Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:30:56
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy chị Chung đang gì đấy?"
Chị Chung chỉ mấy con cá đang lờ đờ mắt, ghé sát tai Tô Đào Đào nhỏ:
“Mấy con cá canh chừng gần hai mươi phút , kìa, bắt đầu lờ đờ mắt , đợi thêm vài phút nữa ch-ết là giá rẻ một nửa, cô ?
Muốn thì chia cho cô hai con."
Tô Đào Đào:
“???"
“Thôi cần chị Chung, hôm nay em ăn cá, em xem xem còn gì phù hợp ạ."
Chủ yếu là hải sản tươi sống nhiều như , hôm nay cô ăn cá lật bụng.
Chị Chung cũng ép cô, bắt đầu phổ cập cho cô từng sạp hàng:
“Anh Thắng bán cá là thật thà nhất, mua cá cứ đến đây là sai ."
Tô Đào Đào:
“..."
Người bán cá chỉ mỗi sạp , thật thà cũng mua, còn lựa chọn nào khác ?
Chị Chung tiếp tục :
“Anh Vinh bán thịt là khó chung sống nhất, ăn miếng thịt đảo của chúng dễ dàng gì, còn thường xuyên giấu thịt ngon , để dành cho những quan hệ với , mỗi đến lượt chúng đến mua, chỉ còn thịt nạc và một ít lòng mề, mẩu vụn, từng thử dùng một nắm hạt dưa để mua chuộc mà còn , còn lãng phí mất một nắm hạt dưa của ."
Tô Đào Đào:
“..."
Một nắm hạt dưa mà mua chuộc ?
Chẳng trách mua chuộc .
Tô Đào Đào cảm thấy và thời đại vẫn chút cách, thịt nạc, lòng mề, mẩu vụn chẳng lẽ là những thứ ngon nhất trong thịt lợn ?
Chị Chung chỉ bà lão bán dưa ở đằng xa nhất:
“Bà lão bán bí đao đằng là bà Hoàng, nhà đông con cái, cảnh khá khó khăn, tổ chức cấp cho bà một mảnh đất lớn để bà tự cung tự cấp, thừa thì cũng thể mang bán lấy chút tiền sinh hoạt, dưa bà trồng ngon hơn dưa từ bên ngoài chuyển nhiều."
“Mấy bán rau bên cạnh bà cũng , đều là những tổ chức quan tâm cấp đất cho đấy," chị Chung thở dài, “Cô ngưỡng mộ bao nhiêu , cũng một mảnh đất để tự trồng rau ăn."
Tô Đào Đào:
“Trên núi nhiều đất như thể tự khai hoang ?"
Chị Chung :
“Đất thì nhiều, nhưng đất gần nguồn nước ngọt, màu mỡ thể trồng rau thì còn nhiều nữa."
Tô Đào Đào nghĩ cũng đúng.
Tô Đào Đào hỏi:
“Đất bên ngoài sân nhà chúng thể trồng ?
Mảnh đất cửa nhà em trông cũng khá màu mỡ mà."
Chị Chung hít một thật sâu, khi thở liền vỗ đùi một cái:
“ đúng đúng, mảnh đất trống dãy hàng đầu tiên của các cô đủ rộng, tuy lớn như mảnh đất của nhưng trồng ít hành gừng tỏi rau cỏ để tự ăn là quá đủ , giống dãy hàng của chúng , cửa là đ-á, căn bản trồng gì."
Tô Đào Đào :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-88.html.]
“Em trồng rau, là mảnh đất cửa nhà em để chị trồng nhé?
Để cho em một góc nhỏ để em trồng hai khóm hoa là , ngoài còn một việc nữa là chồng em ít nữa sẽ đến, đợi khi bà đến thì trả cho bà trồng là , bà thích trồng rau."
Chị Chung dám tin cô:
“Tất nhiên là , giờ cô thực sự đưa cho trồng ," nhưng nghĩ đến mảnh đất quý giá như Tô Đào Đào cư nhiên trồng hoa, vẫn thấy thật lãng phí.
“Đất thể trồng rau đảo quý giá bao nhiêu, để trồng rau hơn chứ, hoa dại chỗ nào chẳng , cô thích thì cứ về phía núi một chút là thể hái tùy thích, theo thấy thì mảnh đất gần cửa trồng hành gừng tỏi hẹ, những loại rau gia vị là hợp nhất, lúc nấu ăn mà thấy thiếu gì, bước cửa là đủ, bao!"
Chị Chung càng nghĩ càng thấy hợp lý, hận thể gieo hạt ngay lập tức, quên hỏi một nữa cho chắc:
“Giờ cô thực sự trồng mà để cho trồng ?"
Tô Đào Đào mỉm gật đầu:
“Thật ạ, em thực sự trồng rau, nhưng hoa thì em nhất định trồng hai khóm, chồng em đến thì cũng sẽ trồng rau thôi."
Chị Chung tươi rạng rỡ:
“Được , trồng nhiều một chút, chúng cùng ăn, cho cô trồng hoa cũng ngón nghề đấy...
Ơ, lật bụng !
Anh Thắng bán cá, lấy bốn con !"...
Cuối cùng, sự dẫn dắt của chị Chung, Tô Đào Đào mua đủ những loại rau tươi ngon và rẻ tiền.
Cô còn mua một quả bí đao nhỏ chỗ bà Hoàng, xem thử đúng là ngon như chị Chung .
Tô Đào Đào cảm thấy một khả năng giao tiếp siêu đẳng như chị Chung mà Hội Phụ nữ thì đúng là một tổn thất lớn cho Hội Phụ nữ, dù hành chính trong công ty thì cũng là một tay hăng hái, lãng phí nhân tài quá.
Chủng loại hải sản đảo ít hơn Tô Đào Đào tưởng một chút, nhưng chị Chung hải sản đ-ánh bắt từ tàu cá phần lớn đều nộp lên để tổ chức thống nhất điều phối, chỉ một phần nhỏ là thể giữ tự phân phối, đảo của họ thể giữ nhiều như thế coi là .
Tô Đào Đào hiểu, thời đại kinh tế kế hoạch, gặp đúng lúc phong trào, trong thành phố đầy rẫy sóng gió, lòng hoang mang, cuộc sống ở đây đơn giản thuần túy, tránh xa khói bụi ồn ào, là sự tồn tại giống như chốn đào nguyên .
Cô thích nơi .
Chị Chung quá , với mỗi chủ sạp đều thể buôn chuyện nửa buổi trời, một nơi nhỏ bé thế , nếu chỉ một Tô Đào Đào thì lẽ mười phút mua xong .
Đi theo chị Chung mua bấy nhiêu thứ cư nhiên tốn của cô hơn một tiếng đồng hồ!
Lại theo chị thong thả về nhà cư nhiên hơn mười giờ gần mười một giờ !
Tô Đào Đào một nữa cảm thán chị Chung là “sát thủ thời gian", quyết thể mua thức ăn cùng chị nữa, lãng phí thời gian quá.
Tô Đào Đào mua rong biển và tôm khô ở cửa hàng cung ứng, định món canh trứng rong biển tôm khô đơn giản.
Cô còn mua thêm hai cân nghêu, món nghêu xào tương đen.
Hai cân nghêu cư nhiên còn đắt bằng nửa cân thịt, mức giá khiến Tô Đào Đào chẳng gì hơn.
Ngoài xào thêm món rau xanh, nấu nồi cơm ngũ cốc, bữa trưa thế là tươm tất.
Cây cối đảo nhiều, phần lớn đều là những loại gỗ quý thể dùng củi, nên dùng than dùng than dùng than đều .
Than và than đ-á của nhà Tô Đào Đào là nhờ Tiểu Lục nhắc nhở mua khi lên đảo, lượt mua một giỏ than và một giỏ than đ-á.
Tất cả công việc chuẩn xong, Tô Đào Đào mới phát hiện cư nhiên nhóm bếp than đ-á, đây là đầu tiên cô thấy bếp lò dùng than đ-á, thực sự là bắt đầu từ .
Mấy ngày nay nước uống, nước tắm đều là do Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng đun, cái bếp than cô vất vả lắm mới nhóm , giờ đang ủ cơm.
Thời đại bác Gúc, cô lên buôn chuyện với chị Chung nửa tiếng để đổi lấy một cách nhóm bếp than đ-á.
Nhìn đồng hồ, Phó Viễn Hàng và Phó Chinh Đồ chắc sắp về , dứt khoát bê một chiếc ghế nhỏ ở cửa đợi họ về tính .
Chương 64 Mở lớp mẫu giáo là mục đích cuối cùng của