Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 84
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:30:52
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứa nhỏ ở trong nước ngừng nghịch ngợm, thỉnh thoảng thổi bong bóng tay, ba hỏi như , giọng trẻ con non nớt :
“Xem xem~~"
Phó Chinh Đồ khi ở bên Trần Trần nhiều hơn thể suy luận ý nghĩa mà bé diễn đạt chỉ bằng hai ba chữ:
“Muốn xem nơi ba việc ?
ba bận, lẽ thời gian chơi với con, con chỉ thể tự chơi một , còn quậy phá."
Trần Trần gật đầu:
“Được ạ~~"
Bé học cùng chú nhỏ cũng quậy phá mà, cô giáo còn khen bé ngoan nữa.
Phó Chinh Đồ hỏi:
“Vậy sáng mai con dậy nổi ?"
Trần Trần nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lẽ cảm thấy câu hỏi của ba thật thiếu trình độ, mở to đôi mắt :
“Hôm nay... cùng ...
ăn sáng sáng~~"
Phó Chinh Đồ:
“..."
Phải , sáng nay bé ăn sáng cùng mà, dậy nổi chứ?
Phó Chinh Đồ nhếch môi lau mặt cho con, tiện thể xoa xoa cái đầu nhỏ của bé, nụ nhạt....
Tô Đào Đào hai cha con gì trong lúc tắm, tóm là khi Phó Chinh Đồ bế đứa nhỏ tắm rửa sạch sẽ thơm tho ngoài thì sáng mai sẽ đưa bé cùng.
Tô Đào Đào chút ngạc nhiên, thấy lúc đó gì, còn tưởng là đưa , định nhân lúc tắm rửa để thuyết phục bé cơ.
Cô và Phó Chinh Đồ đều dùng phận lớn để áp chế trẻ con trong cách giáo d.ụ.c, cộng thêm việc trẻ con cũng hiểu chuyện nên cơ bản đều là thương lượng.
Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ chuyện cửa phòng của hai đứa nhỏ:
“Nơi việc chẳng quản lý nghiêm ?
Đưa Trần Trần thực sự vấn đề gì chứ?"
Phó Chinh Đồ :
“Mấy ngày bận lắm, một buổi sáng thì , buổi trưa đưa về."
Quản lý nghiêm ngặt đến cũng sẽ quản một đứa nhóc hai tuổi, ngay cả chữ cũng thì thể gì?
Ngày nào cũng đưa chắc chắn là , thỉnh thoảng một đôi thì .
Tô Đào Đào cảm thấy lẽ chỉ thỏa mãn trí tò mò của Trần Trần một chút thôi:
“Phía vấn đề gì là , Trần Trần ngoan, chuyện gì cứ rõ với con, con hiểu mà, cũng sẽ quậy phá ."
Phó Chinh Đồ:
“Anh ."
Trần Trần và Phó Viễn Hàng tiếp tục chơi nốt ván cờ quân sự còn dang dở ban ngày.
Đứa nhỏ là thắng cờ mà cách cửa phòng cũng thể thấy tiếng của bé.
Phó Chinh Đồ một cái, khi trở đôi mắt nheo , chứa đựng một nụ nhạt:
“Em dạy con ."
Tô Đào Đào theo :
“Trần Trần vốn ngoan, Tiểu Hàng cũng ngoan."
Hai đứa trẻ trong nhà đều là những đứa trẻ thiên thần, cần lo lắng gì nhiều.
Tô Đào Đào mấy tháng nay thực sự tốn ít tâm tư chúng mới dạy dỗ chúng như , ngoan đến mấy cũng vẫn là trẻ con, nếu sự dẫn dắt đúng đắn thì cũng dễ chệch hướng, cho nên cô cũng sẽ đẩy công lao ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-84.html.]
“Mua thêm một chiếc quạt nữa ."
Phó Chinh Đồ Phó Viễn Hàng đang quạt cho Trần Trần .
Tô Đào Đào gật đầu:
“Anh thể đổi phiếu công nghiệp ?"
Trên đảo tuy nóng bằng trong làng, ban đêm còn mát mẻ hơn ban ngày một chút, nhưng cũng thực sự thể coi là mát mẻ.
“Đổi ," Phó Chinh Đồ cụp mắt Tô Đào Đào, đôi mắt đen và sâu, giọng khàn, đè thấp xuống :
“Tối nay ngủ sớm một chút."
Dưới ánh mắt nóng bỏng và trực diện của , mặt Tô Đào Đào tự chủ mà ửng hồng, nóng theo đó lan tỏa đến tận cổ, lườm một cái, học theo bộ dạng của đè thấp giọng:
“Bọn trẻ đang ở đây mà, thế chứ!"
Độ cong nơi khóe môi Phó Chinh Đồ lớn dần, sâu cô một cái, rốt cuộc thêm gì nữa.
Đến lúc ngủ buổi tối, Phó Chinh Đồ mới dùng thực lực để chứng minh chính là như .
Mỗi khi sử dụng đồ dùng kế hoạch hóa gia đình, là lúc Phó Chinh Đồ mạnh mẽ nhất, luôn bất thình lình giữ lấy Tô Đào Đào, ép cô đối diện với , những lúc như thế , ánh mắt của Phó Chinh Đồ thường sâu thẳm thấy đáy, đợi đến khi ánh mắt Tô Đào Đào mê ly, bóp cằm cô hôn sâu.
Tô Đào Đào bao phủ bởi thở nóng bỏng của , đường chạy trốn, chỉ thể theo nhịp điệu của mà chìm đắm...
Cuối cùng, Tô Đào Đào bò , mệt đến mức ngay cả lời cũng rõ ràng, lầm bầm :
“Phó Chinh Đồ, mà còn tiết chế như thế nữa thì mà ngủ với Trần Trần..."
Chữ “ngủ" dứt, tiếng thở đều đặn nặng nề truyền đến, rõ ràng là ngủ .
Phó Chinh Đồ chạm mồ hôi cô, nhẹ nhàng đặt cô trở gối, bê một chậu nước ấm đến, cẩn thận lau sạch mồ hôi cho cô.
Phó Chinh Đồ yêu thích buông tay với làn da trắng như mỡ đông của Tô Đào Đào, khỏi nghĩ đến những lời bàn tán đảo về cô và hai đứa nhỏ.
Anh thích khác bàn luận về cô, cũng khi ở đảo một thời gian cô thể mờ làn da trắng ngần để giảm bớt sự chú ý của khác cô .
Sau đó, Phó Chinh Đồ tắm rửa đơn giản, xem bọn trẻ một chút mới lên giường nghỉ ngơi.
Tô Đào Đào dường như cảm nhận thở của , mới lên, cô giống như con lười quấn lấy , rõ ràng là sợ nóng, thế mà cứ nhất định ôm buông.
Phó Chinh Đồ còn cách nào khác, chỉ thể để cô ôm, nhẹ nhàng in một nụ hôn lên trán cô, ôm cô chìm giấc ngủ sâu.
Ngày hôm .
Tô Đào Đào tỉnh dậy muộn một chút, hai đứa nhỏ đều thức dậy, Phó Chinh Đồ cũng mua đồ ăn sáng về.
Tỉnh dậy đồng hồ gần bảy giờ , cô bỗng nhiên nhớ hẹn với chị Chung mua thức ăn, sợ đến mức quên cả giày, chân trần chạy xuống lầu rửa mặt.
Hai đứa nhỏ đang giúp ba dọn bàn ăn, đầu tặng cô một nụ rạng rỡ:
“Mẹ/
Chị dâu, buổi sáng lành!"
Tô Đào Đào vội vàng vuốt tóc, tặng cho họ một nụ rạng rỡ:
“Sớm sớm sớm..."
Lúc , tiếng gõ cửa vang lên.
Tô Đào Đào định mở cửa:
“Chắc là chị Chung tìm em cùng mua thức ăn."
Phó Chinh Đồ đôi bàn chân trắng nõn của cô cho hoa mắt, cau mày:
“Đi xỏ giày , để mở cửa."
Tô Đào Đào lúc mới thấy giày, nhà tìm đại một đôi giày xỏ .
Phó Chinh Đồ mở cửa, gọi một tiếng “Chị Chung."
Chị Chung bất thình lình thấy Phó Chinh Đồ thì đờ một lúc, quen ông già nhà hói đầu, đột nhiên gặp một trai ngời ngời như thế chút thích nghi kịp, phản ứng lập tức tươi rạng rỡ: