Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 91
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:30:59
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trần Trần vỗ tay, giống như một cái đuôi nhỏ, theo Tô Đào Đào bếp.”
Kiếp Tô Đào Đào đặc biệt thích uống dừa xiêm, thế là rèn luyện cho bản với chân tay mảnh khảnh thành một tay bổ dừa chuyên nghiệp.
Đầu tiên gọt bỏ lớp vỏ xanh đỉnh, gọt thành một hình ch.óp, đó dùng sống d.a.o gõ mạnh một vòng quanh đỉnh ch.óp, nắp đỉnh sẽ tự động hiện , mở là thể thấy nước dừa trong vắt bên trong.
Thời đại ống hút, ôm cả quả uống luôn thì thiếu mất chút phong vị.
Tô Đào Đào đổ nước dừa một chiếc bát lớn, quả dừa to như nhưng đổ cũng chỉ nửa bát.
Bạn nhỏ Phó Hạo Trần vỗ đôi tay nhỏ múp míp “oa oa oa" ngừng.
Nước dừa quá hàn, Tô Đào Đào dám cho bé uống quá nhiều, chỉ rót cho bé nửa bát nhỏ.
Dù Trần Trần cũng luôn dành những thứ nhất cho , cũng chê ít, dùng hai bàn tay nhỏ bưng lấy, vui vẻ cụng ly với .
Dòng nước dừa mát lạnh nhuận phổi trôi từ cổ họng xuống dày, quả nhiên là thần khí giải nhiệt.
“Mẹ ơi~~ nước nước~~ ngon quá ~~"
Tô Đào Đào giơ ngón tay cái với con trai:
“Biết thưởng thức đấy, cũng thấy nước dừa là loại đồ uống ngon nhất thế giới, ngon hơn nước ngọt nhiều, tiếc là bà nội ở trong làng uống."
Nhắc đến Chu Linh Lan, Trần Trần cũng nhớ bà nội, bé thấy trong phòng vẫn còn một quả dừa, chỉ đó giọng sữa:
“Cái ~~ để dành cho bà nội~~"
Tô Đào Đào thở dài :
“Xa quá, vả vỏ dừa nặng lắm, tiện mang lên tàu hỏa."
Trần Trần rõ ràng cũng nhớ cảnh tượng chen tàu hỏa, bé nghiêng cái đầu nhỏ nghĩ nghĩ:
“Mẹ ơi~~ mang nước nước~~ lấy vỏ vỏ~~"
Trong đầu Tô Đào Đào lóe lên một tia sáng, nghĩ điều gì đó, tim đ-ập lệch nửa nhịp.
Kiếp nước dừa đóng lon từ khi nào nhỉ?
Những năm tám mươi chín mươi nhỉ?
Mặc kệ , dù kỹ thuật đóng hộp ở thời đại chín muồi, thực phẩm đóng hộp và sữa mạch nha địa vị ngang , dân bình thường một hộp đồ đóng hộp đều để dành đến Tết mới dám ăn.
Đừng đảo, ngay cả mấy thị trấn ven biển vùng đều trồng nhiều dừa, việc nước dừa đóng lon vận chuyển đến miền Trung và miền Bắc để tiêu thụ là thể.
Cô một cuộc khảo sát kỹ lưỡng, xem tính khả thi cao đến mức nào.
Tô Đào Đào ôm trán con trai hôn một cái thật mạnh:
“Trần Trần, con giỏi quá!"
Trần Trần giỏi ở , nhưng vui đến mức xoay vòng vòng, bé giỏi thì bé là giỏi nhất!
Tô Đào Đào đang mơ mộng về nước dừa đóng lon của thì ngoài cửa vang lên tiếng đ-ập cửa dồn dập, giọng của dì Chung cũng theo đó truyền :
“Tiểu Tô, mau mở cửa, Tiểu Hàng xảy chuyện ……"
……
Chương 66 Chị dâu, em đ-ánh , em thua
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-91.html.]
Tô Đào Đào kịp mặc đồ chống nắng, bế Trần Trần chạy theo dì Chung đến trường.
“Dì Chung, rốt cuộc tình hình là thế nào ạ?"
Dì Chung thấy cô tay chân mảnh khảnh, mặc váy bế một đứa nhỏ xuống cầu thang, mà tim gan cứ run cầm cập.
“Cháu chậm một chút, tình hình cụ thể dì cũng rõ lắm, chẳng dì đang tán gẫu ở nhà ăn lớn ?
Nghe thấy bên ngoài đồn em trai Phó công đ-ánh nh-au với bạn học, m-áu chảy đầy mặt, dì lập tức chạy đến trường, nhưng ông cụ bảo vệ cho , dì vội vàng về báo cho cháu."
Tô Đào Đào mím môi, lo lắng như lửa đốt, tính tình Phó Viễn Hàng cô hiểu rõ nhất, nếu chạm vảy ngược của , tay thì đời nào đ-ánh nh-au.
Cũng may sáng nay cô dặn dò, Phó Viễn Hàng sẽ ngốc nghếch để mặc đ-ánh một phía.
Dì Chung thật sự nổi nữa:
“Dì khỏe, để dì bế cháu bé cho."
Trần Trần thường cho lạ bế, Tô Đào Đào định lên tiếng từ chối thì Trần Trần chủ động đưa tay về phía dì Chung.
Tô Đào Đào ngạc nhiên, chẳng lẽ Trần Trần thích dì Chung?
Tô Đào Đào đoán tâm tư của trẻ con, Trần Trần mới thèm quan tâm đang bế hiện tại là ai, chỉ cần mệt là ai bế cũng .
Dì Chung rạng rỡ, nếu khí đúng lúc thì dì thành tiếng , ngờ tiểu tiên đồng xinh thật sự cho dì bế, tối nay đợi lão Mạc về nhà dì thể khoe cả năm, dì tiểu tiên đồng còn thèm thẳng ông già khốn khổ cơ mà.
Hai phiên mỗi bế một đoạn, mười mấy phút chạy đến trường.
Ông cụ bảo vệ đương nhiên nhận Tô Đào Đào, chuyện em trai Phó công đ-ánh nh-au cũng đồn khắp nơi, ông cụ cho họ thủ tục đăng ký cho , còn bảo đang ở phòng y tế.
Dì Chung phòng y tế ở , trực tiếp dẫn Tô Đào Đào qua đó.
Bên ngoài phòng y tế học sinh phụ , trong trong ngoài ngoài vây quanh ít .
Thấy Tô Đào Đào, đầu tiên họ sững sờ một chút, chủ động nhường một con đường.
Tô Đào Đào mím môi bế Trần Trần, gương mặt lạnh như sương tuyết căng cứng, tóc đen da tuyết, mặc một chiếc váy trắng qua, cả như một ngọn núi tuyết di động.
Phòng y tế vốn dĩ ồn ào cũng trở nên yên tĩnh .
Phó Viễn Hàng rũ đầu ở trong góc, bộ quân phục xanh bé thích nhất và chiếc cặp sách Chu Linh Lan may cho đều đầy vết dấu chân, mái tóc vốn chải chuốt gọn gàng khi khỏi nhà giờ cũng rối như đống cỏ, yên lặng trong góc, sự ồn ào dường như liên quan đến , sống lưng thẳng tắp.
Không thấy tình trạng m-áu chảy đầy mặt gì cả, Tô Đào Đào thở phào nhẹ nhõm.
Tin tức của mấy bà thím đúng là nước lã.
Cảm ứng gì đó, Phó Viễn Hàng ngước mắt về phía cửa, bóng hình quen thuộc lọt tầm mắt, lúc mấy bạn học đè đ-ánh hề rên một tiếng, ngay cả vành mắt cũng đỏ chút nào.
Vừa thấy Tô Đào Đào và Trần Trần ở cửa, môi mím , nước mắt rơi lã chã, bước nhanh tới ôm lấy eo Tô Đào Đào, nghẹn ngào :
“Chị dâu, em, em thua, em đ-ánh , nhưng quần áo và cặp sách hỏng, hỏng ……"
Một đấu với ba đứa đ-ánh ngã hết bọn chúng, buồn vì bộ quần áo chị dâu mua cho và cái cặp sách cho đều hỏng .
Tim Tô Đào Đào thắt một chút, ôm lấy đứa nhỏ, xoa đầu :
“Không , , đợi cuối tuần chị mua cái mới cho em."
Trần Trần cũng học theo dáng vẻ của xoa xoa đầu chú nhỏ:
“Chú nhỏ~~ ~~"