , động tác của nhẹ lắm." Chỉ là đôi khi cô ngủ sâu, chút động tĩnh là tỉnh. Mùa đông lạnh quá, dù giờ mở mắt nhưng cô vẫn thấy mệt mỏi, đầy vẻ buồn ngủ, tiếng sột soạt của , cô chìm sâu giấc ngủ.
Người đàn ông mặc quần áo xong, đầu thấy cô ngủ say, nhẹ nhàng kéo chăn đắp cao thêm cho cô, lúc mới rón rén mở cửa bước ngoài. Ngọn gió lạnh thấu xương bên ngoài lập tức ùa phòng. Vân Thanh Hoan đang ngủ mơ màng chắc là cảm thấy lạnh nên hừ hừ một tiếng. Người đàn ông vội vàng đóng cửa , để gió lạnh phòng. Anh tới bức tường lửa, thêm ít củi trong. Bên ngoài trắng xóa một mảnh, tuyết tích dày, hơn nữa tuyết vẫn đang rơi lả tả.
Thêm củi xong, tiếng "két" một cái, cánh cửa phòng bên cạnh cũng mở , Lưu Ngọc Chi xoa xoa tay bước , vội vàng đóng cửa vì sợ lạnh đứa cháu đang ngủ say trong chăn: "Tuyết rơi to quá, hôm nay con nhất định lên trấn việc ? Tuyết thế xe đạp khó lắm."