Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:48
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Đào Đào chỉ cảnh vật ngoài cửa sổ để đ-ánh lạc hướng Trần Trần, nhóc mới dần bình tĩnh .”
Xe chạy xa, Tô Đào Đào ngoảnh , Chu Linh Lan vẫn cổng sân, ánh mắt dõi theo xe của họ và vẫy tay.
Điều Chu Linh Lan thấy là, Tào Quốc Hoa đang lặng lẽ ở góc rẽ con ngõ lưng bà, ánh mắt vẫn luôn dõi theo bà...
Tạm biệt nhé, ngôi làng nhỏ.
Tạm biệt nhé, công xã Thanh Liên.
Chương 47 Tiểu Tô & Ba... ba...
Phó Chinh Đồ ngoài mặt biểu lộ gì, nhưng Tô Đào Đào nhận tâm trạng cũng xuống dốc.
Người đàn ông để lộ cảm xúc, dễ dàng đồng ý để Chu Linh Lan ở , lẽ cũng là điều gì đó, hoặc là ngầm đồng ý điều gì đó.
Tô Đào Đào dù tin nhân phẩm của cũng tin nhân phẩm của Chu Linh Lan, để bà ở một cũng gì đáng lo lắng.
Sau khi xe chạy khỏi huyện lỵ, cảnh vật đều lạ lẫm và mới mẻ, sự chú ý của hai đứa nhỏ nhanh ch.óng thu hút.
Đặc biệt là Phó Viễn Hàng, hôm nay mới nhiều “ đầu tiên" của , bước chân đầu tiên của hành trình vạn dặm, đầu tiên rời xa , đầu tiên xa, đầu tiên xe ô tô, đầu tiên vườn bách thú, đầu tiên...
Dù thì vẫn còn nhiều đầu tiên.
Tô Đào Đào đặt Trần Trần lên đùi Phó Viễn Hàng, dặn dò bọn họ nhất định thò đầu ngoài xem, chỉ trong xe ngoài.
Mặc dù thời xe nhiều, nhưng để hình thành thói quen .
Phó Chinh Đồ hôm nay trông tinh thần lắm, sáng nay Tô Đào Đào phát hiện , dọc đường lặng lẽ ngáp mấy .
Tô Đào Đào lấy bình nước chuẩn từ sớm , vặn nắp đưa cho :
“Uống vài ngụm , tỉnh táo lắm đấy."
Phó Chinh Đồ từ gương chiếu hậu chạm mắt với cô một cái, đưa tay nhận lấy, cũng , ngửa đầu uống một ngụm, vị xanh nhàn nhạt pha lẫn hương thơm thanh khiết của chanh và bạc hà, ẩn hiện chút vị mật ong, ngọt thanh, ngon tỉnh táo.
Phó Chinh Đồ uống liên tục mấy ngụm nữa mới đưa cho Tô Đào Đào.
“Tiểu Tô?"
Tô Đào Đào vẫn kịp lấy tinh thần từ giọt nước trượt qua yết hầu .
“Hả?"
Tiểu Tô ...
lắm kỹ sư Phó, mặt khác thì gọi Tiểu Tô, lưng thì gọi Đào Đào, phân chia rạch ròi thật đấy.
Người đàn ông chỗ nào cũng lạnh lùng, chỗ nào cũng cấm d.ụ.c, duy chỉ yết hầu là quyến rũ khi lăn động theo động tác nuốt của .
Phó Chinh Đồ qua gương chiếu hậu theo ánh mắt cô hướng về phía yết hầu ——
“Em thích chỗ ?"
“Thích, thích lắm..."
Khóe môi Phó Chinh Đồ khẽ cong lên, xem là thích .
Phó Chinh Đồ đưa bình nước , Tô Đào Đào thản nhiên nhận lấy.
“Ngon ?"
Tô Đào Đào từ gương chiếu hậu đón lấy ánh mắt , cong đôi mắt lớn hỏi, như một đứa trẻ đang chờ khen ngợi.
Dù ngại thì ngại sẽ là khác, chỉ cần da mặt đủ dày thì chuyện gì cũng thành vấn đề.
Phó Chinh Đồ thu hồi tầm mắt, độ cong nơi khóe môi vẫn hạ xuống, gật đầu:
“Ngon."
Tô Đào Đào khen, đôi mắt cong thành hình vầng trăng khuyết:
“Tất nhiên là ngon , sơn đầu xuân, chỉ chọn lấy đúng phần b.úp nhỏ xíu đó thôi," Tô Đào Đào dùng ngón cái và ngón vô danh hiệu một đoạn nhỏ, “Thật sự chỉ là cái b.úp bé tí tẹo thôi, còn bạc hà và chanh do chính tay trồng, mật ong rừng hái núi, cộng ngon mới lạ."
Loại đồ uống thuần tự nhiên như , ở thế kỷ 21 tiền cũng mua .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-68.html.]
Tô Đào Đào tự đến mức thèm, uống liền mấy ngụm mới híp mắt , đậy nắp thật c.h.ặ.t.
Miệng chai mới uống xong lúc đang ngậm trong khuôn miệng đỏ thắm của cô, ánh mắt Phó Chinh Đồ tối sầm , hít sâu liên tục mấy cái mới định tâm thần tiếp tục lái xe.
Anh quyết định việc gì thì sẽ gương chiếu hậu nữa.
Tô Đào Đào phát hiện chuyện và Phó Chinh Đồ mới hôn gián tiếp.
Phong cảnh hai bên quốc lộ cũng chỉ thế, lúc đầu hai đứa trẻ thấy mới lạ, về mãi cũng thấy chẳng còn gì thú vị nữa.
Hai đứa nhỏ sáng nay đều dậy sớm, Tô Đào Đào bế Trần Trần, để bé ngủ một lát.
“Tiểu Hàng tựa ba lô ngủ một lúc , còn lâu mới tới nơi."
Tô Đào Đào với Phó Chinh Đồ:
“Em cũng chợp mắt tí, chú ý đừng lái nhanh quá, nếu buồn ngủ uống nước thì bảo em."
Phó Chinh Đồ:
“Em lấy đai địu cố định Trần Trần trong lòng ."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Em , em ngủ thật yên tâm."
Cô còn lo lắng hơn cả Phó Chinh Đồ, thời ghế trẻ em, dám ngủ thật.
Xe ô tô chạy dọc quốc lộ ròng rã hơn bốn tiếng đồng hồ mới đến thành phố.
Họ xuất phát sớm, lúc đến nơi còn đầy mười một giờ.
Hai đứa nhỏ ngủ suốt dọc đường, lúc tinh thần khá .
Tia m-áu trong mắt Phó Chinh Đồ rõ ràng, Tô Đào Đào chút lo cho .
“Có tối qua ngủ ?
Có trụ nổi ?"
Phó Chinh Đồ lắc đầu:
“Không ."
Lúc công việc bận rộn, mấy chục tiếng đồng hồ chợp mắt cũng là chuyện thường tình, thức đêm chút đỉnh với chẳng thấm tháp gì.
Chỉ là khi lái xe cần tập trung cao độ, nên chút mệt mỏi.
Tô Đào Đào:
“Tìm một tiệm cơm quốc doanh, chúng ăn trưa , cũng là để nghỉ chân."
Thời , ngay cả thành phố phồn hoa nhất trong mắt Tô Đào Đào cũng chỉ đến thế, nhưng hai đứa nhỏ vốn chỉ mới thấy qua thị trấn tòa nhà cao bốn năm tầng thì thành phố “nhà cao tầng" tám chín tầng chẳng khác nào Lâu công t.ử đại quan viên, ngay cả những con đường rộng lớn cũng thấy vô cùng mới lạ.
Cậu bé Trần Trần bò vai ba, thấy tàu bè mặt sông xa xa, hưng phấn nghển cổ nhảy lên mấy cái:
“Ba ba~~ tàu~~"
Trần Trần từng thấy tàu thật, nhưng bé từng gấp tàu, là do Phó Chinh Đồ dạy, nhóc thông minh thấy vật thật nhận ngay.
Điểm chú ý của Phó Chinh Đồ con tàu, giữ c.h.ặ.t con trai, hạ thấp xuống một chút đôi mắt đen trắng phân minh của bé:
“Con gọi ba là gì?"
Trần Trần ôm cổ Phó Chinh Đồ, nghiêng cái đầu nhỏ, chằm chằm mắt :
“Ba ba ạ~~"
Phó Chinh Đồ nhếch môi .
Tô Đào Đào đầu tiên thấy rạng rỡ đúng nghĩa, vì thường xuyên nên đôi mắt phượng xếch của bình thường nội liễm, kỹ sẽ thực một đôi mắt , lúc cũng theo đó mà xếch lên vài phần, nhẹ nhàng nhéo cái má phúng phính của con trai:
“Ừ, ba đây."