Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:51
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô vạn ngờ tới, chuyến xuân vận kiếp từng trải nghiệm, kiếp bù đắp .”

 

Vấn đề là hiện tại lễ tết gì .

 

“Sao đông thế ?"

 

Thực lúc ga đông , chỉ là Tô Đào Đào mải mê hưng phấn, cộng thêm trời tối nên để ý đám đông lắm, đến bây giờ mới giật kinh hãi.

 

Hai đứa nhỏ từng thấy nơi đông nhất là ngày phiên chợ của huyện, thấy trận thế bao giờ, đều trợn to mắt , là sợ hãi mà là tò mò.

 

Phó Chinh Đồ dùng hai cái bọc lớn vây một gian, che chở họ ở bên trong.

 

“Để họ lên , chúng lên cùng."

 

Gia đình bốn cứ thế giương mắt từng đợt “đàn cá" chen chúc “bơi" toa tàu, Trần Trần đến là vui, còn vỗ tay nữa cơ.

 

Tô Đào Đào bất lực nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của bé.

 

Đợi lên gần hết, Phó Chinh Đồ bảo Phó Viễn Hàng mở đường, Tô Đào Đào bế Trần Trần ở giữa, xách theo đồ đạc cùng, tránh để va chạm từ phía .

 

Cả nhà trải qua muôn vàn gian khổ mới tìm chỗ , Phó Viễn Hàng và Trần Trần miễn vé, cũng may Phó Chinh Đồ mua hai vé giường cứng, nếu thì đứa trẻ lớn tướng như Phó Viễn Hàng ngay cả chỗ cũng chẳng , toa hàng ăn và lối đều chật kín .

 

Trong toa giường cứng sáu cái giường, lúc Tô Đào Đào thì hai giường và hai giường đều , chỉ giường ở giữa là ai, rõ ràng Phó Chinh Đồ mua một giường tầng giữa và một giường tầng .

 

Tô Đào Đào cầm vé với phụ nữ trung niên đang chiếm giường của họ:

 

“Ngại quá, đây là chỗ của chúng , phiền bà nhường một chút."

 

Bà cô ngước mắt , lẽ thấy tướng mạo Tô Đào Đào dễ bắt nạt, lấy tay che miệng ho hắng hai cái:

 

“Đồng chí , sức khỏe , chân tay cũng nhanh nhẹn, thể đổi chỗ với các ?

 

Chỗ của là cái ."

 

Bà cô chỉ cái giường tầng giữa đối diện.

 

Tô Đào Đào cứng rắn đáp :

 

“Nếu chỉ một thì đổi với bà cũng chẳng , nhưng còn dắt theo hai đứa nhỏ, e là đổi với bà , nếu bà thấy tiện thì tìm nhân viên phục vụ hoặc trưởng tàu, họ sẽ giúp đỡ bà."

 

Chân tay thật sự thuận tiện thì tạm thời , nhưng giọng của bà cô còn khỏe hơn cả cô, thực sự giống đang bệnh chút nào.

 

Bà cô vẻ mặt dày dậy.

 

Phó Chinh Đồ trực tiếp gọi nhân viên phục vụ đến, bà cô mới lầm bầm c.h.ử.i rủa dậy, thoăn thoắt leo lên cái giường tầng giữa đối diện.

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Đã bảo chân tay thuận tiện cơ mà?

 

Giờ nếu ở trong làng thì hai đứa trẻ ngủ từ lâu, lúc đều buồn ngủ rũ rượi.

 

Tô Đào Đào bảo Phó Chinh Đồ lấy chút nước nóng, lấy cái chậu nhỏ rửa mặt lau tay cho Trần Trần ngủ say, mới để Phó Chinh Đồ bế giường giữa ngủ.

 

Tô Đào Đào :

 

“Anh đưa Tiểu Hàng vệ sinh , lát nữa đổi sang em."

 

Bà cô đối diện lầm bầm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-71.html.]

 

“Nghèo mà còn bày đặt..."

 

Tô Đào Đào tự nhiên chẳng thèm để ý đến bà .

 

Một cái giường ngủ nổi hai lớn, thực tế thì ngủ một to lớn như Phó Chinh Đồ cũng chật chội lắm .

 

Chỉ thể để Tô Đào Đào dẫn Trần Trần ngủ giường giữa, Phó Chinh Đồ dẫn Phó Viễn Hàng ngủ giường .

 

Đợi họ , Tô Đào Đào với Phó Viễn Hàng:

 

“Tiểu Hàng nếu đêm dậy vệ sinh nhất định bảo trai, một khỏi toa tàu ."

 

Phó Viễn Hàng gật đầu:

 

“Em chị dâu."

 

Trong môi trường như thế ngủ ngon giấc tự nhiên là thể, cũng chỉ chất lượng giấc ngủ của hai đứa nhỏ là ảnh hưởng, Tô Đào Đào tiếng “xình xịch xình xịch" hơn nửa đêm cũng chẳng chợp mắt mấy.

 

Phó Chinh Đồ cũng chẳng khá hơn là bao, chủ yếu là Tô Đào Đào ngủ ngoan, cứ lo nửa đêm cô sẽ ngã từ xuống, dời hai cái bọc lớn đến giường vẫn thấy đủ, hầu như cứ cách một lát dậy xem cô và đứa trẻ.

 

Lần nào Tô Đào Đào cũng mở to mắt, trân trối .

 

Sau vài , Phó Chinh Đồ bảo cô xuống ngủ giường , bế Phó Viễn Hàng lên , dùng đai địu thành một cái hàng rào đơn giản, đảm bảo Phó Viễn Hàng sẽ ngã xuống mới xuống cạnh Tô Đào Đào, ôm cô lòng, giống như những đêm ở trong làng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, Tô Đào Đào đếm theo nhịp mới dần dần chìm giấc ngủ.

 

Một đêm chuyện gì xảy .

 

Nói là ngủ, thực cũng chỉ là mơ màng chợp mắt vài tiếng.

 

Phó Chinh Đồ lo cho hai đứa nhỏ ở giường , lo cho trong lòng , hầu như chẳng ngủ nghê gì.

 

Đến sáu bảy giờ sáng, Tô Đào Đào mơ mơ màng màng tỉnh dậy, dậy nhường chỗ cho Phó Chinh Đồ ngủ, hai đêm liên tục ngủ mấy , xuống giường ngủ ngay.

 

Hai đứa nhỏ hơn bảy giờ thì tỉnh, Tô Đào Đào đưa họ vệ sinh cá nhân , dùng nước nóng ăn bánh ngải và trứng gà.

 

Bánh ngải còn thừa mấy cái, ăn nữa là hỏng mất, Tô Đào Đào chia cho trong toa mỗi một cái, bao gồm cả bà cô cũng bỏ sót.

 

Thời những chất phác vẫn chiếm đa , trong toa một cụ già đeo kính, dáng vẻ trí thức, luôn khen Phó Chinh Đồ là đàn ông , cũng đặc biệt thích Trần Trần và Phó Viễn Hàng, cứ dắt họ chơi suốt.

 

Trần Trần khi thiết với ông cụ thì lấy bộ cờ quân sự ba tặng từ trong ba lô nhỏ của chơi cùng ông.

 

Ông cụ lúc đầu cảm thấy đứa bé con tí thế thì gì, cũng để ý lắm, cứ tùy tiện chơi cùng bé cho vui thôi.

 

Trần Trần cũng năng gì nhiều, lặng lẽ bày biện bàn cờ.

 

Ông cụ ngờ tới Trần Trần mà thật sự chơi cờ lật quân sự, quy luật nắm rõ như lòng bàn tay, quân cờ lật một cái là quân nào lớn quân nào nhỏ, ai thể ăn ai, lật trúng quân còn chiếm doanh trại , lật b.o.m nếu bên cạnh là những quân lớn như tư lệnh quân trưởng thì chê quân quá nhỏ, ăn nó mà trốn doanh trại , còn dùng quân công binh phá mìn của ông...

 

Sau một ván, mặc dù ông cụ thắng, nhưng ánh mắt ông Trần Trần khác.

 

“Con trai cô thật sự mới hai tuổi ?

 

Thằng bé chữ ?

 

Ai dạy thằng bé chơi cờ quân sự ?"

 

Chưa bàn đến những chuyện khác, đứa trẻ hai tuổi đang là cái tuổi hiếu động, chạy nhảy đến mức ch.ó cũng ghét, mà thể yên lâu như , chỉ riêng khả năng tập trung và tính kiên nhẫn thôi là đứa trẻ bình thường thể .

 

Tô Đào Đào từng chơi cờ quân sự nhiều, cô còn chẳng quy tắc, cũng chẳng độ khó, :

 

“Cháu chữ ạ, chỉ là theo ba nó chơi vài ngày thôi, tuổi mụ là hai tuổi , tuổi thực thì còn thiếu vài ngày nữa."

 

 

Loading...