Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:30:58
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trần Trần thích món canh rong biển trứng gà, cứ nằng nặc đòi tối ăn tiếp.”
Tô Đào Đào bảo tối nay sẽ canh bí đao tôm nõn cho bé, ngày mai mới ăn canh rong biển trứng gà, Trần Trần thấy tôm nõn thì gật gật đầu, miễn cưỡng đồng ý.
Cả nhà vẫn thích nhất tay nghề của Tô Đào Đào, lên đảo ăn bao nhiêu bữa , cuối cùng cũng một bữa no nê.
Tranh thủ lúc nghỉ trưa, Tô Đào Đào hỏi Phó Chinh Đồ:
“Phó Chinh Đồ, thấy em thể mở một lớp mầm non ?
Đưa hết trẻ con từ ba đến năm tuổi đảo đến lớp mầm non để học tập, đương nhiên, giống như Trần Trần nhà ngoan ngoãn thế thì hai tuổi cũng thể đến."
Phó Chinh Đồ nhếch môi một cái, nghĩ đến biểu hiện hôm nay của Trần Trần, con trai họ đúng là thông minh ngoan ngoãn:
“Em thích trông trẻ ?"
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Không thích, ngoài Trần Trần , mấy đứa nhỏ tầm tuổi nhà khác em thấy khá nghịch ngợm, em sợ nhất là trông trẻ đấy."
Phó Chinh Đồ rũ mắt, chằm chằm cô.
Thế mà em còn tự tìm việc cho ?
Tô Đào Đào hiểu ý qua ánh mắt của , tức giận bật :
“Em là tìm mấy vị trí công việc cho những nhà như dì Chung thôi."
Tô Đào Đào ngửa, ngước lên trần nhà, vẫn suy nghĩ thật lòng của với Phó Chinh Đồ:
“Phó Chinh Đồ, mở lớp mầm non mục đích cuối cùng của em, em để những đồng chí phụ nữ con cái giữ chân ở nhà giải thoát , thật em mở một xưởng sản xuất, như thể cung cấp thêm nhiều vị trí việc cho nhà theo."
……
Chương 65 Có chuyện
Phó Chinh Đồ nhắm mắt chăm chú lắng những lời của Tô Đào Đào, trong dự liệu ngoài ý .
Phó Chinh Đồ bao giờ nghĩ sẽ nhốt cô ở trong nhà, cách khác, chỉ cần cô vui, gì cũng .
Anh tưởng cô lẽ đến nhà ăn, với năng lượng của cô thì tìm một chức vụ ở nhà ăn khó.
Muốn mở lớp mầm non dường như cũng hợp tình hợp lý, cô cách dạy trẻ, là thể dạy đứa trẻ đều ngoan ngoãn như Trần Trần, nhưng đứa trẻ do cô dạy dỗ sẽ kém .
Cô mở xưởng, chuyện đúng là ngoài dự kiến của Phó Chinh Đồ.
“Là đột nhiên ý nghĩ ?"
Tô Đào Đào nghĩ một lát :
“Là dì Chung cho em cảm hứng, cách khác là lời cảnh tỉnh."
Tô Đào Đào dừng sắp xếp ngôn từ một chút, nghĩ xem nên diễn đạt chuyện như thế nào.
“Mười năm nay, dì Chung theo công trình sư Mạc bôn ba khắp nơi, đến một cơ hội việc cũng , hàng ngày mua thức ăn, tán gẫu, thời gian cứ thế trôi qua.
Em cảm thấy đặc biệt đáng sợ, em ý dì Chung như là , chỉ là nghĩ đến cũng sống những ngày tháng như mãi thì thấy đặc biệt đáng sợ.
Phó Chinh Đồ, thật em chí lớn đặc biệt gì, em với Tiểu Hàng ước mơ của em là một con sâu gạo ăn , ít nhất một nửa là thật, nhưng cam lòng.
Em thấy vẫn thể một việc."
Là một xuyên , “bàn tay vàng" lớn nhất của cô chính là “ ", cô đổi hiện thực, đổi thế giới , nhưng cải thiện cuộc sống của cả gia đình một nhóm nhỏ thì cô thật sự thể .
Phó Chinh Đồ vươn tay ôm lấy cánh tay cô, giữ đầu cô ấn vai , đôi môi mỏng in một nụ hôn lên đỉnh đầu cô.
“Anh hiểu, chuyện lớp mầm non khó , em một bản kế hoạch chi tiết một chút, trao đổi với tổ chức.
Còn về công xưởng, e là độ khó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-90.html.]
Bàn tay lớn của Phó Chinh Đồ xoa xoa đầu Tô Đào Đào, giọng trầm thấp chậm rãi vang lên:
“Kinh phí nghiên cứu khoa học của căn cứ xưa nay luôn eo hẹp, ban lãnh đạo nghĩ đến việc tăng thu giảm chi, tự lực cánh sinh, hiện tại cùng lắm là mảng đ-ánh bắt hải sản thể đạt đến trạng thái cân bằng thu chi cải thiện mức sống của chúng một chút, vài dự án khác đều ch-ết yểu giữa chừng, kinh phí kiếm mà còn bù lỗ ít.
Cho nên, xưởng của em, dự án của em, đủ sức thuyết phục."
Tô Đào Đào đầu tiên Phó Chinh Đồ nhiều như , ngẩn một hồi lâu mới ngẩng đầu lên :
“Nói là ủng hộ em?"
Ý tưởng của Tô Đào Đào hiện tại cũng chỉ là một khuôn mẫu, cụ thể mở xưởng gì cô vẫn nghĩ tới.
Bàn tay lớn của Phó Chinh Đồ xoa đầu cô một cái:
“Em gì cũng ủng hộ."
Tô Đào Đào nhẹ nhàng c.ắ.n một cái lên yết hầu của :
“Anh thật ."
Ánh mắt Phó Chinh Đồ trầm xuống, khàn giọng :
“Thời gian buổi trưa đủ, đừng tùy tiện chạm chỗ ."
Tô Đào Đào:
“……"
Chỗ là cấm địa ?
Em còn chạm nữa .
rốt cuộc cũng dám loạn.
Tô Đào Đào sờ sờ chỗ Phó Chinh Đồ hôn, ở chung với đàn ông như Phó Chinh Đồ lâu , thương xót nuông chiều, khó để khống chế động lòng, hình như khi lên đảo, cuộc hôn nhân của họ bắt đầu cảm giác chân thực, còn “nhựa" như lúc đầu nữa.
Đặc biệt là khi rõ chuyện, cả Tô Đào Đào nhẹ nhõm hơn nhiều, bất kể cuối cùng thành , đến mức nào, cuộc sống đều bắt đầu hy vọng ?
Buổi chiều ai thì , ai học thì học, ở nhà chỉ còn hai con sâu gạo Trần Trần và Tô Đào Đào.
Con sâu gạo nhỏ chạy lên chạy xuống ngừng nghỉ, chiếc khăn xô Tô Đào Đào đặt lưng bé đều ướt sũng.
Tô Đào Đào đổi cho bé một chiếc khăn khác, đang nghĩ cách mát cho bé thì mới nhớ buổi trưa còn mua hai món đồ .
Tô Đào Đào ôm một quả dừa xiêm :
“Trần Trần, đoán xem cái là gì nào?"
Trần Trần tò mò mở to mắt, rõ đó chỉ tay về phía đường lộ:
“Cây cây~~"
Sau đó định vươn tay ôm lấy quả dừa, Tô Đào Đào dám buông tay, vạn nhất rơi chân nhóc thì rắc rối to.
“Mẹ với con về cây dừa , con thấy nó mọc cây dừa ven đường đúng ?"
Trần Trần gật đầu:
“Vâng ~~"
“Mẹ cho con nhé, đây là dừa xiêm, là quả cây dừa, bên trong nước dừa, ngọt và ngon lắm đấy."
Thứ cũng đặc biệt rẻ, chỉ là nặng quá, đợi cuối tuần bảo Phó Chinh Đồ xách mươi quả về uống dần.
Trần Trần sờ sờ lớp vỏ quả dừa, ngước cái đầu nhỏ híp mắt:
“Thật ạ~~ uống~~"
“Mẹ bổ dừa ."