Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:30:57
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhà của Tô Đào Đào ở căn đầu tiên của dãy hàng đầu.”

 

Cư dân sống ở dãy khi đều sẽ ngang qua cửa nhà Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào mặc chiếc váy trắng như tiên nữ hạ phàm đang mỉm rạng rỡ ở cửa, cư dân ngang qua chú ý đến cô cũng khó.

 

Trên đảo trắng như thế chỉ một nữ đồng chí duy nhất, thấy cô là thể nhận ngay.

 

Cũng cảm thán rằng một tảng băng trôi hiểu phong tình như kỹ sư Phó cư nhiên thể cưới một cô vợ xinh kiều diễm như Tô Đào Đào, lớn lên tuấn tú vẫn lợi thế thật mà.

 

Tô Đào Đào thói quen chủ động chào hỏi lạ, nếu đàn ông và đứa trẻ nhà thì tầm mắt cô cơ bản sẽ dừng .

 

Cô cứ tưởng Phó Viễn Hàng sẽ về sớm hơn Phó Chinh Đồ và Trần Trần.

 

Không ngờ một lúc , từ đằng xa thấy một đàn ông cao ráo thẳng tắp một tay bế một đứa trẻ xuất hiện ở đầu cầu thang.

 

Tô Đào Đào liếc mắt nhận đó là đàn ông và đứa trẻ nhà .

 

Tô Đào Đào dậy vẫy tay với họ:

 

“Trần Trần..."

 

Cậu nhóc Phó Hạo Trần thấy tiếng gọi thì một tay giữ chiếc mũ nhỏ, ngẩng cái đầu nhỏ lên .

 

Thấy đang ở cửa đợi , bé vui mừng híp đôi mắt to ngọ nguậy cái m-ông:

 

“Mẹ ơi~~"

 

Phó Chinh Đồ vỗ vỗ cái m-ông nhỏ của bé:

 

“Đừng cựa quậy, leo cầu thang nguy hiểm."

 

Trần Trần im lặng , cứ thế cong đôi mắt to .

 

Phó Chinh Đồ thuận theo tầm mắt lên, nữ đồng chí tươi như hoa đang xách một bên tà váy xuống, giống như một con bướm nhẹ nhàng đến mặt , bế đứa nhỏ từ trong lòng , mỗi bên má thơm một cái:

 

“Trần Trần hôm nay ngoan , nhớ ?"

 

Trần Trần vui sướng vô cùng, ôm cổ dụi dụi thôi:

 

“Ngoan...

 

Nhớ~~"

 

Phó Chinh Đồ bế đứa nhỏ trở về:

 

“Để bế."

 

Tô Đào Đào xách tà váy song hành cùng :

 

“Sao về sớm thế ?

 

Em cứ tưởng muộn hơn chút nữa, Tiểu Hàng vẫn về đến nhà, cần đón một chút ."

 

Phó Chinh Đồ lắc đầu:

 

“Không cần ."

 

Đứa trẻ nhà họ Phó đến mức vô dụng như , gần mười một tuổi , đến mức đoạn đường ngắn thế mà cũng nhớ.

 

Tô Đào Đào:

 

“Trần Trần gây rắc rối cho chứ?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Không , ngoan."

 

Tô Đào Đào bắt đầu lẩm bẩm:

 

“Cái bếp than đ-á ở nhà bực thật đấy, em chẳng bắt đầu từ nữa."

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Để nhóm."

 

Phó Chinh Đồ nghiêng đầu cô, vốn định hỏi nhà ngoại cô nhóm bếp than đ-á ?

 

Suy nghĩ kỹ , nếu một cô con gái trắng như tuyết giống Tô Đào Đào, chắc cũng nỡ để cô nhóm bếp than đ-á.

 

Tài nấu nướng của cô chắc hẳn là rèn luyện trong những năm xuống nông thôn.

 

Nếu Tô Đào Đào nghĩ như , chắc chắn sẽ đây thực sự là một sự hiểu lầm .

 

Nguyên chủ bếp đại khái là vì lười, còn tài nấu nướng của cô là do rèn luyện từ kiếp , nhưng quan trọng.

 

Tô Đào Đào tiếp tục :

 

“Chị Chung thú vị thật đấy, chị cư nhiên sạp cá nửa tiếng đồng hồ để đợi cá ch-ết, vì cá ch-ết giá rẻ hơn cá sống một nửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-89.html.]

Hôm nay em còn mua nghêu rẻ nữa, trưa nay chúng ăn nghêu, tối ăn móng giò."

 

Phó Chinh Đồ phát hiện thích cô lẩm bẩm.

 

Giọng của cô sạch, trong trẻo, là kiểu ngọt ngào thanh khiết, sảng khoái.

 

Trước đây đều nhạo kỹ sư Mạc sợ vợ, ngày nào cũng đúng giờ về nhà trình diện, kỹ sư Mạc luôn :

 

“Đó là vì đám độc các hiểu thế nào là vợ con ấm áp."

 

Trước đây Phó Chinh Đồ hiểu, giờ thì hiểu .

 

Đây mới là cuộc sống.

 

Sau khi Phó Chinh Đồ về, chuyện nhóm bếp nấu cơm liền trở nên đơn giản hơn nhiều, Tô Đào Đào chỉ việc cầm chiếc quạt nan lớn chỉ huy, Phó Chinh Đồ chỉ đ-ánh đó, còn dễ dùng hơn cả robot nấu ăn, xào đến món thứ hai thì Phó Viễn Hàng về.

 

Ngoài cửa truyền đến tiếng nhóc chào tạm biệt bạn nhỏ.

 

Tô Đào Đào tới mở cửa, đỡ lấy chiếc cặp sách vai :

 

“Tiểu Hàng về muộn thế?

 

Chị cứ tưởng em nhớ đường chứ."

 

Phó Viễn Hàng tránh tay cô, ôm cặp sách lòng:

 

“Tan học một vấn đề hiểu nên em hỏi cô giáo một chút, muộn mất một lúc ạ."

 

Tô Đào Đào:

 

“Lên lớp thích nghi ?

 

Có theo kịp nhịp độ ?"

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Tạm thời vẫn ạ, học sâu hơn ở trong làng một chút, nhưng vẫn theo kịp."

 

“Vậy thì , theo kịp thì đừng gượng ép, tháng chín học một năm nữa là ," Tô Đào Đào hỏi, “Vừa là bạn mới chuyện với em ?"

 

Phó Viễn Hàng gật gật đầu:

 

“Bạn ở ngay dãy phía nhà , gặp ở đầu đường mới là bạn cùng lớp ạ."

 

Tô Đào Đào hỏi:

 

“Có bạn họ Mạc ?"

 

Phó Viễn Hàng chút bất ngờ, gật đầu:

 

ạ, Mạc Gia Lâm, chị dâu chị quen bạn ạ?"

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Chị quen bạn , nhưng chị quen bạn , em cũng quen đấy, chị Chung là bạn ."

 

Phó Viễn Hàng ngẩn , buột miệng :

 

“Vậy Trần Trần chẳng gọi bạn là chú ?"

 

Tô Đào Đào ha ha, “Hình như bạn cùng lớp của em Trần Trần đều gọi là chú hết, gọi là sẽ loạn vai vế mất."

 

Tô Đào Đào chợt nhớ điều gì đó, sang hỏi Phó Chinh Đồ:

 

“Phó Chinh Đồ, Trần Trần gọi kỹ sư Mạc là gì thế?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“...

 

Bác Mạc."

 

Tô Đào Đào tiếp tục :

 

là loạn hết cả lên , nghĩ ?

 

Trần Trần thể gọi theo chúng là chị Chung , nếu gọi là bà Chung thì sẽ gọi kỹ sư Mạc là ông Mạc ."

 

Phó Chinh Đồ vẻ mặt đầy bí bách:

 

“..."

 

Giữa các đồng nghiệp đều gọi là kỹ sư kỹ sư nọ, lấy chuyện cân nhắc vấn đề vai vế?

 

Kỹ sư Mạc đúng là cùng tuổi với cha , con trai lớn hơn hai mươi tuổi, là lứa tuổi thể ông của Trần Trần , nhưng cứ thấy gì đó kỳ kỳ.

 

thèm để ý nữa, cũng chẳng họ hàng thích gì, Trần Trần thích gọi thế nào thì gọi thế đó .

 

Cả nhà vui vẻ, Tô Đào Đào chuẩn chu đáo, Phó Chinh Đồ chỉ mất mười mấy hai mươi phút là xào xong các món.

 

Món nghêu xào tương đen rẻ mà ngon nhận sự khen ngợi nhất trí của cả nhà, hai em chịu trách nhiệm quét sạch đĩa trong nhà bỏ sót lấy một giọt nước sốt, hành động sạch đĩa thành dễ dàng chút áp lực.

 

Loading...