Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:01
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chủ nhiệm Trần cảm thấy vẻ bề ngoài của Tô Đào Đào lừa , cái miệng thật sắc sảo quá , lúc ông cho rằng cô là ôn hòa dễ dắt mũi chứ?”
“Chủ nhiệm Trần, phiền ông tên phụ của ba đứa nhỏ cho , ông xử lý thì để xử lý."
Tô Đào Đào dừng một chút, nhấn mạnh :
“Phụ là nam."
Phụ của đứa nhỏ đang mặt thấy định kinh động đến đàn ông nhà thì chút hoảng :
“Tại cô tên đàn ông của ?
Tại tên đàn ông của cho cô ?"
Tô Đào Đào:
“ hứng thú với tên đàn ông của bà, chỉ hứng thú với tên của phụ nam của đứa nhỏ đ-ánh con nhà chúng thôi."
Phụ đứa nhỏ:
“Rốt cuộc cô gì?"
Tô Đào Đào:
“Xin , bồi thường, đảm bảo ."
Một phụ và hai đứa trẻ hư sát tường đồng thanh:
“Dựa cái gì?"
Trong đó một đứa trẻ hư b-éo ị hung hãn Phó Viễn Hàng:
“Nó chính là một tên mặt trắng nhỏ hòa nhập, dựa cái gì mà nó trắng thế?
Tao bôi đen mặt nó một chút thì ?
Thế mà còn dám đ-ánh tao!"
Một đứa trẻ hư khác g-ầy như khỉ cổ vươn phụ họa:
“, chúng cháu sai !"
Tô Đào Đào lạnh:
“Chủ nhiệm Trần, đây chính là lời xin nhận , tương trợ yêu thương, dĩ hòa vi quý mà ông đó ?
là để tâm, bao giờ chuyện hòa giải bùn nhão, đứa nhỏ nhà chúng ngày đầu tiên học gặp chuyện như , cho rằng ngoài tổn thương về thể xác, còn gây bóng đen và tổn thương cho tâm hồn nó, chuyện hôm nay nhất định cho chúng một lời giải thích!"
Hai đứa trẻ hư xong thế mà còn vây tay với Tô Đào Đào, hai thầy giáo bên cạnh vội vàng giữ c.h.ặ.t bọn chúng .
Nếu dám tay với vị thì chuyện thật sự thể kết thúc êm .
Trong những đứa trẻ xem, một bé trắng trẻo bước , rụt rè :
“Tiểu B-éo và Tiểu Khỉ cũng lấy than bôi lên mặt cháu, còn giẫm lên cặp sách của cháu."
Một bạn nữ khác cũng :
“Lần bọn họ giật b.í.m tóc của cháu, còn bỏ thạch sùng hộp b.út của cháu, còn rách bìa sách của cháu, thầy cô cũng quản."
Câu cuối cùng em nhỏ.
Lại một bạn nam g-ầy nhỏ :
“Lần bọn họ cố ý kéo ghế của cháu , cháu ngã xuống đất sưng cả đầu, cũng xin cháu, lúc tiểu còn cố ý tè lên chân cháu……"
……
Lần lượt thêm mấy bạn học nữa , đều là tố cáo hành vi ác độc của mấy đứa trẻ hư .
Không chỉ Tô Đào Đào, dì Chung cũng càng càng phẫn nộ, hỏi Mạc Gia Lâm:
“Mộc Mộc, bọn chúng bắt nạt cháu ?"
Mạc Gia Lâm vén áo lên, nhỏ giọng :
“Vừa nãy lúc cháu can ngăn, Tiểu B-éo đ-á đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-93.html.]
Cậu vốn định , Phó Viễn Hàng là bạn mới quen của , thấy đ-ánh bạn, tự nhiên lên can ngăn, đó can nổi mới chạy gọi thầy cô.
Lúc bọn họ đ-ánh thành một đoàn , thực chất là đỡ cho Phó Viễn Hàng một cú đ-á.
Dì Chung một cái, eo của Mạc Gia Lâm đều xanh tím , hùng hổ tới, định tát Tiểu B-éo một cái, nhưng Tô Đào Đào ngăn :
“Lý lẽ ở phía chúng , đ-ánh lý cũng mất, vội, tự khắc sẽ trị bọn chúng."
Tô Đào Đào bế lấy Trần Trần:
“Thế nào chủ nhiệm Trần, các thầy cô, vẫn hòa giải kiểu bùn nhão ?
Bình thường các dạy dỗ học sinh như đó ?
Học sinh bắt nạt ở trường, các thế mà bảo các em nhẫn nhịn chịu đựng?"
Chủ nhiệm Trần đầu to , đành tên phụ của mấy đứa nhỏ cho cô.
“Mượn điện thoại một chút."
Tô Đào Đào gọi điện cho Phó Chinh Đồ mặt bọn họ:
“Phó Chinh Đồ, hiện tại em đang ở trường, em trai con trai của Trình Kiến Quốc, Từ Vệ Đông và Lý Đông Thanh ba đ-ánh một vây đ-ánh, quần áo hỏng , cặp sách cũng hỏng , thương thế tạm thời , lát nữa em đưa em bệnh viện giám định vết thương.
Anh bảo ba đồng nghiệp bận trăm công nghìn việc của tìm thời gian mặt em mà dạy dỗ con trai ngoan của họ cho , nếu họ thời gian dạy thì em sẽ tìm thời gian dạy giúp họ, tay nặng nhẹ thế nào em , đúng , con trai của công trình sư Mạc cũng đ-ánh, với một tiếng."
Bên Phó Chinh Đồ gì, Tô Đào Đào “ừ" hai tiếng cúp máy.
Cả phòng y tế yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim rơi.
Tô Đào Đào suốt quá trình hề một câu to tiếng, thái độ cũng cứng rắn, đừng là đ-ánh mắng con nhà , ngay cả cô cũng lười thêm mấy cái.
cách xử lý của cô, khí thế khiến nể phục toát từ cô, khiến những mặt dám thở mạnh.
Không ai dám nửa chữ “", chỉ thể theo tư duy của cô.
Tô Đào Đào đặt điện thoại xuống với chủ nhiệm Trần:
“Chủ nhiệm Trần, phong cách giáo d.ụ.c của trường chúng nên nghĩ cách cải cách ?"
Lúc sắp cô mỉm nhéo nhéo mặt bảo bối nhỏ trong lòng, dịu dàng :
“Đi thôi, chúng đưa chú nhỏ bệnh viện , tối nay món canh bí đao tôm nõn ngon cho con."
“Vâng ạ~~" Trần Trần vùng vẫy xuống đất, tới nắm tay chú nhỏ.
Mạc Gia Lâm theo, tới bên của Phó Viễn Hàng, mặt đầy áy náy :
“Biết thế tớ tìm thầy cô nữa, ở còn thể đỡ giúp thêm vài cái."
Mạc Gia Lâm là bạn đầu tiên Phó Viễn Hàng quen khi lên đảo, nếu giúp kéo Tiểu B-éo thì chắc đ-ánh ngã bọn chúng nhanh như .
Nếu đó thầy cô kịp thời đến, Tiểu B-éo đó còn định lấy ghế đ-ập nữa.
Phó Viễn Hàng lắc đầu:
“Cảm ơn , còn hại đ-ánh."
Mạc Gia Lâm xua tay:
“Tớ thế là gì, ngược là , trông g-ầy gò mà ngờ đ-ánh giỏi thế, , tớ mới đầu thấy bọn nó đ-ánh t.h.ả.m như , còn là một chọi ba, quá lợi hại luôn."
Con trai thiên bẩm sùng bái những đ-ánh nh-au giỏi, nếu lớn tuổi hơn Phó Viễn Hàng thì bây giờ hận thể nhận Phó Viễn Hàng đại ca .
Nếu là đây Phó Viễn Hàng chắc chắn sẽ đ-ánh như , lẽ là bảo vệ những chỗ quan trọng, chịu một trận đòn, đó coi như chuyện gì xảy , về phía Tô Đào Đào ở phía , nhỏ giọng :
“Chị dâu tớ dạy đấy."
Mạc Gia Lâm giật , cũng theo một cái:
“Chị dâu cũng đ-ánh nh-au ?"
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Chị cái gì cũng , lợi hại."