Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:30:54
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Những điều ngay cả Tô Đào Đào cũng .”

 

Bao gồm cả hôm nay, Tô Đào Đào đều đơn thuần nghĩ rằng đứa nhỏ tò mò về nơi ba việc nên xem thử.

 

Chứ vì bé cảm thấy nặng, bế bé, xách thức ăn thì sẽ vất vả quá.

 

Đừng nghĩ trẻ con còn nhỏ mà tưởng chúng ngây ngô dường như chẳng hiểu gì, thực chúng cái gì cũng hiểu.

 

Chỉ là phần lớn trẻ con đều khá ngang bướng, quen lấy trung tâm, lớn theo ý hết, theo ý là lóc om sòm;

 

Những đứa trẻ thiên thần như Trần Trần và Phó Viễn Hàng đúng là vạn một.

 

Chỉ qua vài từ ngắn ngủi của Trần Trần, Phó Chinh Đồ tự động bổ sung xong hình ảnh Tô Đào Đào vì kế sinh nhai mà cố ý cho xí, mệt ch-ết sống đưa con trai xe công nông đến nhà hàng quốc doanh việc.

 

Cảm giác đau đớn truyền đến từ tim càng rõ ràng hơn.

 

“Xin con."

 

Ánh mắt Phó Chinh Đồ đầy vẻ hối , xoa xoa đầu con trai.

 

Thứ cho ba đến khi con hai tuổi mới đến sự tồn tại của con, bỏ lỡ giai đoạn con vất vả nhất và cần bầu bạn nhất trong quá trình trưởng thành.

 

Trần Trần tại ba bỗng nhiên xin , bé đưa tay ôm lấy cổ ba dụi dụi:

 

“Ba ba... sức mạnh lớn~~"

 

Phó Chinh Đồ ôm c.h.ặ.t con trai:

 

“Ừ, ba sức mạnh lớn, ba bế con."

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Lớn lên... tự ~~"

 

Trái tim vốn luôn lạnh lùng cứng rắn của Phó Chinh Đồ mềm nhũn một góc.

 

Khi một Phó Chinh Đồ đầy vẻ lạnh lùng một tay bế đứa nhỏ xinh hồng hào mặc áo ngắn quần đùi lộ một đoạn tay chân trắng nõn như ngó sen bước lên xe, thể thấy sự xung kích thị giác mang mạnh mẽ đến mức nào.

 

Nghe kỹ sư Phó một con trai xinh xắn đáng yêu là một chuyện, đợi đến khi thực sự thấy tận mắt, còn bế tay là chuyện khác.

 

Đồng nghiệp xe mắt chữ O mồm chữ A, từng một dám tin những gì đang thấy, đều chớp mắt chằm chằm Trần Trần.

 

đưa lên xe là chuyện gì ?

 

Đưa về trung tâm để cùng tham quan ?

 

Trần Trần chỉ hoạt bát hơn mặt nhà, ở cùng một gian với nhiều lạ như , còn chằm chằm như khỉ thế , bé vẫn thích, bé chu mỏ một cái vùi đầu cổ ba, để khác .

 

Đứa nhỏ khiến những ông chú kỳ lạ “tan chảy" vì sự đáng yêu.

 

Kỹ sư Mạc cũng mặt xe, ông quen với Phó Chinh Đồ, sớm bà nhà kể về họ, khen ngợi đến mức đời một đất hai, cái gì mà tiên nữ tiên đồng hạ phàm đều .

 

Phó Chinh Đồ vốn là thanh niên tuấn tú nhất trong căn cứ, đối thủ, con trai nếu tuấn tú thì mới là vấn đề, nên kỹ sư Mạc bình tĩnh.

 

khi ông tận mắt thấy bản Trần Trần thì mới phát hiện nhà vốn luôn quá , cư nhiên lời hề ngoa.

 

Cái cục bột nhỏ lớn lên thực sự mắt, trắng xinh, ông mà cũng thấy thèm.

 

Chương 62 Đi cùng ba ba

 

Những chuyến xe đều là những khá với Phó Chinh Đồ, vài còn trong nhóm của , nhưng dựa tính cách của kỹ sư Phó, mặc dù tuổi tác của tất cả ở đây đều lớn hơn , nhưng cũng ai dám đùa giỡn mặt .

 

Kỹ sư Mạc tương đối là với Phó Chinh Đồ nhất, ông nhịn mở miệng hỏi:

 

“Chinh Đồ, đây là con trai ?"

 

Phó Chinh Đồ vuốt ve lưng con trai, hiếm khi hòa nhã, gật đầu:

 

“Vâng, con trai em là Phó Hạo Trần, Trần Trần."

 

Trần Trần thấy ba giới thiệu , cái đầu nhỏ cư nhiên ngẩng lên từ cổ Phó Chinh Đồ, “bác kỳ lạ" một cái rụt đầu về.

 

Phó Chinh Đồ xoa đầu bé, dịu dàng :

 

“Đừng sợ, bác là đồng nghiệp của ba, bác Mạc."

 

Lời Phó Chinh Đồ dứt, cả xe đều mang vẻ mặt như gặp ma .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-86.html.]

Đây là kỹ sư Phó ư?

 

Đây là kỹ sư Phó quanh năm mặt đen mặt lạnh nhặt tiền cũng lười ?

 

Đứa con nhỏ nhất của kỹ sư Mạc mười hai tuổi, bao nhiêu năm ông thấy một cục bột ngọc khả ái như thế , chuyện cũng dám to tiếng, sợ bản thô lỗ em bé sợ hãi.

 

đúng đúng, đừng sợ đừng sợ, bác là đồng nghiệp của ba cháu."

 

Trần Trần len lén thò cái đầu nhỏ ông.

 

Kỹ sư Mạc toét miệng .

 

Làm Trần Trần sợ đến mức rụt về.

 

“Anh đừng dọa con trai ."

 

Phó Chinh Đồ .

 

Kỹ sư Mạc:

 

“..."

 

Muốn quá, lớn lên trông dọa của ông ?

 

?

 

?

 

Cho đến khi về đến trung tâm nghiên cứu khoa học, kỹ sư Mạc cũng dám tìm em bé chuyện nữa, cùng lắm là lén hai cái.

 

Hình ảnh Phó Chinh Đồ cao hơn một mét tám một tay bế cục bột tuyết văn phòng trở thành một “địa điểm check-in 5A" khác, những thấy ai há hốc mồm, nửa ngày trời khép .

 

Tin tức tự nhiên nhanh ch.óng truyền đến chỗ Chu Vi Ninh.

 

Cô uể oải bò lên bàn việc, cây b.út trong tay sắp đ-âm thủng cả cuốn sổ .

 

Đồng nghiệp quan hệ khá với Chu Vi Ninh chạm khuỷu tay cô:

 

“Ninh Ninh, thấy con trai kỹ sư Phó ?

 

Có thực sự như lời họ ?"

 

Giọng Chu Vi Ninh còn chút sức lực nào:

 

“Cậu tự mà xem sẽ ?"

 

Đồng nghiệp lắc đầu điên cuồng:

 

“Tớ dám !

 

Kỹ sư Phó đáng sợ lắm, mắt quét qua tớ là tớ quỳ xuống , cũng chỉ ... khụ khụ..."

 

, gặp vợ ?

 

Cũng thực sự như lời đồn chứ?"

 

Đồng nghiệp chuyển chủ đề.

 

Chu Vi Ninh nghĩ đến con “hồ ly tinh" xinh trong nhà kỹ sư Phó, trong lòng càng phiền muộn hơn.

 

Phá hỏng chuyện luôn cho , cô :

 

“Gặp gặp , tiên nữ hạ phàm, tiên đồng giáng thế, em trai cũng , cả nhà họ đều , nhưng chẳng còn liên quan gì đến tớ nữa , các đừng hỏi tớ nữa, xem thì tự mà xem!"

 

xong liền dậy vệ sinh.

 

Đợi cô , vài đồng nghiệp thích buôn chuyện mới lén lút :

 

“Trước đây cô phô trương như , ai cũng tưởng cô và kỹ sư Phó sẽ thành một đôi, giờ thì mất mặt quá nhỉ?"

 

“Chẳng , ầm ĩ nửa ngày hóa kỹ sư Phó căn bản chẳng quen gì cô ."

 

Đồng nghiệp quan hệ với Chu Vi Ninh đ-ập bàn một cái:

 

“Ít nhất Ninh Ninh nhà cũng cầm lên buông xuống , quang minh lạc, các là cái gì?

 

Chuột cống trong rãnh nước ?"

 

 

Loading...