Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:52
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông cụ giơ ngón tay cái lên:
“Đứa con trai của cô tiền đồ thể đong đếm , hãy bồi dưỡng cho ."
Tô Đào Đào cảm thấy ông chắc hẳn là một giáo viên, ý vị yêu tài trọng tài lộ trong mắt thể che giấu .
Điểm càng rõ rệt hơn khi ông thấy những bức ký họa của Phó Viễn Hàng, đôi tay cầm bức tranh của Phó Viễn Hàng run rẩy, trong mắt rạng rỡ ánh sáng:
“Cháu thật sự từng học vẽ ?"
Phó Viễn Hàng lắc đầu:
“Dạ , cháu vẽ bừa theo cảm giác thôi ạ."
“Quá linh tính."
Ông cụ lúc mới hỏi Tô Đào Đào:
“Mạo hỏi một câu, định ?"
Bèo nước gặp , Tô Đào Đào giữ chút tâm nhãn, địa điểm cụ thể, chỉ bảo:
“Bọn cháu trạm là xuống xe ạ."
Ánh mắt ông cụ càng rạng rỡ hơn:
“, cũng trạm xuống xe."
Tô Đào Đào ngạc nhiên ông.
Ông xúc động nắm lấy tay Phó Viễn Hàng:
“Cháu, cháu tên là gì?
Cháu học vẽ với ?"...
Chương 50 Lĩnh chứng
Cái gì gọi là buồn ngủ gặp chiếu manh, chẳng chính là cái ?
Tô Đào Đào cảm thấy vẫn chút may mắn của nữ chính truyện xuyên , hôm qua cô mới tìm một thầy dạy vẽ cho Phó Viễn Hàng, hôm nay thầy chủ động tìm đến cửa .
Chuyện cũng quá mức huyền học đấy.
“Cháu, cháu tên là Phó Viễn Hàng."
Phó Viễn Hàng mờ mịt như trong sương mù, ngơ ngác Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào xoa đầu Phó Viễn Hàng, nhanh ch.óng trấn tĩnh :
“Thưa ông, mặc dù chúng cháu xuống ở trạm , nhưng nơi chúng cháu đến cách thành phố xa, nhất định thuận tiện."
Ông cụ lẽ cũng đường đột, ông gần mười năm nhận học trò, tìm kiếm bao nhiêu năm nay mà vẫn tìm , ngờ vô tình cắm liễu, một chuyến tàu hỏa mà gặp một đứa trẻ thiên phú như .
“Thằng bé bây giờ mới học thực muộn , thông thường năm sáu tuổi bắt đầu khai sáng, nhưng thiên phú của thằng bé , muộn một chút cũng ảnh hưởng."
Những khác trong toa tàu cứ họ chằm chằm, ông cụ cũng đây chỗ để chuyện, ông tìm giấy và b.út, địa chỉ và s-ố đ-iện th-oại liên lạc đưa cho Tô Đào Đào:
“Đây là thông tin liên lạc của , đợi định xong đến tìm cũng muộn, tên của , thể ngóng cho rõ xem dạy sai con , cũng cần lo là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, dạy học trò xưa nay từng lấy một đồng xu."
Tô Đào Đào nhận lấy, lời cảm ơn.
Sau đó ông cụ bảo Phó Viễn Hàng vẽ trực tiếp cái bình nước.
Xem qua nét b.út và bố cục của , ông cụ vuốt râu gật đầu liên tục:
“Tốt, từng học mà thể vẽ trình độ đúng là thiên phú, nhớ nhất định liên lạc với , chi tiết chúng gặp mặt chuyện."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Chắc chắn ạ, cảm ơn ông Đường."
Tô Đào Đào qua chữ ký của ông, ông họ Đường.
Phó Chinh Đồ tỉnh dậy đúng lúc, bên nhân viên phục vụ báo trạm, nhắc nhở hai mươi phút nữa đến trạm là tỉnh ngay.
Tô Đào Đào thu dọn xong đồ đạc, bảo ăn trứng gà và bánh ngải để chuẩn xuống xe.
Vì là trạm cuối nên quá trình xuống xe cũng vô cùng gian nan, hầu như là chen chúc suốt dọc đường, xuống xe, mãi mới hít thở khí trong lành, Tô Đào Đào mới cảm thấy như sống .
Trời quang mây tạnh, biển xanh cát trắng, trong khí đều là mùi tanh mặn đặc trưng của nước biển, đặc điểm điển hình của một thành phố ven biển.
“Phó Chinh Đồ, căn cứ cách đây bao xa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-72.html.]
Chúng qua đó bằng gì?"
Tô Đào Đào phát hiện mà từng hỏi qua vấn đề .
Phó Chinh Đồ cầm đồ đạc, một tay bế lấy Trần Trần từ trong lòng Tô Đào Đào, :
“Tầm năm mươi cây , xe của căn cứ đến đón."
Tô Đào Đào gật đầu, giúp Phó Chinh Đồ cầm một cái bọc, xách thử một cái thì phát hiện căn bản xách nổi, đành bế Trần Trần .
Đến cửa ga tàu hỏa, một chiếc xe tải mang biển quân đội duy nhất đang đợi ở đó, Phó Chinh Đồ thẳng về phía đó.
Tài xế Tiểu Lục nhảy xuống xe, chạy từ xa , gọi một tiếng “Kỹ sư Phó", thấy bọn Tô Đào Đào thì trong mắt thoáng hiện một tia kinh diễm, mỉm gật đầu một cái, nhận lấy cái bọc tay Phó Chinh Đồ.
Phó Chinh Đồ bế lấy Trần Trần.
Tô Đào Đào định lấy cái ba lô lưng Phó Viễn Hàng, Phó Viễn Hàng lắc đầu né tránh:
“Chị dâu, sức em còn khỏe hơn chị."
Tô Đào Đào:
“..."
Bị coi thường .
Chiếc xe tải mà hai hàng ghế, Phó Chinh Đồ ghế phụ, Tô Đào Đào bế Trần Trần cùng với Phó Viễn Hàng hàng .
“Đến nơi đăng ký kết hôn ."
Phó Chinh Đồ .
Tiểu Lục ngạc nhiên , từ gương chiếu hậu Tô Đào Đào và hai đứa trẻ, nhanh đó thu hồi tầm mắt.
Vậy nên, đây là vợ và con của kỹ sư Phó?
Con lớn thế ?
Anh kết hôn từ khi nào ?
Sao chẳng thấy chút phong thanh nào truyền cả?
Tô Đào Đào:
“..."
Suýt nữa thì quên mất họ là vợ chồng nhựa, mấy ngày nay là lái xe bằng lái đây mà?
Tô Đào Đào sờ sờ mái tóc rối bù của , bộ quần áo nhăn nhúm , vẻ mặt ai oán :
“Em đang đầu bù tóc rối thế , để ngày khác ?"
Đã bao lâu trôi qua , cũng vội một ngày nửa ngày mà.
Phó Chinh Đồ đầu :
“Lần lúc nào mới thời gian ngoài, hôm nay đúng dịp."
Tô Đào Đào trừng mắt , dịp chỗ nào hả?
Phó Chinh Đồ :
“Cứ lĩnh chứng , ảnh cưới để bổ sung."
Tô Đào Đào suýt nữa thì quên mất, thời kết hôn nhất thiết ảnh cưới, đăng ký kết hôn cũng cần dán ảnh, thể chụp riêng.
Đặc biệt là ở nông thôn, họ coi trọng hôn nhân thực tế hơn, nhiều còn chẳng thèm lĩnh chứng, chứ đừng đến chuyện chụp ảnh cưới.
Căn cứ cũng chẳng xây ở cái xó xỉnh rừng sâu núi thẳm nào, cộng thêm kỹ sư Phó công việc bề bộn, ngoài một chuyến cũng dễ dàng, hôm nay lĩnh thì hôm nay lĩnh .
Tô Đào Đào hỏi:
“Vậy giấy chứng nhận kết hôn các thứ thì ?"
Phó Chinh Đồ:
“Của em hôm qua ở đại đội , của thì luôn để trong túi."
Vậy thì chẳng còn gì để nữa.
Hai đứa nhỏ để ý lớn đang gì, ánh mắt sớm phong cảnh thiên nhiên độc đáo của thành phố ven biển thu hút, mãi chán.
Tô Đào Đào bắt đầu phổ cập kiến thức cho các bạn nhỏ về biển cả và cây dừa, còn cả những con mòng biển thỉnh thoảng lướt qua mặt biển và những con thuyền đ-ánh cá qua .