Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:26:00
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Kéo rèm cửa , là khung cảnh biển cả vô cực 180 độ nước trời một màu vòm trời xanh thẳm, cô hít một thật sâu mùi vị của đại dương, một ngày lành bắt đầu từ đây.”

 

Cô cũng giống như Phó Chinh Đồ, việc đầu tiên khi thức dậy là xem con.

 

đến cửa, thằng nhóc Trần Trần lật một cái, Phó Viễn Hàng đang canh chừng bên giường thấy động động sang, thằng nhóc “loạch xoạch" một cái dậy, mắt vẫn còn lim dim, đưa hai bàn tay nhỏ mập mạp lên dụi mắt.

 

Phó Viễn Hàng xuống giường, bế thằng nhóc lên đùi , khẽ hỏi :

 

“Muốn là đói ?

 

Vẫn ngủ ?"

 

Trần Trần mơ mơ màng màng, giọng sữa :

 

“Tè tè~~"

 

Phó Viễn Hàng bế thằng nhóc lên:

 

“Vậy chú nhỏ đưa con xuống tè."

 

Trần Trần nhắm mắt ôm chuẩn xác lấy cổ chú nhỏ, mềm nhũn sấp vai .

 

Phó Viễn Hàng thì thấy Tô Đào Đào đang lười biếng tựa khung cửa, rạng rỡ:

 

“Chào buổi sáng, chị dâu."

 

Tô Đào Đào tới xoa xoa đầu , đôi mắt cong lên:

 

“Chào buổi sáng, Viễn Hàng."

 

Lại quẹt quẹt mũi thằng nhóc:

 

“Chào buổi sáng, bạn nhỏ Phó Hạo Trần."

 

Bạn nhỏ Phó Hạo Trần thấy giọng của , cố gắng mở đôi mắt ngái ngủ , vươn tay đòi bế.

 

Tô Đào Đào đón lấy bạn nhỏ từ tay Phó Viễn Hàng, hôn lên cái mặt nhỏ của :

 

“Con rửa mặt súc miệng với chú nhỏ , bữa sáng."

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Chị dâu cần bữa sáng , em căn tin lấy cơm ạ."

 

Tô Đào Đào chớp chớp mắt, ồ, đúng , đảo, còn một ông chồng hờ nữa, sáng sớm cảnh biển vô cực tê liệt thần kinh, quên mất chuyện quan trọng như thế .

 

“Chúng xuống thôi."...

 

Ba rửa mặt súc miệng xong xuôi, nhất trí quyết định ăn sáng ở ngoài sân, lúc Phó Chinh Đồ xách đồ ăn sáng về, một lớn hai nhỏ đang vây quanh bàn ăn.

 

Tô Đào Đào mặc quần áo sơ mi đơn giản để tiện việc, Phó Viễn Hàng và Trần Trần mặc bộ quân phục màu xanh lá y hệt , chính là bộ mà Tô Đào Đào khi nhận tiền nợ mua ngay cho họ, ai còn tưởng là hai em.

 

Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng mỗi một bên đang chỉnh vị trí của khăn trải bàn từng chút một, thằng nhóc thỉnh thoảng kéo bên trái giật bên một cái, chút việc vô ích để biểu hiện là đang giúp đỡ.

 

Chiếc bàn ăn nhỏ trải một mảnh “vải trăm nhà" mà Tô Đào Đào tìm , thời buổi vải quá quý giá, phiếu vải còn chẳng đủ để may quần áo, gia đình bình thường dùng nổi cả một tấm khăn trải bàn nguyên vẹn.

 

Cái gọi là “vải trăm nhà" là dùng đủ loại đầu thừa đuôi thẹo vải vụn chắp vá khâu thành một tấm “vải", chuyên môn xin vải vụn của mỗi nhà về quần áo cho trẻ con, đại diện cho lời chúc phúc của trăm nhà.

 

Tô Đào Đào cảm thấy loại vải dùng khăn trải bàn là thích hợp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-79.html.]

 

Khăn trải bàn sặc sỡ sự hỗ trợ của trời xanh mây trắng, cộng thêm vài cành cây nhỏ theo quy luật, tiện tay bẻ về, cắm trong chiếc cốc tráng men chứa nước dùng “hoa cắm", đặt ở chính giữa bàn, trông chút vẻ tùy hứng.

 

Phó Chinh Đồ bỗng nhiên nghĩ đến cái gọi là “lãng mạn" trong nhà hàng Lão Mạc ở thủ đô, chỉ là ở giữa bàn của nhà hàng Lão Mạc đặt một bông hồng đỏ, cũng thể thắp thêm vài ngọn nến.

 

, lãng mạn, là từ .

 

Phó Chinh Đồ nghĩ, cái lọ cành cây ở giữa bàn nếu bằng hoa thì sẽ hơn.

 

“Bố~~" Thằng nhóc là đầu tiên phát hiện bố về, nghiêng đầu nhỏ gọi bố.

 

Phó Chinh Đồ giơ giơ đồ ăn sáng trong tay lên, với thằng nhóc:

 

“Ngồi ngay ngắn , chuẩn ăn sáng thôi."

 

Tô Đào Đào bỗng đầu Phó Chinh Đồ, nở một nụ rạng rỡ.

 

Chủ yếu là cảm thấy bản quên mất một sống sờ sờ thế chút nực .

 

Nếu tâm trạng cả ngày của Tô Đào Đào bắt đầu từ lúc sáng sớm thức dậy kéo rèm cửa thấy cảnh biển vô cực, thì tâm trạng cả ngày của Phó Chinh Đồ bắt đầu từ nụ của Tô Đào Đào.

 

Bữa sáng ở miền nam loanh quanh cũng chỉ mấy món đó, cháo phấn mì sữa đậu nành quẩy.

 

Phó Chinh Đồ mua sáu chiếc quẩy, hai phần sữa đậu nành và hai phần cháo khoai lang.

 

Trong thời đại thể ăn đồ chiên rán là xa xỉ, hai đứa trẻ đều thích ăn quẩy, Trần Trần ăn hơn nửa cái, Phó Viễn Hàng ăn hơn một cái, Phó Chinh Đồ ăn hai cái.

 

Tô Đào Đào nghĩ trưa nay nấu chút hoa cúc cho họ hạ hỏa.

 

“Bữa trưa lấy về, lát nữa về văn phòng hỏi xem chỗ mua thức ăn ở ."

 

Anh nhớ những nhân viên gia quyến ăn ở căn tin nhỏ, bữa trưa đều về nhà ăn, nhưng căn tin lớn lấy cơm, là tự nấu ở nhà.

 

Tô Đào Đào nhúng quẩy sữa đậu nành cho thấm ăn một miếng, cô thích kiểu ăn ngọt mặn .

 

, đừng quên hỏi chuyện học của Viễn Hàng, chuyện học vẽ thể hoãn một chút, nhưng chuyện học thì học càng sớm càng ."

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Anh ."...

 

Hai vợ chồng trò chuyện câu câu chăng, Tô Đào Đào bữa sáng ăn ít, ăn nửa chiếc quẩy với nửa bát sữa đậu nành là no căng, nhưng lãng phí, nửa phần còn mà phát sầu.

 

Phó Chinh Đồ một lời, chuyển phần đồ ăn thừa của cô đến mặt , từng chút một ăn hết, ăn xong, tiện tay thu dọn bát đũa bếp.

 

Phó Viễn Hàng theo m-ông trai tranh rửa bát, bạn nhỏ Phó Hạo Trần cũng học theo, thu dọn bát đũa của , lon ton theo m-ông chú nhỏ, Tô Đào Đào nhúng tay cũng chẳng bắt đầu từ .

 

Tô Đào Đào lười biếng tựa ghế, những đám mây lúc sáng lúc tối bầu trời mà xuất thần.

 

những cặp vợ chồng khác chung sống thế nào, cũng cuộc hôn nhân xây dựng nền tảng tình yêu sẽ mỹ mãn hơn , những ngày qua chung sống với Phó Chinh Đồ cô cảm thấy thoải mái.

 

Tô Đào Đào nghĩ dù tự do yêu đương, để cô chọn lựa kỹ càng, cũng chắc chọn một chồng phù hợp như Phó Chinh Đồ, nên đủ.

 

Phó Chinh Đồ hóa xe đưa đón nhân viên, đúng bảy giờ ba mươi phút sáng mỗi ngày đón cầu thang đ-á.

 

Hòn đảo thực tế lớn, khu sinh hoạt thấy khi qua cầu vượt biển chỉ là một phần nhỏ trong đó, từ khu sinh hoạt đến trung tâm nghiên cứu khoa học lái xe cũng mất chừng nửa tiếng, bên đó cũng căn tin nhỏ, nhân viên độc thường giải quyết ở căn tin nhỏ.

 

Ngoài gia quyến phạm vi trung tâm nghiên cứu khoa học, chỉ khu sinh hoạt mới là phạm vi hoạt động của gia quyến.

 

 

Loading...