Mấy món bưng lên, chỉ cảm thấy vị giác như đang nhảy múa. Không khí tràn ngập hương thơm.
Vân Thanh Hoan mỉm , cũng vội mời ăn mà múc một ít canh vịt, lấy một cái bát khác gắp mỗi thứ một ít, bảo An An mang sang cho bà nội Trần.
Cô Giang Văn Tú thích ăn tôm hùm và ốc ruộng, may mà hai món nhiều, cô cũng hẹp hòi, múc đầy hai bát lớn tự mang sang cho Giang Văn Tú, với Kiều Nguyệt: "Hai nếu đói thì cứ ăn ."
Kiều Nguyệt xua tay: "Cậu cứ đưa , bọn cũng đói, đợi về ăn."
Lưu Ngọc Chi cũng : " thế, đợi con về ăn." Bà còn vẫy tay gọi con trai: "Nại Hàn, con cùng Thanh Hoan , trời tối thế đường khó , con trông chừng con bé một chút."
Bách Nại Hàn đáp một tiếng, bóng dáng cao lớn tiến về phía Vân Thanh Hoan.
Còn về phần An An, thằng bé mới mấy tuổi đầu đường đêm sang đưa cơm cho bà nội Trần, Lưu Ngọc Chi chẳng hề lo lắng chút nào.
Có gì mà lo, cách mấy bước chân, vả đường trong thôn thằng bé thuộc như lòng bàn tay, nhắm mắt cũng ngã .
Bà đắc ý, vẫn là bà già thông minh, tìm cách để con trai và con dâu bồi đắp tình cảm. Bà cứ thấy hai vợ chồng vẫn còn khách sáo quá, cái vẻ quấn quýt của vợ chồng mới cưới.
Lưu Ngọc Chi sang Kiều Nguyệt và Thẩm Cảnh Dương, hai vợ chồng mà tình tứ phát nghẹn. Đây mới là vợ chồng mới cưới bình thường chứ.
Đợi cả ba về, cả nhà mới bắt đầu dùng bữa.
Tôm hùm và ốc ruộng đều xào hết, hai món ăn thoải mái, mấy ăn hít hà. Kiều Nguyệt ăn cay, cay đến mức nước mắt sắp rơi mà vẫn uống nước ăn, nỡ dừng , cô với Vân Thanh Hoan: "Thật sự là quá ngon! Thanh Hoan, giỏi quá mất!"
Vân Thanh Hoan : "Thích thì ăn nhiều , hôm nay hai món bao no!"
Mấy ăn sạch bách tôm hùm và ốc ruộng, cá kho và lươn xào cũng hết sạch, trái canh vịt già còn thừa ít.
Đến cuối cùng, ai nấy đều ôm cái bụng tròn vo ngáp ngắn ngáp dài.
Thẩm Cảnh Dương bình thường là trọng sĩ diện, đột nhiên đ.á.n.h một cái ợ to, mặt đỏ bừng lên vì ngượng.
Bách Nại Hàn vì chuyện tổ chức đám cưới mà thiết với hơn, giờ hai là bạn bè, thấy như liền vỗ vai : "Cái gì mà hổ, Thanh Hoan nấu ăn quả thật ngon, đầu ăn đều sẽ kiềm chế , hai vợ chồng hôm nay cũng là phúc, bình thường nhà chẳng để Thanh Hoan xuống bếp ."
Vân Thanh Hoan ở bên cạnh cũng phụ họa: " , với Nại Hàn đều quá chăm chỉ, chẳng cho cơ hội trổ tài, hai hôm nay cũng là trùng hợp thôi, rảnh rỗi nên dẫn An An bắt tôm hùm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-201.html.]
Nhờ lời của hai , mặt Thẩm Cảnh Dương mới bớt đỏ. Làm thanh niên tri thức ở đây bao nhiêu năm, ăn no là xa xỉ, ăn đồ ngon mà còn ăn đến căng bụng thế là chuyện tưởng. Họ đầu ăn uống mất hình tượng như cũng thể hiểu .
Ăn xong Kiều Nguyệt còn giúp rửa bát, Lưu Ngọc Chi cho, gì đạo lý để khách rửa bát quét nồi.
Bách Nại Hàn thì tự giác cầm chổi bắt đầu quét vỏ ốc và vỏ tôm vương vãi đất, đó đem đổ đống rác ngoài cổng. Ở đó một bầy ch.ó chạy tới, đều là ch.ó trong thôn, nhận quen nên sủa "gâu gâu" với Bách Nại Hàn, còn vui vẻ vẫy đuôi.
Dưới màn đêm, mắt ch.ó đặc biệt sáng rực.
Người đàn ông khẽ : "Một lũ ch.ó thèm ăn." vẫn đổ đống vỏ đó lên đống rác, còn đặc biệt chọn một chỗ sạch sẽ mà đổ. Ngay lập tức, lũ ch.ó xông , tranh ăn vỏ tôm.
Trong nhà, Lưu Ngọc Chi dọn dẹp xong , Kiều Nguyệt đang chào tạm biệt, cô và Thẩm Cảnh Dương đều chút ngại ngùng, rõ ràng là mang đồ đến cảm ơn, kết quả mang nửa con vịt mà một nửa đó chui bụng họ . Lại còn ăn bao nhiêu đồ ngon của nhà họ Bách.
Nhìn bốn nhà họ Bách tuy ăn cũng ngon miệng nhưng hề ngấu nghiến như họ.
Thật sự là bao nhiêu năm qua trong bụng chẳng thấy chút mỡ màng nào. Có lẽ bữa cơm hôm nay là bữa ngon nhất trong trí nhớ của họ, cảm giác bữa thể khiến họ nhớ cả đời.
Lưu Ngọc Chi thấy họ như liền mỉm hiền từ: "Hai đứa đừng ngại, đường về nhà chú ý an nhé."
Nếu mấy tháng nay trong bụng luôn mỡ, con dâu nuôi quen mồm, bà so với hai đứa trẻ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Đột nhiên bà cảm thấy con dâu đúng, đời chẳng mấy mươi năm, vẫn nên trong phạm vi điều kiện cho phép mà ăn uống một chút, hưởng thụ thú vui ăn uống. Nếu cứ như hai vợ chồng Kiều thanh niên, nghĩ mà thấy xót xa.
Vừa nãy dầu heo dùng để xào rau đủ cho một gia đình bình thường dùng trong nửa năm, nhưng Vân Thanh Hoan một bữa dùng hết sạch. Nếu là , Lưu Ngọc Chi chắc chắn sẽ xót xa khôn xiết, nhưng giờ bà thấy cảnh thản nhiên. Thậm chí, khi tự xào rau bà cũng nỡ bỏ nhiều dầu, giờ vị rau xào ngon hơn bao nhiêu .
Buổi tối khi tắm rửa xong, An An mặt Vân Thanh Hoan hiên ngang bước phòng của bà nội.
Vân Thanh Hoan thấy cảnh nhịn : "An An, con sợ ? Sao tối nay ngủ với bà nội?"
An An liếc một cái, thở dài ngao ngán, giọng non nớt : "Mẹ ơi, thật là chẳng hiểu chuyện gì cả, con đây là đang bầu bạn với bà nội đấy, bà ngủ một cô đơn ? Mẹ thể vì chú nhỏ bên cạnh mà quên mất hai bà cháu con chứ."
Cậu bé Vân Thanh Hoan như một đứa trẻ hiểu chuyện.
Vân Thanh Hoan cạn lời, tiến lên vò mạnh mái tóc của nhóc con: "Con học cái thói ở thế, nhỏ tuổi mồm mép liến thoắng , thôi , mau ngủ ."
Cô vò cho tóc bé rối bù lên mới buông tay.