Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:53
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Rất nhanh đến nơi đăng ký kết hôn.”

 

Mười phút , Tô Đào Đào tờ giấy đăng ký kết hôn tay giống với tờ giấy khen học sinh giỏi thời nhỏ của cô mà bật .

 

Tờ “giấy khen" màu đỏ rực, chính giữa là ba chữ màu đen lớn “Giấy đăng ký kết hôn", bên là các thông tin như họ tên, giới tính, tuổi tác, lời thề, ngày đăng ký, phía in quốc huy, hai bên trái mỗi bên cắm ba lá quốc kỳ, lá cờ là lời dạy của Chủ tịch.

 

Một tờ giấy đăng ký kết hôn mang đậm bản sắc thời đại, qua thời đại là sẽ còn như nữa, Tô Đào Đào càng càng thấy thú vị.

 

“Trần Trần, sẽ đóng khung tờ đăng ký kết hôn , để cho con bảo vật gia truyền."

 

Cậu bé Phó Hạo Trần bảo vật gia truyền là gì, chỉ thứ đưa cho chắc chắn là đồ , bé gật đầu thật mạnh, tít mắt:

 

“Dạ, bảo vật ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ đang bế Trần Trần tâm trạng khẽ nhếch môi, trong lòng dường như thanh thản hơn nhiều.

 

Chương 51 Căn cứ

 

Lĩnh chứng xong, Phó Chinh Đồ đưa Tô Đào Đào mua sắm rầm rộ, bao gồm đủ loại đồ dùng sinh hoạt, lương thực và lương thực của Trần Trần như kẹo sữa, sữa bột, mạch nha.

 

Mua cái gì Phó Chinh Đồ cũng chiều theo Tô Đào Đào, chỉ chịu trách nhiệm xách đồ, thứ duy nhất chỉ định mua là kẹo hỷ và bánh hỷ, tiệc cưới tổ chức ở căn cứ thì kẹo hỷ bánh hỷ nhất định phát.

 

Đây lẽ là Phó kỹ sư hiểu chuyện đời nhất .

 

Quan trọng nhất của quan trọng nhất là mua chiếc quạt điện mà Tô Đào Đào hằng mong ước!

 

Nói tiền thời dễ tiêu , thì một trăm tệ đúng là mua nhiều lương thực, một hộ gia đình mười miệng ăn ở công xã Thanh Liên một năm ăn uống cũng chẳng hết đến một trăm tệ.

 

Nói dễ tiêu , thì một chiếc quạt điện nhỏ xíu cộng thêm phiếu công nghiệp mà tiêu tốn tận bảy tám mươi tệ.

 

Tô Đào Đào xót xa vô cùng.

 

Trước khi rời khỏi tiệm cơm quốc doanh, chiếc phong bì lớn mà đầu bếp Hứa đưa cho cô đựng đúng một trăm tệ, cô vốn thấy cũng khá nhiều, ngờ một chiếc quạt tiêu hết hơn nửa.

 

Cộng thêm đủ thứ linh tinh khác còn bù thêm tám chín mươi tệ nữa, loáng một cái mà tiêu hết gần hai trăm tệ.

 

Cái gọi là cầm quyền thì gạo muối đắt, thời chuyện đầu cơ trục lợi thì tăng thu nhập quá khó, chỉ thể nghĩ cách tiết kiệm.

 

Xem cô vẫn tìm một công việc mới , nếu mua cái gì cũng dè chừng.

 

“Trong sổ tiết kiệm nhà bao nhiêu tiền ?"

 

Tô Đào Đào sực nhớ hỏi Phó Chinh Đồ.

 

Phó Chinh Đồ một con .

 

Tô Đào Đào “Oa" một tiếng:

 

“Nhiều thế ?"

 

Đây là cô ôm cái chân lớn ?

 

Phó Chinh Đồ kỳ quặc cô một cái, cô chẳng mở xem ?

 

Thế là quên luôn ?

 

Tô Đào Đào sờ mũi, hôm đó cô căn bản còn kịp kỹ ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-73.html.]

Sau đó cũng quên bẵng xem .

 

Tiền tiết kiệm trong nhà ít , Tô Đào Đào yên tâm mua mua mua, còn hào phóng để Trần Trần và Phó Viễn Hàng mỗi chọn một món quà.

 

Phó Viễn Hàng lắc đầu hiệu cần, trai nuôi chị dâu dễ dàng gì, còn khá tốn tiền nữa.

 

Trần Trần ưng ngay một chiếc s-úng cao su nhỏ nhiều màu sắc, thực chú út từng tặng bé một chiếc s-úng cao su màu đen tự tay , nhưng chiếc đó to quá, kéo nổi, bé thích chiếc hơn.

 

Tô Đào Đào phất tay một cái, mua.

 

Cậu nhóc quà, hớn hở mặt.

 

Tô Đào Đào trực tiếp lấy một tờ một tệ đưa cho Phó Viễn Hàng:

 

“Bây giờ mua quà thì đưa tiền mặt, mỗi tháng chị sẽ cho em một tệ tiền tiêu vặt, mua gì thì tự gom tiền mà mua."

 

“Em, em lấy !"

 

Phó Viễn Hàng sợ ngây , cuống quýt lắc đầu.

 

Cậu lớn bằng ngần , trong tay tích cóp nhiều nhất cũng chỉ hơn một hào, tờ một tệ nguyên vẹn thế còn từng chạm , cứ như là bỏng tay mà đẩy .

 

Tô Đào Đào hai lời nhét thẳng ba lô của .

 

Phó Viễn Hàng dùng ánh mắt cầu cứu trai.

 

Phó Chinh Đồ gật đầu bảo cứ theo Tô Đào Đào.

 

Thế là bạn học Phó Viễn Hàng khoản “tiền khổng lồ" đầu tiên trong đời.

 

Lên xe, bé Trần Trần sờ nắn chiếc s-úng cao su nhỏ của , bạn học Phó Viễn Hàng thì lén lút lấy tờ một tệ từ trong ba lô nhét túi quần giữ thật c.h.ặ.t, sờ sờ mãi.

 

Xe chạy dọc theo đường bờ biển ròng rã một tiếng đồng hồ, Tô Đào Đào cuối cùng cũng thấy căn cứ trong truyền thuyết.

 

Phó Chinh Đồ từng căn cứ ba mặt giáp biển, Tô Đào Đào còn tưởng sẽ cách xa đất liền, thậm chí thể bằng tàu thuyền.

 

Hóa .

 

Hòn đảo nơi căn cứ tọa lạc một cách nghiêm túc thì là bốn mặt giáp biển, nhưng giữa hòn đảo và đất liền một cây cầu vượt biển dài hai ba trăm mét.

 

Cây cầu hùng vĩ tráng lệ như những cây cầu xây dựng , thậm chí thể là một cây cầu kết cấu bê tông cốt thép bình thường thể bình thường hơn.

 

Phải rằng, công nghiệp thời đại hề phát triển, những máy móc như cần cẩu, máy ủi căn bản là , cây cầu vượt biển như thế dựa đôi bàn tay của những lính, lên núi mở đường, xuống biển mò đ-á ngầm, vác từng bao xi măng, đẩy từng tảng đ-á, mạo hiểm cả tính mạng để xây dựng nên từng chút một.

 

Tô Đào Đào cây cầu vẻ ngoài bình thường mà nảy sinh lòng kính trọng sâu sắc đối với những hùng xây dựng nên nó.

 

Căn cứ quản lý theo kiểu quân sự hóa, đầu cầu thiết lập trạm kiểm soát, chỉ xe của căn cứ mới tự do , những xe cộ và dân bên ngoài khác nhất loạt đảo, đúng là khí thế một trấn giữ vạn thể qua.

 

Thân phận của Phó Chinh Đồ huyền bí, tác giả của nguyên tác cũng chấp b.út quá nhiều, đến nay cô vẫn rốt cuộc Phó Chinh Đồ nghiên cứu cái thứ gì, chỉ công việc của cần bảo mật cao độ, thuộc về nhân viên nghiên cứu khoa học trọng điểm quốc gia bảo vệ và bồi dưỡng, ngay cả chung chăn gối cũng tiết lộ nửa lời.

 

Trước đây thậm chí còn địa điểm việc cố định, đừng nhà theo, ngay cả chính cũng dự án tiếp theo sẽ tiến hành ở .

 

Hậu thế Tô Đào Đào cũng từng xem qua các bài phỏng vấn đưa tin, một nhà khoa học liên quan đến v.ũ k.h.í hạt nhân an ninh quốc gia thậm chí mấy chục năm trời liên lạc với gia đình, thực sự việc phấn đấu cả đời cho nghiên cứu khoa học.

 

Căn cứ rõ ràng mới khánh thành lâu, tốn bao nhiêu nhân lực vật lực như để xây dựng một căn cứ chiếm lĩnh cả hòn đảo, hơn nữa còn là quản lý quân sự hóa, chắc hẳn thời gian lưu sẽ quá ngắn.

 

Thôi thì đến thì cứ yên tâm ở .

 

nữa, bất kể công việc của Phó Chinh Đồ là gì, cô sẽ tìm hiểu sâu xa, dù cũng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống tiếp theo của cô, ngày tháng cứ thế mà trôi qua thôi.

 

Loading...