Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:59
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Có cần quản rộng hả?”

 

Tô Đào Đào cũng phản nghịch đến mức ngược :

 

“Tên đầy đủ là Đường Bá Dung, xem thể tìm hỏi thăm một chút , nếu tin cậy thì em cho Viễn Hàng theo ông học vẽ."

 

Phó Chinh Đồ hai tay đút túi quần, mắt chằm chằm Trần Trần đang tung tăng nhảy nhót:

 

“Người ở ?

 

Làm mà quen?"

 

Tô Đào Đào cạn lời :

 

“Quen tàu hỏa, gặp đấy, cùng một toa tàu, xuống cùng một ga với chúng , là một cụ ông, ông đưa cho em một địa chỉ, địa chỉ hình như là ở thị trấn."

 

Phó Chinh Đồ cố gắng nhớ , đúng là một như .

 

Tô Đào Đào:

 

“Lúc đó đang ngủ, lúc xuống xe chen lấn tản , ngay cả câu tạm biệt cũng kịp ."

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Anh sẽ bảo kiểm tra một chút."

 

," Ngẩng đầu chuyện thật mỏi cổ, Tô Đào Đào giật lùi, nhưng cố nhịn xuống, “Chúng thuận tiện ?

 

Nếu đưa Viễn Hàng học thị trấn ?

 

Còn nữa, bình thường mua sắm đồ đạc thì thế nào?

 

lên thị trấn mua đảo hợp tác xã cung ứng?

 

Chúng chỉ thể ăn căn tin thôi ?

 

Có thể tự mua thức ăn về nấu cơm ?"

 

Phó Chinh Đồ một chuỗi câu hỏi của cô cho ngẩn , thành thật lắc đầu:

 

“Anh , ngày mai hỏi xem ."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

là một vị trích tiên vướng bụi trần.

 

Phó Chinh Đồ thực sự là , phần lớn thời gian đều ở trong phòng thí nghiệm, ngoài việc xe chuyên dụng đưa đón, ăn cơm căn tin, mua sắm đồ dùng sinh hoạt Tiểu Lục, chỉ cần liệt kê cho một bản danh sách là đồ sẽ đưa đến tận tay .

 

Buổi tối hoặc là ngủ ở phòng thí nghiệm, hoặc là về ký túc xá, cuộc sống chỉ xoay quanh hai điểm một đường thẳng, màng thế sự, ngoài công việc vẫn là công việc.

 

Trước khi về nhà , khói lửa nhân gian cách xa xa , mấy chuyện vặt vãnh trong nhà củi gạo mắm muối chẳng liên quan gì đến cả.

 

Anh chăm chằm Tô Đào Đào, nhấn mạnh :

 

“Anh sẽ hỏi rõ ràng."

 

“Ừm, hỏi rõ bảo em," Tô Đào Đào bao giờ nghi ngờ khả năng việc của , “Còn cả chuyện học của Viễn Hàng nữa, hỏi rõ luôn một thể—

 

Trần Trần, thò đầu ngoài lan can !"

 

Lời Tô Đào Đào dứt, một bóng nhanh như chớp vọt từ bên cạnh cô, nhanh ch.óng bế thốc bé đang định thò đầu ngoài lan can lên.

 

Cậu bé Phó Hạo Trần hai chân rời đất, mặt đầy ngơ ngác:

 

“Bố~~"

 

Tô Đào Đào tới, véo véo cái má nhỏ của :

 

“Bên ngoài nguy hiểm lắm, chẳng may rơi xuống thì ?

 

Giống như xe ô tô , chỉ ở bên trong hàng rào thôi, thò đầu ngoài, con nhớ ?"

 

Trần Trần chớp chớp mắt, ngoài lan can, nghĩ đến cái xe ô tô nhỏ, hiểu nổi hai cái thứ thể đ-ánh đồng với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-78.html.]

 

Phó Viễn Hàng mặt đầy áy náy:

 

“Chị dâu, em xin , là em ngoài, Trần Trần học theo em."

 

Tô Đào Đào :

 

“Không , nhớ kỹ là , khinh núi chớ khinh nước, dù bên là đ-á ngầm nước biển, chẳng may rơi xuống cơ bản là khả năng sống sót, đối với thiên nhiên nhất định lòng kính sợ, dù tò mò đến mấy cũng chuyện nguy hiểm."

 

Phó Viễn Hàng gật đầu:

 

“Em nhớ chị dâu, sẽ thế nữa ạ."

 

Tô Đào Đào xoa đầu :

 

“Tò mò là chuyện bình thường, em và Trần Trần đều đang ở lúc ham hiểu và ham khám phá thế giới mạnh mẽ nhất, cần tự trách."

 

Phó Viễn Hàng gật đầu thật mạnh, ghi nhớ thật kỹ lời chị dâu .

 

Cậu bé Phó Hạo Trần nghiêng đầu mút ngón tay , dường như hiểu mà như hiểu.

 

Tô Đào Đào dở dở véo má , thông minh đến mấy thì cũng mới hai tuổi, Tô Đào Đào trông mong thể hiểu đạo lý lớn lao gì, chỉ cần nhớ thò đầu ngoài là .

 

Ngày đầu tiên lên đảo, cả gia đình đều chìm giấc ngủ sâu trong tiếng sóng vỗ bờ.

 

Phó Chinh Đồ thức dậy, phát hiện một con “bạch tuộc" đang đeo bám , cụp mắt xuống, bàn tay đang gác ng-ực trắng đến lóa mắt, lên phía , khuôn mặt lúc ngủ say thơ ngây hiện mắt.

 

Anh nhẹ nhàng chạm mặt Tô Đào Đào, cảm giác xúc giác cũng mềm mại như tâm trạng của lúc .

 

Từ ngôi làng nhỏ ở công xã Thanh Liên đến hòn đảo tận cùng phương nam , đưa cô quãng đường gần hai nghìn cây , đưa cô đến đây, mà là đưa cả gia đình đến đây.

 

Giống như một giấc mơ .

 

Phó Chinh Đồ nhẹ nhàng gạt tay Tô Đào Đào và cái chân đang vắt ngang qua cơ bụng của , nghiêng đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi cô, quẹt quẹt mặt cô một cái, mới xoay xuống giường.

 

Phó Chinh Đồ sang phòng bên cạnh xem hai đứa trẻ .

 

Thằng nhóc vẫn đang ngủ say, hai cái chân ngắn cũn kẹp c.h.ặ.t chiếc chăn nhỏ riêng của , tư thế ngủ y hệt như , vô cùng đáng yêu.

 

Phó Chinh Đồ cảm thấy và chiếc chăn nhỏ của Trần Trần đều cùng một công dụng.

 

Phó Viễn Hàng thức dậy, đang bàn vẽ vẽ, hề phát hiện sự hiện diện của .

 

Phó Chinh Đồ gõ nhẹ cửa, dùng khẩu hình :

 

“Anh lấy đồ ăn sáng."

 

Phó Viễn Hàng sang, gật đầu:

 

“Em ạ."

 

Phó Chinh Đồ bơi một vòng ngoài biển , đó chạy bộ đến căn tin.

 

Thời gian còn sớm, nhiều lắm.

 

Trước cửa căn tin, một bóng dáng xinh , rõ ràng là đợi từ lâu.

 

Phó Chinh Đồ ngược sáng, hình tráng kiện mồ hôi đầm đìa bóng quang mờ ảo của buổi sáng sớm từ từ tới, tựa như một vị thần.

 

Cô hít sâu một để bình nhịp tim của , lấy hết can đảm chắn mặt , để lộ tám chiếc răng trắng đều tăm tắp hảo, giọng điệu cố tỏ thoải mái:

 

“Chào buổi sáng, Chinh Đồ."

 

Ánh mắt Phó Chinh Đồ khẽ nheo , cảm thấy chút quen mắt, giọng điệu cô chuyện chút quen, dùng chút phong độ quý ông ít ỏi còn sót hỏi:

 

“Cô là ai?"...

 

Chương 56 Lại là câu !

 

Thời buổi chẳng trò giải trí gì, tán gẫu chuyện phiếm chính là hoạt động giải trí lớn nhất.

 

Căn tin lúc sáu bảy giờ sáng tuy là biển mênh m-ông, nhưng những thấy cuộc đối thoại của họ cũng là .

 

Cái tin tức “Kỹ sư Phó đồng chí nữ" xảy tại “trạm trung chuyển thông tin" đảo lập tức trở thành tiêu đề tin tức trang nhất đảo ngày hôm nay.

 

Đáng tiếc là Tô Đào Đào bạn bè đảo, tin tức truyền đến chỗ cô , nên bỏ lỡ vụ bát quái lớn .

 

Tô Đào Đào đúng sáu giờ bốn mươi lăm phút tỉnh dậy, lúc đó mặt trời đỏ rực đang lên, gió sớm mang theo ánh ban mai xuyên qua tấm rèm hoa nhí nhỏ bay , cô ngửi thấy mùi vị của đại dương.

 

 

Loading...