Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 81
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:26:02
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lát , tiếng dần dần ngừng , ngoài cửa truyền đến âm thanh lớn hơn tiếng muỗi kêu bao nhiêu, còn mang theo tiếng nấc:
“Xin ..."
Sau đó thì còn âm thanh nào nữa.
Tô Đào Đào mở cửa , ngoài cửa còn bóng .
Từ trong con hẻm của dãy nhà phía một bà thím đang lắc chiếc quạt nan lớn, hiệu bằng mắt với Tô Đào Đào:
“Cái đó, đồng chí ơi, cô là nhà của kỹ sư Phó ?"??l
Tô Đào Đào thói quen hàn huyên với hàng xóm, nhưng chào hỏi t.ử tế, cũng thể lơ.
Cô gật đầu:
“Chào bà, cháu là vợ của Phó Chinh Đồ."
Bà thím rõ dung mạo của Tô Đào Đào, hít một khí lạnh, tay đang lắc quạt nan cũng dừng :
“Gớm, mọc thật là tuấn tú, đúng là trắng đến phát sáng thật mà."
Tô Đào Đào mỉm gật đầu một cái, định nhà, bà thím đó :
“Người nãy tên là Chu Vi Ninh, là cháu gái của viện sĩ Chu đây, ngày tổ chức ghép cô với kỹ sư Phó thành một đôi đấy, ngờ kỹ sư Phó đùng một cái đưa vợ con đến, cô thể ?"
Tô Đào Đào:
“..."
Nhặng xị cả buổi hóa là hoa đào nát của Phó Chinh Đồ .
Họ Chu nhỉ, Tô Đào Đào bỗng nhiên nghĩ đến Chu Chính - bạn học của Phó Chinh Đồ.
Bà thím lo Tô Đào Đào nghĩ bà đang đặt điều, lập tức bổ sung thêm một câu:
“ cô cứ yên tâm , kỹ sư Phó nhà cô căn bản nhận cô , sáng nay ở cửa căn tin còn hỏi cô là ai nữa cơ, cô sáng nay ở cửa căn tin một trận ."
Tô Đào Đào:
“..."
Nghĩ kỹ , hình như chính là khi cô hỏi xong câu “Cô là ai", cô nàng mới bắt đầu gào t.h.ả.m thiết.
Cô và Phó Chinh Đồ coi là tâm đầu ý hợp nhỉ?
Tô Đào Đào thì lo lắng gì, Phó Chinh Đồ căn bản là cái dây thần kinh đó, mấy cô nàng lao khuôn mặt vóc dáng của thì tuyệt đối lao nào là “ch-ết" đó.
Bà thím trông vẻ ác ý gì, Tô Đào Đào cũng đang thiếu “nhân viên tình báo", hàng xóm láng giềng mà, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, nên hàn huyên thêm vài câu.
“Cảm ơn bà cho cháu những chuyện , cháu tên là Tô Đào Đào, dì cứ gọi cháu là Đào Đào hoặc tiểu Tô cũng ạ."
Bà thím tươi rạng rỡ, chiếc quạt nan lắc lên:
“Chồng dì họ Mạc, cùng phòng việc với kỹ sư Phó nhà cô đấy, dì họ Chung, đều gọi dì là dì Chung."
Phó Viễn Hàng và Trần Trần cũng thò cái đầu nhỏ xem, dì Chung một cái, hít một khí lạnh:
“Gớm, hai đứa nhỏ cũng tuấn tú thế ?
Con trai cô cũng trắng giống cô, đứa lớn là em trai kỹ sư Phó nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-81.html.]
Tô Đào Đào , bế Trần Trần lên:
“Vâng ạ, em tên là Phó Viễn Hàng, đây là con trai cháu, Trần Trần."
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của dì Chung vô cùng từ ái, đôi mắt hai đứa trẻ như đang phát sáng:
“Tốt , cái tên cũng quá."
Tô Đào Đào nghĩ bụng, để cái hũ nút Phó Chinh Đồ dò la tin tức thì chẳng bằng trực tiếp ngóng từ chỗ dì Chung , bà trông vẻ gần với “trung tâm thông tin" hơn.
“Dì Chung ơi, nếu cháu tự nấu cơm ở nhà thì dì mua thức ăn ạ?"
Dì Chung xong, hai mắt sáng rỡ, lập tức lắc quạt nan xuống:
“Cái thì dì quá là luôn, dì cho cô nhé..."
Tô Đào Đào:
“..."...
Chương 58 Anh cho phép buổi trưa về ăn cơm ?
Tô Đào Đào từ chỗ dì Chung đảo hợp tác xã cung ứng, nhân viên thu mua của căn tin mỗi ngoài thu mua đều sẽ tiện thể thu mua một vật tư mang về đặt ở hợp tác xã cung ứng để bán, đáp ứng nhu cầu hàng ngày của gia quyến.
Hải sản thì tự cung tự cấp, ngoài mùa cấm đ-ánh bắt thì cơ bản đều cung ứng, rau củ thịt thà nhu yếu phẩm v.v... cơ bản đều thể mua đảo.
nếu mua quần áo giày dép hoặc một đồ dùng lớn gì đó thì bắt xe khách thị trấn.
Xe khách mỗi tuần ngoài một chuyến, lỡ mất thì chỉ thể đợi tuần , nếu thực sự việc gấp cũng thể nhờ xe của nhân viên thu mua căn tin ngoài, đều giấy phép, tài xế thấy giấy cho phép là cho lên xe .
Tô Đào Đào nghĩ bụng, chuyện cũng giống như chợ phiên ở trong làng , chỉ điều đổi thành mỗi tuần một mà thôi, thế cũng khá , cô cứ tưởng gia quyến lên đảo thì khó lòng ngoài một chuyến, cũng quản lý kiểu khép kín cơ.
nghĩ kỹ thì cũng đúng, khu sinh hoạt và trung tâm nghiên cứu khoa học vốn dĩ cũng quản lý riêng biệt, vả việc bên sẽ nghiêm ngặt hơn, gia quyến gần cũng khó, cho nên việc quản lý khu gia quyến vẫn coi là mang tính nhân văn.
Có chỗ mua thức ăn là , nếu thì ngày nào cũng ăn căn tin, lớn thì chứ Trần Trần nhỏ như thì vẫn là .
Tô Đào Đào còn đảo trường tiểu học và trường trung học, hơn nữa căn cứ coi trọng việc bồi dưỡng kiến thức văn hóa, còn đều là giáo d.ụ.c mi-ễn ph-í.
Đáng tiếc là tạm thời trường mẫu giáo, tức là lớp mầm non, chủ yếu là vì những vị trí công việc thể cung cấp cho gia quyến đảo nhiều, thường thì gia quyến theo đều lấy việc ở nhà trông con chính.
Phúc lợi của căn cứ đủ , trong nhà một là cả gia đình thể sống qua ngày một cách đơn giản.
Việc quản lý học tịch đảo cũng nghiêm ngặt như , những đứa trẻ khai mộng sớm thì bốn năm tuổi học tiểu học cũng , tùy theo nguyện ý của phụ .
Những thứ khác thì còn , duy chỉ điều “những vị trí công việc thể cung cấp cho gia quyến nhiều" khiến Tô Đào Đào suy nghĩ sâu xa.
Căn cứ tuy xây dựng bao lâu, nhưng dì Chung những năm qua theo kỹ sư Mạc bôn ba khắp nơi cũng ngót nghét mười năm , mà vẫn đợi một vị trí công việc nào, cứ luôn ở nhà nội trợ thời gian.
Tô Đào Đào tuy ở bên cạnh Trần Trần nhiều hơn, nhưng thực sự cũng ý định nội trợ thời gian mãi.
Thậm chí ngay cả khi khôi phục thi đại học cô cũng định dự thi, nhưng đó cũng là chuyện của mấy năm , cô thể trong mấy năm ngoài việc trông chừng Trần Trần thì chẳng gì khác chứ?
Năm tháng thanh xuân nhất của phụ nữ chỉ mấy năm thôi, thể cứ thế mà lãng phí vô ích .
Cô thậm chí còn thể dự đoán mười mấy năm bản chính là dì Chung của ngày hôm nay, cuộc sống chính là lúc rảnh rỗi thì lắc chiếc quạt nan lớn c.ắ.n hạt dưa khắp nơi tìm tán gẫu.
Tô Đào Đào nghĩ đến thôi là rùng .
Không kiểu như dì Chung là , mà là, đó cuộc sống mà cô mong .
Đời mà, vẫn bươn chải lăn lộn một chút, cái suy nghĩ một con sâu gạo ăn chỉ là ví von thôi, thể coi là thật .
Tô Đào Đào quả nhiên lầm dì Chung, mạng lưới thông tin của bà mạnh đến mức nào, bà đến cả Đường Bá Dung cũng !