Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:30:50
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tin tức là do cô lên trấn mua đồ buôn chuyện với dân địa phương mà !”

 

Nói nhà họ Đường là dòng dõi thư hương tiếng ở kinh thành, tổ tiên đều là những nhân vật lớn, từng xuất hiện ít họa sĩ, còn từng vẽ chân dung cho hoàng đế, chừng còn là hậu duệ của Đường Bá Hổ.

 

Tô Đào Đào cảm thấy lời chút khoa trương, đầu tiên là tổ tiên tên Đường Bá Hổ, thì hậu bối thế nào cũng nên phạm húy mà đặt tên là Đường Bá Dung đúng ?

 

Lại đến đời Đường Bá Dung, vì chịu nổi khí hậu kinh thành nên mới chuyển đến đây, danh tiếng của ông nhỏ, từ khắp nơi cả nước ngưỡng mộ danh tiếng tìm đến cầu tranh dứt.

 

Người trấn đều ông, chỉ là tính tình ông quái gở, cũng chịu kết hôn tìm vợ, ngay cả tìm ông mua tranh cũng xem “nhân duyên", trong nhà sắp còn gạo nấu cơm , gặp mắt thì dù đối phương trả bao nhiêu tiền ông cũng chịu bán tranh, thà ch-ết đói còn hơn.

 

Chị Chung cuối cùng tổng kết một câu:

 

“Đây là đầu tiên về một kỳ quặc như ."

 

Tô Đào Đào cảm thấy Phó Chinh Đồ thua , cho dù Phó công mở “miệng vàng" hỏi , thì tin tức chắc chắn cũng diện bằng tin tức của chị Chung.

 

Tô Đào Đào nhớ cụ già trông vẻ tiên phong đạo cốt gặp tàu hỏa, cùng một với chị Chung ?

 

Rõ ràng là hiền lành dễ gần, dễ chung sống mà.

 

Chẳng lẽ là vì thích hai đứa nhỏ nhà cô nên mới hòa nhã như ?

 

thế nào, Tô Đào Đào cũng cảm ơn chị Chung cung cấp những tin tức cho cô.

 

Cuối cùng, chị Chung còn hẹn cô sáng mai cửa hàng cung ứng mua thức ăn.

 

Tô Đào Đào đầu tiên , đúng là cần dẫn đường, thế là hẹn đúng bảy giờ sáng mai xuất phát.

 

Buổi sáng đầu tiên lên đảo trôi qua thật sự “sung túc", Tô Đào Đào đầu mới phát hiện thực chất chẳng gì, cả buổi sáng chỉ xem một màn kịch lóc, buôn chuyện với chị Chung là hết thời gian!

 

Tô Đào Đào mệt đến mức bẹp ghế, chị Chung đúng là “sát thủ thời gian".

 

Khi Phó Chinh Đồ về đến nhà, Tô Đào Đào vẫn đang suy nghĩ về vấn đề công việc.

 

“Ba ba~~" Vẫn là bé Trần Trần phát hiện ba về đầu tiên.

 

Phó Chinh Đồ xách theo ba chiếc hộp cơm về, một món mặn, một món chay và một món chính, món mặn là cá biển, lấy hai con, món chay là sứa trộn và rau xanh nhỏ.

 

Tô Đào Đào cảm thấy như sống , là những món cô thích ăn.

 

“Thức ăn đảo của chúng thật đấy."

 

Tô Đào Đào cảm thán.

 

Kiếp cô vốn là cô gái lớn lên ở vùng ven biển ăn hải sản, thức ăn đảo đúng là đo ni đóng giày cho cô.

 

Phó Chinh Đồ đang gỡ xương cá cho Trần Trần, kiểm tra kỹ lưỡng để đảm bảo còn một chiếc xương nào mới bỏ bát của nhóc.

 

Trần Trần cực kỳ thích ăn cá, ăn một miếng là híp cả mắt, với ba:

 

“Cá cá... ngon hơn... thịt thịt~~"

 

Phó Chinh Đồ tiện tay bỏ một miếng thịt cá gỡ xương bát của Tô Đào Đào.

 

Phó Chinh Đồ đến những ưu điểm khác, nhưng đối với vợ con thì thực sự .

 

Hôm qua bảo bóc tôm cho đứa nhỏ một , hôm nay bắt đầu chủ động gỡ xương cá cho đứa nhỏ.

 

Có tố chất một chồng và cha “nhị thập tứ hiếu".

 

Tô Đào Đào xoa đầu Trần Trần:

 

“Trần Trần thật ăn, cũng thấy cá ngon hơn thịt, Tiểu Hàng cũng chú ý một chút, đừng để hóc xương cá nhé."

 

Phó Viễn Hàng cũng thích ăn cá biển, nhóc gật đầu:

 

“Cháu sẽ cẩn thận ạ."

 

Đây là thời đại mà thịt đắt hơn hải sản, đặc biệt là ở vùng ven biển, nhiều loại hải sản vỏ sò đáng bao nhiêu tiền, nếu thể mua thức ăn tự nấu cơm thì còn rẻ hơn là ăn ở nhà ăn.

 

“Trên đảo thể mua thức ăn, A Hàng thể học bù lớp bốn, Đường Bá Dung cũng đáng tin cậy, mỗi cuối tuần A Hàng thể xe đưa đón đến chỗ cụ Đường học."

 

Phó Chinh Đồ ngắn gọn súc tích cho Tô Đào Đào những thông tin thu thập .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-82.html.]

Tô Đào Đào ngờ hiệu suất của cao như , thông tin tra cũng khác mấy so với những gì chị Chung .

 

Tô Đào Đào :

 

“Sáng nay em trò chuyện với chị Chung, vợ của kỹ sư Mạc, chị cũng tương tự, chiều nay em đưa Tiểu Hàng đến trường xem thử , chuyện học vẽ thì đợi Tiểu Hàng thích nghi với cuộc sống ở trường tính .

 

Ngoài sáng mai em sẽ cùng chị Chung mua thức ăn, buổi trưa thể tự nấu cơm ở nhà ăn , cần lấy cơm về nữa, tự ăn ở nhà ăn là ."

 

Tay gỡ xương cá của Phó Chinh Đồ khựng , chăm chú Tô Đào Đào, cau mày hỏi:

 

“Em cho về ăn cơm trưa ?"

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Chương 59 Muốn cùng ba ba

 

Trong giọng điệu của Phó Chinh Đồ cư nhiên một chút uất ức mà ngay cả chính cũng nhận .

 

Bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của Trần Trần vỗ vỗ cổ tay ba:

 

“Ba ba~~ về~~ gỡ cá cá~~ Trần Trần ăn~~"

 

Tô Đào Đào nhịn thành tiếng.

 

Cái kỹ sư Phó cứng nhắc , chẳng em chỉ thuận miệng thôi ?

 

Đừng nhạy cảm như ?

 

“Đây là nhà của , về nhà ăn cơm em còn thể ngăn cản thành?

 

Em chỉ cảm thấy trung tâm cách đây khá xa, mỗi ngày chạy chạy hai chuyến quá vất vả."

 

Tô Đào Đào ăn một miếng cá xương mà kỹ sư Phó gỡ, tâm trạng , híp mắt trêu chọc :

 

“Em còn mong mỗi ngày đều về giúp em và Trần Trần gỡ xương cá đấy, đúng Trần Trần?

 

Em là chị Chung kỹ sư Mạc mỗi trưa đều ở nhà ăn nhỏ của căn cứ ăn cơm, còn tưởng các đều như ."

 

Phó Chinh Đồ thầm nghĩ, đó là vì chị Chung nấu ăn mười năm như một đều dở tệ, những năm đầu kỹ sư Mạc ăn cơm chị nấu còn viêm dày nhập viện.

 

Cơm Tô Đào Đào nấu thể giống ?

 

Cô nấu ngon hơn nhà ăn nhiều, còn mỗi ngày một món khác .

 

Phó Chinh Đồ lặng lẽ liếc cô một cái, cụp mắt xuống tiếp tục gỡ xương cá, trầm giọng :

 

“Có xe đưa đón, buổi trưa về ăn, gỡ xương cá cho hai con."

 

“Khụ khụ khụ..."

 

Tô Đào Đào suýt chút nữa thì nghẹn ch-ết.

 

Trần Trần vội vàng đưa bàn tay nhỏ nhắn vuốt lưng cho :

 

“Mẹ ơi, cẩn thận ạ~~"

 

Tô Đào Đào thuận khí, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của đứa nhỏ áp lên mặt :

 

“Mẹ , Trần Trần đừng lo lắng."

 

Một ly nước đẩy đến mặt Tô Đào Đào.

 

Phó Chinh Đồ đẩy qua.

 

Tô Đào Đào cầm lấy uống một ngụm mới :

 

“Nếu về ăn thì buổi trưa em sẽ nấu phần cơm của ."

 

Phó Chinh Đồ thu hồi tầm mắt, giọng rõ ràng nhẹ nhàng hơn một chút:

 

“Được."

 

 

Loading...