Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:30:53
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôi, mới một thời gian gặp, Chinh Đồ ngày càng tuấn tú hơn , mà cả nhà ai cũng tuấn tú cả, chẳng các lớn lên kiểu gì mà khéo sinh thế ?"

 

Tô Đào Đào xỏ giày xong tới, chút ngại ngùng:

 

“Chị Chung, thật xin , hôm nay Tiểu Hàng nhà em học ngày đầu tiên, em đưa cháu đến trường , thể mua thức ăn cùng chị ."

 

Chị Chung thấy Tô Đào Đào thì tươi như hoa, thế nào cũng thấy thích, chẳng trách lợi thế là .

 

Nhìn thôi cũng thấy vui mắt.

 

Chị Chung xua tay:

 

“Không , thủ tục nhập học của Tiểu Hàng xong nhanh ?"

 

Tô Đào Đào gật đầu :

 

“Chiều qua xong ạ, đúng là khá nhanh."

 

Phó Viễn Hàng thấy cuộc trò chuyện của họ thì :

 

“Chị dâu, em thể tự đến trường , em nhớ đường mà."

 

Tô Đào Đào thèm suy nghĩ mà lắc đầu:

 

“Không , hôm nay là ngày đầu tiên em học, chị đích đưa , cảm giác trang trọng vẫn cần , em mau ăn sáng , ăn xong chúng xuất phát."

 

Phó Viễn Hàng tuy cảm giác trang trọng là gì, nhưng chị dâu thương , nên cũng gì nữa.

 

Mức độ thiện cảm của chị Chung đối với gia đình Tô Đào Đào tăng thêm mấy bậc, giáo dưỡng, thật khó để thích:

 

“Hay là để mua thức ăn giúp cô nhé?"

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Không cần ạ, đưa Tiểu Hàng học xong em cũng việc gì, em vẫn cửa hàng cung ứng bao giờ, cũng xem thử."

 

Chị Chung :

 

“Vậy , đây, cùng ."...

 

Chương 61 Trần Trần nặng~~ Mẹ mệt~~

 

Tô Đào Đào rửa mặt xong , chỉ ăn nửa bát cháo nhỏ, sức ăn nhỏ đến mức khiến Phó Chinh Đồ cau mày.

 

Sau bữa sáng đáng lẽ chia hai đường, Phó Chinh Đồ đưa Trần Trần , Tô Đào Đào đưa Phó Viễn Hàng học, nhưng Trần Trần thấy “cảm giác trang trọng" mà Tô Đào Đào , cũng tiễn chú nhỏ học.

 

Phó Chinh Đồ bảy giờ bốn mươi lăm phút cổng nhà ăn lớn cũng một điểm dừng xe, thể bắt xe đưa đón ở đó.

 

Thế là cả nhà bốn rầm rộ, đón ánh ban mai đưa học sinh học bù lớp bốn Phó Viễn Hàng đến trường.

 

Nụ mặt Phó Viễn Hàng còn rạng rỡ hơn cả mặt trời mọc ở phía đông.

 

Gia đình bốn nhan sắc cao như xuất hiện cổng trường trở thành một “địa điểm check-in 5A", dù là học sinh phụ ngang qua đều nhất định lễ chú mục.

 

Tô Đào Đào quen , Phó Chinh Đồ thì càng , vốn chẳng quan tâm đến ánh mắt khác, trừ khi nam đồng chí nào chằm chằm Tô Đào Đào thì mới lạnh lùng liếc ngược .

 

Ngay cả Trần Trần và Phó Viễn Hàng cũng đang dần dần thích nghi với những ánh mắt .

 

Phụ trong trường, đưa đến cổng, Tô Đào Đào cúi xuống chỉnh quần áo cho Phó Viễn Hàng, mỉm với nhóc:

 

“Học sinh Phó Viễn Hàng, hy vọng em thể để một đoạn kỷ niệm đẽ về thời tiểu học ở ngôi trường mới , còn nhớ những gì chị dạy em ?

 

Đi cho ngay ngắn, gây sự nhưng cũng sợ sự, em cứ việc học tập cho , kết giao với những bạn cùng chí hướng, lớn lên cho thật , nếu ai tay bắt nạt em , em cứ đ-ánh trả thật mạnh cho chị, chú ý chừng mực khi tay, chỉ cần đạo lý về phía chúng , những việc khác cứ để lớn chúng lo."

 

Tô Đào Đào thực sự đầu tiên những lời như với nhóc, nhưng mỗi thấy, tâm trạng đều kích động và dâng trào, giống như một dòng nước ấm chảy từ đỉnh đầu xuống tận lòng bàn chân, từng tế bào đều ấm áp và thoải mái.

 

“Em nhớ ạ, chị dâu, nhất định sẽ phụ sự kỳ vọng của , học tập thật , mỗi ngày đều tiến bộ!"

 

Cuối cùng Phó Viễn Hàng thực hiện một động tác chào kiểu quân đội với nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-85.html.]

 

Trần Trần thấy vui, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ đưa lên ngang thái dương, nhe hàm răng hạt bắp trắng nõn với chú nhỏ:

 

“Học tập tập... tiến bộ bộ nhé~~"

 

Phó Viễn Hàng hiếm khi sảng khoái, ngẩng cao đầu bước cổng trường, cuộc đời của giống như cái tên của , sẽ bắt đầu khởi hành một nữa ở đây.

 

Tô Đào Đào bế đứa nhỏ hôn một cái:

 

“Con chắc chắn cùng ba, mua thức ăn cùng ?"

 

Trần Trần thèm suy nghĩ, chậm rãi gật đầu:

 

“Chắc chắn~~"

 

Tô Đào Đào trả bé cho Phó Chinh Đồ:

 

“Vậy con với ba , mua thức ăn đây."

 

Cửa hàng cung ứng ở phía nhà ăn lớn, ngược hướng với nơi việc của Phó Chinh Đồ, Tô Đào Đào lấy từ trong túi lớn của một chiếc túi nhỏ đưa cho Phó Chinh Đồ:

 

“Trong bình nước là hoa cúc, còn một chiếc bánh gạo rang, Trần Trần ăn quẩy hai ngày liên tiếp , nếu khát thì để con uống chút hoa cúc cho hạ hỏa, nếu đói thì đưa bánh gạo rang cho con ăn, đói thì về sớm ăn cơm."

 

Phó Chinh Đồ cũng cô chuẩn những thứ từ lúc nào, cô thực sự chăm sóc đứa nhỏ , gật đầu:

 

“Biết , đừng lo lắng, những thứ nặng thì đừng mua , đợi cuối tuần nghỉ hãy mua."

 

Tô Đào Đào tươi như hoa:

 

“Biết , mau , nữa là lỡ chuyến xe đấy."

 

Trần Trần vẫy vẫy cái vuốt nhỏ chào tạm biệt , Tô Đào Đào khá xa mà bé vẫn đầu vai ba theo bóng lưng , lầm bầm buồn bã:

 

“Mẹ ơi~~"

 

Phó Chinh Đồ xoa đầu bé:

 

“Mới đó nhớ ?"

 

Trần Trần nghiêng nửa mặt, cái miệng nhỏ nhắn hồng hào đều ép thành mỏ gà:

 

“Một chút xíu thôi ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ hỏi:

 

“Vậy tại mua thức ăn cùng ?"

 

Trần Trần đầu , ủ rũ cái đầu nhỏ, hàng lông mi dài như hai hàng quạt nhỏ, theo động tác chớp đôi mắt to của bé mà quạt lên quạt xuống:

 

“Trần Trần nặng~~ Mẹ mệt~~"

 

Trái tim Phó Chinh Đồ bỗng nhiên như ong châm một cái, truyền đến cảm giác đau đớn vụn vặt:

 

“Tại ?"

 

Trần Trần nghĩ ngợi :

 

“Nhà hàng... việc... mệt mệt... bế nổi~~"

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Không ~~"

 

Lúc Tô Đào Đào việc ở nhà hàng huyện, chỉ ngày đầu tiên và ngày cuối cùng là đưa Trần Trần theo, thực ngày đầu tiên, Trần Trần chịu nữa, cứ theo Phó Viễn Hàng đến trường suốt.

 

Chỉ đến ngày cuối cùng bé thực sự theo nên mới thêm một nữa.

 

Sau ngày đầu tiên, Trần Trần đưa bé sẽ mệt, nên mới chọn theo chú nhỏ đến trường, nếu theo .

 

 

Loading...