Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:30:55
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng nghiệp:

 

“Trình Linh Linh ..."

 

Một đồng nghiệp khác kéo kéo tay áo cô , dùng giọng gió :

 

“Thôi bỏ , chọc nổi ."

 

Chu Vi Ninh ở cửa họ cãi , tự giễu một cái.

 

Cầm lên buông xuống ?

 

Cô vốn dĩ bao giờ cầm lên , từ đầu đến cuối đều coi trọng cô.

 

Thôi bỏ bỏ , cô cũng thèm coi trọng nữa là xong, cô nhất định tìm một trai hơn !

 

Phía Phó Chinh Đồ hề những sóng gió ở bên hậu cần .

 

Từ khi bước chân cửa đến giờ, những lấy đủ lý do ngang qua văn phòng để “tham quan" Trần Trần khiến phiền chịu nổi.

 

Trần Trần ngoan, phiền ba, tự ghế đung đưa đôi chân ngắn nhỏ, cầm cây b.út ba đưa cho vẽ vẽ giấy nháp, vẽ xong thì chơi xếp giấy.

 

Những tờ giấy nháp đó, chẳng mấy chốc qua tay bé biến thành đủ loại máy bay, tàu thủy, thậm chí là xe tăng...

 

Màn thao tác trực tiếp rơi hàm của các đồng nghiệp của Phó Chinh Đồ!

 

Đây là đứa trẻ hai tuổi ?

 

Phó Chinh Đồ bận rộn xong một hồi liền cho bé uống chút nước hoa cúc.

 

Khoảng mười giờ thì hỏi bé đói .

 

Cậu nhóc xoa xoa cái bụng nhỏ, lắc đầu.

 

Phó Chinh Đồ để chiếc bánh gạo rang sang một bên, để bé khi nào đói thì ăn, xoa xoa cái đầu nhỏ của bé tiếp tục bận rộn.

 

Trần Trần ngoại trừ một tìm Phó Chinh Đồ khi vệ sinh, thời gian còn đều tự chơi, căn bản hề phiền .

 

Đồng nghiệp của Phó Chinh Đồ ngoài việc cảm thấy thể tin nổi thì vẫn là cảm thấy thể tin nổi.

 

Trẻ con hai ba tuổi rõ ràng là cái tuổi ch.ó cũng ghét, cục bột tuyết nhà kỹ sư Phó còn lời hơn cả lớn thế ?

 

Nghe lời thì thôi , còn xinh , xinh thì thôi , còn thông minh như !

 

Nhìn những thứ xếp kìa, lớn xếp còn khó khăn, huống chi là một đứa trẻ hai tuổi?

 

Những đồng nghiệp con càng càng hận thể nhét thằng nhóc thối tha nhà bụng để đẻ nữa.

 

Những đồng nghiệp kết hôn thì hận thể tự sinh một đứa.

 

cũng chỉ nghĩ thế thôi, bản cảnh thế nào, kỹ sư Phó cảnh thế nào?

 

Bản mặt mũi , kỹ sư Phó mặt mũi ?

 

Vợ kỹ sư Phó mặt mũi ?

 

Trong lòng vẫn là chút tự đấy.

 

Ngay cả mấy vị lãnh đạo trong trung tâm cũng đích đến “tham quan" Trần Trần, “tham quan" xong thì giơ ngón cái khen ngợi ngớt lời, thốt lên rằng Phó Chinh Đồ kế nghiệp.

 

Sự tập trung của bé Phó Hạo Trần bình thường thể so sánh , khi bé chuyên tâm một việc gì đó thì thể ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài.

 

Khoảng mười một giờ, Trần Trần mới đặt những mảnh giấy xếp trong tay xuống, c.ắ.n bánh gạo rang, bước đôi chân ngắn nhỏ “thị sát" nơi việc của ba.

 

hề động tay bất cứ thứ gì, gặp thứ gì cảm thấy hứng thú cùng lắm là dừng xem một chút, lúc thì trầm tư, lúc thì nhíu mày, lúc thì bừng tỉnh đại ngộ, dường như thực sự thể hiểu , công việc “thị sát" chu đáo.

 

Cả buổi sáng, hiệu suất việc của nhóm Phó Chinh Đồ thấp từng thấy, chỉ nhóm của Phó Chinh Đồ, mà là cả trung tâm nghiên cứu khoa học, hầu như ai nhận tin tức và thể rời đều đến “tham quan" bé Phó Hạo Trần.

 

Bản Phó Chinh Đồ cũng xao nhãng, thỉnh thoảng xem con trai.

 

tự chơi vui vẻ, căn bản chẳng thèm để ý đến .

 

Mặc dù Phó Chinh Đồ đầu cha, cũng là đầu trông trẻ, cũng con trai thực sự dễ trông.

 

Vừa đến giờ tan , Phó Chinh Đồ nán thêm một phút nào, trực tiếp dắt con trai lên xe đưa đón về khu gia đình, khiến các đồng nghiệp khác đến lúc mới rảnh để qua xem đều mừng hụt một chuyến.

 

Lên xe, Phó Chinh Đồ hỏi con trai:

 

“Nơi ba việc vui ?"

 

Trần Trần thật thà lắc đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-87.html.]

“Không vui ạ~~"

 

Đi theo chú nhỏ học còn giờ giải lao mà, theo ba chẳng vui chút nào, nhưng bé vẫn theo nhất.

 

Phó Chinh Đồ hỏi:

 

“Vậy buổi chiều con còn đến ?"

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Không đến ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Tại ?"

 

Trần Trần:

 

“Mẹ...

 

ở nhà~~"

 

Phó Chinh Đồ suy nghĩ một chút:

 

“Vậy con mua thức ăn cùng thể thử tự bộ ?"

 

Trần Trần thở dài, vẻ mặt khổ sở sờ sờ đôi chân ngắn của :

 

“Chân chân mệt...

 

nổi~~"...

 

Chương 63 Bán cá Thắng, Thịt lợn Vinh, bà Hoàng

 

Những đàn ông xe Phó Chinh Đồ và Trần Trần trò chuyện, ai nấy đều sắp Trần Trần cho tan chảy .

 

Trên đời một đứa bé hảo như chứ?

 

Thật bế về nuôi quá!

 

cứ hễ nghĩ đến bé là con nhà kỹ sư Phó, ai nấy đều tỉnh táo .

 

Nhìn thôi là , nghĩ thôi là .

 

Mọi cứ tưởng kỹ sư Phó là một cha nghiêm khắc, ngờ đối với con cái kiên nhẫn và dịu dàng đến thế, nhưng một kỹ sư Phó dịu dàng so với một kỹ sư Phó lạnh lùng còn khiến khó chấp nhận hơn là nhỉ?

 

Về phần Tô Đào Đào, cô vô cùng thông minh lấy một chiếc khăn quàng cổ quấn thành một cái bánh chưng.

 

Trang phục xuất hiện ở cửa hàng cung ứng cư nhiên hề gây sự vây xem.

 

Mọi đều tia cực tím đảo mạnh, để chống nắng ai nấy đều thi triển thần thông, dù khoác một chiếc áo bông ngoài giữa mùa hè chắc cũng chỉ nghĩ rằng:

 

“Đây lẽ là một phương thức chống nắng kiểu mới.”

 

Đến cửa hàng cung ứng, việc đầu tiên Tô Đào Đào mua một chiếc mũ rơm đội lên đầu.

 

để trống một tay để bế Trần Trần, nên mũ thực dụng hơn ô.

 

Như càng ai nhận .

 

Nơi là cửa hàng cung ứng, thực tế thể coi là một khu chợ nông sản nhỏ.

 

Bên trong cửa hàng cung ứng bán đủ loại đồ dùng hàng ngày đóng gói, đồ hộp, ngũ cốc, gia vị v.v., còn rau củ quả, thịt thà, hải sản v.v.

 

đều bày bán ở các sạp hàng bên ngoài.

 

Tô Đào Đào đến muộn hơn chị Chung bao nhiêu, lúc cô đến, chị Chung đang một sạp cá đợi mấy con cá bắt đầu lờ đờ mắt lật bụng.

 

Khóe mắt chị thoáng thấy Tô Đào Đào, từ đằng xa vẫy tay gọi cô.

 

Tô Đào Đào tới:

 

“Chị Chung, mà chị cũng nhận em ?"

 

Chị Chung:

 

“Tay cô trắng mà, bộ quần áo sáng nay thấy qua , một cái là nhận ngay."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

 

Loading...