Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:00
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào đưa Trần Trần cho dì Chung:

 

“Dì Chung, phiền dì trông bé giúp cháu một lát."

 

Dì Chung cực kỳ sẵn lòng, mãn nguyện bế lấy bảo bối nhỏ.

 

Tô Đào Đào nắm tay Phó Viễn Hàng , tìm một chỗ xuống, vuốt tóc và quần áo cho Phó Viễn Hàng khẽ hỏi:

 

“Đã xảy chuyện gì?"

 

Một phụ nữ ăn mặc tồi quát lên:

 

“Con cái nhà cô đ-ánh đến ch-ết sống , còn hỏi xảy chuyện gì……"

 

“Im miệng, ai hỏi bà."

 

Ánh mắt Tô Đào Đào lạnh lùng quét qua.

 

Người phụ nữ hiểu thật sự im bặt.

 

Phó Viễn Hàng nhớ những lời bọn họ , thuật , chỉ :

 

“Bọn họ miệng ch.ó vó ngựa, cũng là bọn họ tay , ba đứa đ-ánh một em, em chỉ là dốc sức phản kháng thôi."

 

Thời đại trong Luật hình sự vẫn điều luật “phòng vệ chính đáng", nhưng cách và thực tiễn phán quyết từ lâu, kẻ khơi mào là hèn hạ, khi thể xâm hại mà phản kháng gây tổn thương cho đối phương, chỉ cần phòng vệ quá mức thì cần chịu bất kỳ trách nhiệm nào.

 

Tô Đào Đào đại khái xảy chuyện gì, xoa đầu Phó Viễn Hàng :

 

“Không , em đúng, phần còn cứ để chị xử lý."

 

Người phụ nữ xen mồm:

 

“Đã đ-ánh thành thế mà còn bảo đúng."

 

Tô Đào Đào :

 

“Ba đ-ánh một mà còn đ-ánh thành thế chẳng lẽ là đáng đời ?

 

Chẳng lẽ đứa nhỏ nhà chúng cứ im đó mặc cho con cái nhà các bà đ-ánh mới là đúng ?"

 

Quay sang hỏi chủ nhiệm Trần:

 

“Chuyện nhà trường định xử lý thế nào?"

 

Ba đứa trẻ đ-ánh vốn là những thành phần cá biệt, chuyện bắt nạt bạn học xảy như cơm bữa, các nhà khoa học của căn cứ quanh năm bận rộn, con cái thường giao cho nhà quản lý.

 

Luôn gặp một phụ nuông chiều con cái lý lẽ, phản ánh chuyện bắt nạt con cái cho họ, họ trực tiếp đáp một câu “giáo d.ụ.c con cái là trách nhiệm của thầy cô, nếu chúng đưa nó học gì", gặp phụ như , phía nhà trường cũng đau đầu vô cùng.

 

Ba đứa trẻ đ-ánh trong đó hai phụ còn thèm đến, sai mời, họ ở nhà c.ắ.n hạt dưa bảo “bận lắm, trường xử thế nào thì xử, cùng lắm thì trả về cho ".

 

Nói thật, cách phổ biến nhất chính là dĩ hòa vi quý, vạn nhất phụ bên hại chịu bỏ qua, nhà trường cũng xử lý thế nào.

 

Chủ nhiệm Trần thấy Tô Đào Đào là một phụ thấu tình đạt lý, tuy vẻ ngoài diễm lệ nhưng chuyện vẫn còn ôn hòa, bèn cứng đầu :

 

“Đều là chuyện xích mích nhỏ giữa các bạn học thôi, mấy em học sinh xin , đối với những em tay phê bình nghiêm khắc, giữa các bạn học vẫn nên tương trợ yêu thương, dĩ hòa vi quý."

 

Tô Đào Đào như ông :

 

“Dĩ hòa vi quý lắm, chủ nhiệm Trần lãnh đạo cũng khá đấy nhỉ, đây còn chủ nhiệm Trần là một tay hòa giải bùn nhão cừ khôi đấy."

 

Chủ nhiệm Trần đang :

 

“……" mồ hôi đầm đìa, là cái loại lãnh đạo nào chứ?

 

đó chuyện mà khí thế áp đảo cả trường, cô giống lãnh đạo của hơn ?

 

Tô Đào Đào nghiêng đầu hỏi Phó Viễn Hàng:

 

“Tiểu Hàng, em tha thứ cho bọn họ ?"

 

Phó Viễn Hàng lắc đầu:

 

“Em ."

 

Tô Đào Đào như chủ nhiệm Trần:

 

“Xin chủ nhiệm Trần, đứa nhỏ nhà chúng tha thứ cho bọn họ."

 

Người phụ nữ xen mồm là phụ duy nhất mặt trong ba đứa trẻ đ-ánh , bà Tô Đào Đào chuyện mà đảo mắt trắng dã bao nhiêu , túm lấy áo con :

 

“Bây giờ là ai tha thứ cho ai hả?

 

Chúng còn tha thứ cho các đây !

 

Con nhà cô rách hết áo con nhà , đền áo cho con thì chuyện xong !"

 

Tô Đào Đào , đứa trẻ da đen kéo đến mặt, cao hơn Phó Viễn Hàng nửa cái đầu hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-92.html.]

 

“Cặp sách của cháu ?

 

Rách ?"

 

Đứa trẻ tại , cảm thấy Tô Đào Đào năng nhỏ nhẹ đáng sợ, vội vàng ôm c.h.ặ.t cặp sách của lắc lắc đầu.

 

Tô Đào Đào :

 

“Cặp sách của Tiểu Hàng nhà chúng là do chồng tự tay khâu từng mũi kim đường chỉ, bây giờ cháu hỏng , cháu xem nên thế nào?"

 

Đứa trẻ lắc đầu :

 

“Không, cháu rách, cháu kéo cặp nó!"

 

Phụ của đứa trẻ thấy Tô Đào Đào năm bảy lượt cố ý để ý đến , lập tức nổi hỏa:

 

“Ê, cô thái độ gì thế, cô điếc ?

 

Không thấy đang chuyện với cô ?"

 

Tô Đào Đào cuối cùng cũng chuyển tầm mắt sang bà , nhàn nhạt quét qua một cái, :

 

“Bà là ai?

 

Tại chuyện là ?"

 

Phụ đứa trẻ:

 

“……"

 

Hả?

 

……

 

Chương 67 Để cho những đồng nghiệp bận trăm công nghìn việc của tìm thời gian mặt em mà dạy dỗ con trai cho

 

Tô Đào Đào đừng là mụ đàn bà c.h.ử.i đổng, ngay cả chuyện cũng là kiểu ôn tồn nhỏ nhẹ khắp thiên hạ, nhưng chính là thể tức ch-ết.

 

Tô Đào Đào quét mắt hai đứa bé trai khác đang sát tường, tình cảnh khá hơn Phó Viễn Hàng là bao, mặt mày bướng bỉnh, hung hãn cô, hỏi chủ nhiệm Trần:

 

“Chủ nhiệm Trần, phụ của hai gây chuyện khác ?"

 

Chủ nhiệm Trần lau mồ hôi trán, :

 

“Tô, đồng chí Tô, bọn họ chút việc đến , đều là chuyện xích mích nhỏ giữa trẻ con thôi, nên xin thì xin , nên bồi thường thì bồi thường……"

 

Tô Đào Đào :

 

“Phụ đều mặt, tìm ai mà đòi bồi thường?

 

Hay là bồi thường phát sinh giữa chuyện đ-ánh nh-au của trẻ con đều do nhà trường chi trả?"

 

Chủ nhiệm Trần:

 

ý , lùi một bước biển rộng trời cao……"

 

Tô Đào Đào ngắt lời ông :

 

“Chuyện đầu xảy ?

 

Ông chính là cứ từng một hòa giải kiểu bùn nhão lấp l-iếm như ?

 

Hai đứa trẻ chỉ một phụ chứ?"

 

Chủ nhiệm Trần:

 

“……

 

ý , các đồng chí nam cũng giống như Phó công nhà cô, bình thường đều bận, đều là những việc lớn vì nước vì dân, chút chuyện nhỏ ……"

 

Tô Đào Đào:

 

“Đây là chuyện nhỏ?

 

Xin nhé, chuyện của con cái ở nhà chúng đều là chuyện lớn, trẻ em là mầm non của tổ quốc, là tương lai của tổ quốc đấy, chủ nhiệm Trần, ông thế mà dám đây là chuyện nhỏ?"

 

Mồ hôi của chủ nhiệm Trần lau mãi hết:

 

, thật sự ý ……"

 

Tổ chức từng những lời tương tự như Tô Đào Đào, căn cứ chú trọng giáo d.ụ.c, cung cấp mi-ễn ph-í chín năm giáo d.ụ.c nghĩa vụ, dặn dặn họ dạy dỗ những đứa trẻ , ông dám trẻ con quan trọng?

 

Đâu dám chuyện của trẻ con là chuyện nhỏ?

 

Vả ông cũng ý đó.

 

 

Loading...