Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 643
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:10:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng," Trần Thần gật đầu, “Mẹ ơi, con mà, con còn nhặt nhiều vỏ ốc về, đến lúc đó cùng ba chuông gió, ơi, ba khỏe ?
Con nhớ ba lắm."
“Chẳng con thường xuyên gọi điện cho ba, còn thư cho ba ?"
Tình cảm của Trần Thần và Phó Chinh Đồ đến mức đôi khi Tô Đào Đào còn thấy ghen tị.
Trần Thần càng lớn, chủ đề chung giữa hai cha con càng nhiều, phương thức chung sống càng giống như hai em , chuyện gì cũng thể thương lượng, tình cảm đến mức khiến ngưỡng mộ.
“Hi hi," Trần Thần , “Cái đó giống , con vẫn gặp ba thường xuyên cơ."
“Chị dâu Đào Đào!"
“Chị dâu Đào Đào..."
Cùng cùng còn Mộc Mộc đỗ Đại học Hoa Thanh và Tiểu Mai T.ử đỗ Đại học Ngoại ngữ.
“Chúc mừng hai em, các em giỏi quá!"
Thật Tô Đào Đào chúc mừng qua điện thoại , nhưng vẫn trực tiếp một nữa.
“Cảm ơn chị dâu Đào Đào ạ!"
Mộc Mộc và Tiểu Mai T.ử khỏi là vui đến mức nào, dì Chung để chúc mừng hai đứa trẻ đều đỗ đại học , trực tiếp bày mấy mâm tiệc mừng tại nhà ăn của nhà máy.
Nhà máy thực phẩm cũng vì các em đỗ đại học mà danh tiếng một nữa tăng vọt.
Cộng thêm việc những năm nay hiệu quả kinh doanh của nhà máy , con em của công nhân viên đỗ đại học đều phát một khoản học bổng.
Năm nay càng đặc biệt xin thêm cho Tiểu Mai T.ử một khoản tiền trợ cấp khó khăn.
Có khoản tiền , Tiểu Mai T.ử trong thời gian học đại học dù thêm cũng thể sống thoải mái, nếu tiết kiệm thêm một chút nữa thì dùng kinh phí du lịch cũng đủ .
Vận mệnh của Tiểu Mai T.ử từ khi Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc đưa em đến nhà máy thực phẩm bắt đầu đổi.
Nay dựa sự nỗ lực của bản bước lên một tầm cao mới, em thật sự ơn.
Năm đó nếu bọn họ kịp thời kéo em một cái, em sớm họ hàng sắp xếp gả , gì cơ hội đến thủ đô học đại học?
Tiểu Mai T.ử hít thở bầu khí khô ráo khác với miền Nam ở thủ đô, tì bên cửa sổ xe cộ tấp nập, bầu trời xanh thẳm, ngày tháng thật .......
Các bảo bối ơi, kẹt , dù thì mấy ngày cũng sẽ kết thúc, tuyến sự nghiệp của Tô Đào Đào sẽ chi tiết nữa, cũng sẽ con thứ hai, mốc thời gian kết thúc chính văn xác suất lớn sẽ dừng ở lúc Trần Thần đại học, còn về ngoại truyện, khi kết thúc mới bổ sung, nếu bảo bối kéo dài kết thúc.
Ví dụ như chuyện của Phó Viễn Hàng và Bạch Hoa, Mộc Mộc và Tiểu Mai Tử, Trương Cảnh An và Chu Vi Ninh, như chuyện của B-éo B-éo và Đông Đông khi lớn lên, vân vân, xem xem ai, sẽ tìm cơ hội bổ sung ngoại truyện cho đó.
Bảo bối nào chê cập nhật quá ít thể đợi đến khi chữ kết thúc hiện một thể, cũng cập nhật hết một lượt, nhưng thần nổi mà.
Chương 526 Ba ơi, ba lừa như thế chứ
Phó công thấy con trai lâu gặp, nhíu mày hồi lâu, câu đầu tiên chính là:
“Sao con đen nhiều thế?"
Phải là Trần Thần vốn dễ đen, lúc ở căn cứ miền Nam, ngày nào cũng phơi nắng mà vẫn trắng hơn những đứa trẻ khác một vòng lớn, ngờ cũng lúc đen thế .
Phó công cái hiểu , sự so sánh của bản Trần Thần đương nhiên là đen một vòng, nhưng so với những đứa trẻ khác, đừng là trẻ em miền Nam, ngay cả so với trẻ em miền Bắc thì nhóc dù đen nhiều thế vẫn cứ là trắng.
Chỉ là Phó công quen con trai trắng đến phát sáng giống hệt Tô Đào Đào, đột nhiên thấy, tự nhiên cảm thấy nhóc con đen một vòng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-643.html.]
Đã lâu gặp, gặp chê đen, đổi thành những đứa trẻ khác chắc chắn giận , nhưng Trần Thần cũng giận, híp mắt một tay ôm lấy ba, tay gồng gồng cơ nhị đầu của :
“Ba cũng thấy bây giờ con dáng nam t.ử hán hơn nhiều ?"
Phó công rũ mắt, cái cục bột nhỏ đang treo , vẫn giống hệt hồi bé, chỉ là phóng đại lên một chút thôi...
Xin , thật sự thành phần nam t.ử hán nào ở đây cả.
lời là:
“Ừ, ba thấy Trần Thần lớn lên ít."
Cũng tính là trái lương tâm, đúng là cao hơn hồi bé, và cũng nặng hơn ít.
Trần Thần vui sướng vô cùng:
“Bơi lội vẫn ích mà, con thấy con ngày nào cũng luyện quyền chạy bộ, đều bằng bơi lội, con thường xuyên đến bể bơi để bơi!"
Phó Chinh Đồ quan sát kỹ con trai, một cách nghiêm túc thì so với lúc nhỏ đổi thật sự vẫn lớn, lúc nhỏ chỗ nào cũng mũm mĩm, thịt cũng mềm oặt, bây giờ thì săn chắc hơn nhiều.
Chính là cái tính cách ngọt ngào vẫn giống hệt hồi bé, thỉnh thoảng khiến quên mất nhóc con thật là một thiếu niên mười một tuổi, sang năm thi đại học .
Phó Chinh Đồ:
“Muốn thì , nhưng nhất định cùng, tự một ."
Trần Thần gật đầu:
“Vâng ạ, ba ơi con cho ba , thu hoạch lớn nhất của con trong chuyến xuống miền Nam là dạy cho con vịt cạn T.ử Quy bơi, thể cùng con!"
Người lớn trong nhà bao gồm cả chú út đều bận, thể lúc nào cũng ở bên cạnh , chỉ Trần T.ử Quy là thời gian nhiều bằng , cũng thể cùng !
“Được," Phó Chinh Đồ gật đầu, “Hiểm nguy vùng núi bằng vùng nước, đối với nước nhất định lòng kính sợ, đến bể bơi cũng lơ là."
“ ," Phó Chinh Đồ nhớ điều gì đó, “T.ử Quy tháng chín học lớp 12 cùng con ?"
“Vâng ạ," Trần Thần gật đầu, “Bọn con với thầy cô , chia cùng một lớp."
Phó Chinh Đồ:
“Các con tìm thầy cô từ bao giờ?"
Trần Thần:
“Chính là lúc quyết định sẽ cùng học lớp 12 ạ, cùng với Trần, con chủ yếu là cùng T.ử Quy, hỏi xem bọn con thể chia cùng một lớp , nhưng thầy cô bắt bọn con ngay tại chỗ một bộ đề thi mô phỏng đại học."
Phó Chinh Đồ:
“Làm thế nào?"
Trần Thần nghĩ một chút, thở dài :
“Bộ đề đó con thấy vẫn khá khó, Ngữ văn và Chính trị cộng trừ mất mấy điểm.
T.ử Quy còn t.h.ả.m hơn con, ngay cả Toán Hóa cũng trừ điểm, tổng cộng trừ hơn hai mươi điểm, xong cực kỳ nản lòng, hỏi thầy cô vẫn học lớp 11, thể cùng lớp với con nữa ."
Phó Chinh Đồ hiểu , đột nhiên chút :
“Vậy thầy cô thế nào?"