Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 65
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:45
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không cách tỉnh ?
Thuận đường ?"
Phó Chinh Đồ:
“Năm giờ sáng mai xuất phát, từ đây đến thành phố mất bốn tiếng, từ thành phố đến thành phố G mất bốn tiếng, một giờ trưa thể đến, ăn xong bữa trưa về là kịp chuyến tàu hỏa mười giờ đêm."
Tự bắt xe tới lui thì mất cả ngày trời, nhưng lái xe hơn nửa ngày là đến nơi.
Chỉ là xong, Tô Đào Đào lập tức phủ quyết:
“Không , thời gian gấp gáp quá, như thì lái xe mười mấy tiếng một ngày, nguy hiểm lắm, là đợi cơ hội tính, đến căn cứ sẽ thư giải thích chi tiết tình hình cho họ, họ sẽ thấu hiểu thôi, bao nhiêu năm qua , chênh lệch chút thời gian ."
Người vô tâm, ý.
Phó Chinh Đồ con, chồng, cha đều đạt yêu cầu, bất kể vì lý do gì mà cưới con gái nhà , cũng nên mấy năm về thăm một .
Nói thật, khi về cũng dự định , cũng là mới nảy ý định.
Quả thực cũng là do sắp xếp chu đáo, mấy năm về, về ăn bữa cơm , lẽ còn bằng về.
Phó Chinh Đồ tính toán kế hoạch công việc trong nửa năm tới, lúc Tết chắc là thể tranh thủ vài ngày, nhưng chuyện chắc chắn nhắc đến, chỉ :
“Là suy nghĩ chu đáo, vội vàng quá."
Chu Linh Lan :
“Vậy Đào Đào gửi thêm ít đồ khô về cho gia đình, khi nào mới gửi ."
“Dạ ."
Tô Đào Đào bỗng thấy nhẹ nhõm, thời gian qua cô cố gắng hết sức để hàn gắn mối quan hệ với “gia đình", ảnh chụp cùng Trần Trần đó cô cũng gửi một bản về, còn cố gắng bắt chước giọng điệu của “Tô Đào Đào" để một bức thư.
Gia đình cũng thư hồi âm, nhưng chỉ vỏn vẹn vài lời, vẫn tha thứ cho việc “Tô Đào Đào" bất chấp sự phản đối của gia đình để gả về nông thôn, nhưng giữa các dòng chữ thể thấy họ thích Trần Trần.
Thực mấy năm gặp, “Tô Đào Đào" biến thành thế nào cũng là chuyện thường tình, cô trái lo lộ tẩy.
Chỉ là vẫn chuẩn tâm lý để gặp những “ nhà" .
Phó Viễn Hàng buổi sáng chào tạm biệt thầy cô bạn bè, buổi chiều học nữa, Chu Linh Lan cũng , đều ở nhà cùng Tô Đào Đào thu dọn đồ đạc.
Con xa lo lắng, mặc dù con trai và con dâu đều chủ kiến lớn, cần lo lắng, nhưng Chu Linh Lan vẫn tỉ mỉ từng tí một, nhịn dặn dò đủ thứ.
Có một chuyện thực Tô Đào Đào từ lâu :
“Mẹ, khi chúng con đừng nữa, thời gian lương thực tinh trong nhà dự trữ đủ cho một ăn lâu, lương thực thô và rau xanh trong vườn đất tự lưu ăn hết, nhà cũng thiếu chút điểm công đó, cần thiết vất vả như ."
Chu Linh Lan xếp quần áo :
“Cuộc sống nông thôn là thế , bao nhiêu năm qua quen , mệt."
Tô Đào Đào:
“Mẹ, nếu đồng ý, thì cùng chúng con , ý nghĩa của việc ở đây là để trải nghiệm một cuộc sống thảnh thơi hơn, chứ vẫn vất vả như , như chẳng ý nghĩa gì cả, thà rằng cùng chúng con, để chăm sóc Trần Trần, con tìm một công việc để ."
Chu Linh Lan dở dở .
“Đào Đào, trong làng gì ai trẻ như mà xuống ruộng việc chứ?
Không đạo lý đó , ch-ết mất."
Tô Đào Đào kiên trì:
“Mẹ, cuộc sống là của chính chúng , liên quan gì đến khác?
Trong làng cũng đạo lý nào cả nhà hết, để một bà lão nhỏ bé ở đây, theo lời , chúng con cũng sợ chỉ trỏ, thì cùng chúng con."
Chu Linh Lan Tô Đào Đào, chỉ đành bảo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-65.html.]
“Chẳng mấy chốc nữa là đến mùa gặt , vốn dĩ thiếu nhân lực, đợi qua mùa gặt tính tiếp nhé."
Tô Đào Đào:
“Lúc mùa gặt thể giúp đỡ, còn mảnh đất nát ở Đại Lĩnh Đầu đó ai thích cày thì cày."
“Phó Chinh Đồ!"
Tô Đào Đào hét lớn về phía cửa.
Phó Chinh Đồ đang sửa cái l.ồ.ng gà ở nhà, đây là đầu tiên thấy Tô Đào Đào gọi tên , bất giác ngẩn một hồi lâu mới phản ứng .
“Chuyện gì thế?"
“Anh tìm bác cả, với bác là khỏe cần nghỉ ngơi, nữa, lúc mùa gặt thể giúp đỡ, nhưng việc nặng nữa."
Phó Chinh Đồ đôi mắt long lanh của cô, chút nghi ngờ:
“Được, ."
Chu Linh Lan thực sự sợ họ , vội vàng chạy kéo con trai:
“Con đừng hùa theo Đào Đào loạn, chút chuyện nhỏ còn cần con , truyền ngoài thì thành thế nào chứ, tự cách xử lý, Đào Đào, con cho , cũng nhu nhược đến thế, gì mà."
Tô Đào Đào :
“Con ở trong làng tai mắt đấy nhé, nếu để con lừa con, con sẽ đón bất cứ lúc nào đấy."
Tô Đào Đào chân thành yêu quý dịu dàng và lương thiện , chân thành hy vọng bà thể sống một cuộc sống thoải mái hơn chút.
Chu Linh Lan xoa xoa đầu cô:
“Được , ."
Chu Linh Lan từng sinh con gái, vô hình trung càng lúc càng thiết với Tô Đào Đào, con gái ruột cũng chỉ đến thế mà thôi.
“Thanh niên tri thức Tô, bưu phẩm của cô !"
Là tiếng của nhân viên bưu điện.
Phó Chinh Đồ bỏ dở công việc trong tay mở cửa nhận bưu phẩm.
“Ai nhỉ, thế mà gửi bưu phẩm cho ?"
Bưu phẩm lớn lắm, Tô Đào Đào xem địa chỉ, quả nhiên ban ngày nhắc đến Tào Tháo, nhắc là đến ngay.
Bưu phẩm từ nhà ngoại ở thành phố G gửi tới.
Tô Đào Đào tháo bưu phẩm :
“Bưu phẩm đến đúng là kịp lúc thật, muộn một ngày là nhận ."
Tô Đào Đào lục tìm một hồi, đều là đồ cho Trần Trần, cô chẳng gì cả.
Tô Đào Đào vẫy tay gọi Trần Trần đang thu dọn cặp sách nhỏ:
“Trần Trần đây, bà ngoại gửi đồ cho con ."
Trần Trần đặt cặp sách xuống, bước đôi chân ngắn chạy lạch bạch tới, nghiêng cái đầu nhỏ Tô Đào Đào:
“Bà ngoại ạ~~"
Tô Đào Đào lấy hai bộ áo thun cộc tay, một đôi giày da nhỏ và một con hổ vải đưa cho Trần Trần:
“Bà nội là của ba đúng , bà ngoại chính là của , nên đây là quà bà ngoại của Trần Trần gửi cho Trần Trần đấy, cái là hổ nhỏ, Trần Trần thích ?"
Trần Trần trợn tròn mắt, ôm đầy một vòng tay, nó xoa xoa đầu hổ nhỏ, nheo mắt gật đầu:
“Thích ạ~~"