Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-01-27 09:02:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Thanh Hoan xách một túi đầy tôm hùm đất trở về, còn thêm ít ốc ruộng.

 

Đợi cô vớt xong tôm và ốc, trời đang nắng gắt cũng dịu nhiều, dân làng bí bách trong nhà cả ngày cũng lượt ngoài dạo.

 

Không ít phụ nữ thấy Vân Thanh Hoan xách những thứ thì khá ngạc nhiên: "Thanh Hoan , cô bắt mấy thứ gì, ăn chẳng cả."

 

Vân Thanh Hoan cũng thấy lạ, cô nghĩ tôm hùm đất ngon mà, cô chỉ đáp: " thấy món khá ngon, định mang về thêm món cải thiện bữa ăn cho gia đình."

 

"Được ." Người phụ nữ hỏi chuyện lộ vẻ mặt khó hết bằng lời, ánh mắt cô cũng chút kỳ quái.

 

Mãi đến khi gặp Giang Văn Tú, chị Vân Thanh Hoan mới , dân làng ở đây ăn tôm hùm đất và ốc ruộng. Họ chê chúng chẳng mấy thịt, mà nấu lên cực kỳ tanh, khó nuốt.

 

Chỉ cần nhà đến mức đứt bữa, chẳng ai rảnh rỗi sông mò mấy thứ . Cùng lắm là câu cá, hoặc bắt vài con lươn, chạch mang về còn hơn tôm hùm ốc ruộng nhiều.

 

Vừa tốn công, khó ăn no bụng.

 

Chỉ mấy đứa trẻ con trong làng thèm ăn, thỉnh thoảng mới bắt vài con tôm hùm đất đem nướng lửa. Nướng cháy thì mùi vị đỡ hơn một chút, nhưng như thế càng gì để ăn, chẳng khác nào gặm vỏ tôm.

 

, Vân Thanh Hoan mới phát hiện sông nhiều tôm hùm và ốc, vì ai ăn nên cô mới "hôi của".

 

Tuy nhiên, Giang Văn Tú tay nghề nấu nướng của cô giỏi. Đã là Vân Thanh Hoan mang về nhiều như thì chắc chắn sẽ ngon. Nghĩ đến đây, chị bắt đầu thèm thuồng: "Cái thật sự ngon ?"

 

Vân Thanh Hoan khẽ : "Ngon lắm, nếu chị chê, lát nữa bảo An An mang sang cho nhà chị một ít."

 

"Thành giao, khách sáo nhé. Nhà hôm qua may mắn câu hai con cá, lát nữa đưa cô một con. Sẵn tiện nhà mới xay ít đậu phụ, cũng đưa cô hai miếng, nấu canh cá là chuẩn bài."

 

"Vậy thì sắp hưởng phúc ."

 

Vân Thanh Hoan từ chối, cô định bụng lát nữa sẽ múc cho nhà Giang Văn Tú nhiều tôm hùm một chút. Thứ tuy ngon nhưng tốn công, cực kỳ tốn dầu, nếu để chị ăn , chắc chắn chị sẽ thấy thoải mái, chi bằng cứ như thế .

 

Đang chuyện, Giang Văn Tú bỗng nhiên hỏi: "Cô còn nhớ cô gái tên Hạ Mai xem mắt em chồng cô ?"

 

"Nhớ chứ, ?" Chuyện mới xảy lâu, đương nhiên là cô nhớ.

 

Nhìn bộ dạng của Giang Văn Tú, e là chuyện thị phi gì đó mà cô .

 

Quả nhiên, Giang Văn Tú hưng phấn quanh một lượt, thấy ai mới ghé sát : "Cô ? Cái cô Hạ Mai đó thế mà m.a.n.g t.h.a.i khi cưới đấy! Sáng nay thấy bụng cô nhô lên, dù mặc quần áo rộng cũng che hết . Người thì gầy nhom mà bụng lộ rõ như , thật là hổ."

 

Vân Thanh Hoan cau mày: "Theo như chị , lúc cô định xem mắt với Nại Hàn là m.a.n.g t.h.a.i ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-dau-ca-doan-menh-trong-van-thap-nien-co-ay-tai-gia-roi/chuong-136.html.]

"Chứ còn gì nữa! Giờ mới hiểu vấn đề, thảo nào lúc đó cứ cuống cuồng định ngày cưới với em chồng cô, tổ chức đám cưới cho nhanh. Hóa tìm kẻ đổ vỏ, may mà chồng cô tỉnh táo đồng ý. Chứ để cô gả mới phát hiện bầu thì đúng là tức c.h.ế.t mất, lúc đó chắc chỉ còn cách c.ắ.n răng mà nhận đứa trẻ đó thôi, nghĩ thôi thấy uất ức."

 

" là Hạ Mai trông khỏe mạnh thế vội vàng gả cho em chồng cô như , hóa là đang tính kế cả đấy." Giang Văn Tú đầy vẻ khinh bỉ.

 

Vân Thanh Hoan xong cũng thấy thầm may mắn, may mà em chồng cưới Hạ Mai, nếu giờ cắm một cái sừng rõ to đầu .

 

Chương 117 Ý của bà nội là chú bố của cháu ?

Giang Văn Tú vẫn còn đang mắng, Bách Nại Hàn đòi công bằng: "Cô xem cái cô Hạ Mai đó thì hiền lành, bình thường chẳng dám lớn tiếng, dám chuyện m.a.n.g t.h.a.i khi cưới chứ? Chưa kết hôn mà con, đúng là sợ đ.â.m thọc lưng!"

 

Vừa mắng chút cảm thán vì Hạ Mai tự ái. Chuyện nếu cha đứa trẻ bằng lòng cưới thì còn , nếu cưới, một cô gái trẻ bỗng nhiên mang tiếng chửa hoang, đặt lên ai cũng khó mà chịu nổi.

 

Tiếng còn khó hơn cả việc góa phụ nữa.

 

Hơn nữa, cái điệu bộ Hạ Mai vội vàng tống khứ cô , thì vẻ cha đứa trẻ định chịu trách nhiệm .

 

"Chuyện Hạ Mai m.a.n.g t.h.a.i xác thực ?" Vân Thanh Hoan tò mò: "Có cha đứa trẻ là ai ?"

 

"Ai mà , cũng chẳng rõ Hạ Mai lén lút yêu đương với đàn ông nào. Cô chắc là giấu nhẹm , nếu với cái tính tham tiền của bà , chắc chắn đến nhà loạn lên ."

 

Hiện tại Hạ Mai vẫn im lặng tiếng, còn tìm kẻ đổ vỏ, rõ ràng là đàn ông con gái bầu là ai.

 

"Còn chuyện cô m.a.n.g t.h.a.i thì chắc như đinh đóng cột , ai cũng ." Bởi vì chẳng ai tự nhiên chỉ béo mỗi cái bụng, còn nôn ọe cả. Đều là những từng m.a.n.g t.h.a.i sinh con, một cái là ngay.

 

Hai tán gẫu một lát, cuối cùng khi Vân Thanh Hoan về đến nhà thì trời cũng gần tối.

 

Về đến nhà, Vân Thanh Hoan đổ tôm hùm chậu, đổ ốc ruộng thùng.

 

Ốc ruộng bây giờ ăn ngay, cần nhả bùn cát. Vân Thanh Hoan đổ đầy nước thùng, cho thêm một ít muối, định bụng khi ngủ sẽ nước một nữa, tầm đến ngày mai là ăn .

 

Còn về tôm hùm đất, thứ dễ xử lý. Mẹ chồng Lưu Ngọc Chi thấy cô bắt mấy thứ về cũng hỏi nhiều, liền gọi con trai qua cùng cọ rửa và rút chỉ tôm.

 

An An đặc biệt thích thứ , cũng hăng hái chạy . thằng bé còn nhỏ, ham chơi, dù Vân Thanh Hoan dặn dò mấy cẩn thận kẻo tôm kẹp, nhưng nhóc vẫn kẹp vài phát, la oai oái "đấu trí đấu dũng" với lũ tôm.

 

Vân Thanh Hoan thấy thì buồn , cũng can thiệp quá nhiều.

 

sợ đau thì cứ để mặc chơi, trẻ con nông thôn nuôi dạy đều xuề xòa như thế cả.

 

Buổi tối, Vân Thanh Hoan món tôm hùm đất xào cay, ngon đến mức dừng . Ngay cả chồng và em chồng lúc đầu còn ăn thử một con xem , đó tốc độ bóc tôm ngày càng nhanh.

 

 

Loading...