Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 641
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cháu về ngay , lát nữa sẽ gọi điện với một tiếng, cháu cũng sẽ lời chú út."
Phó Viễn Hàng đến giờ vẫn thể chấp nhận việc một học sinh cấp ba chỉ kém ba tuổi gọi là chú út.
Trần T.ử Quy học sớm, còn nhảy lớp, nghĩ đến việc bạn học của Trần Trần khi còn lớn tuổi hơn , thể gọi là chú út theo Trần Trần, càng thấy nghẹn lòng hơn.
Tô Đào Đào :
“T.ử Quy luôn ngoan nhất, cô yên tâm, nhưng vẫn báo cáo với lớn một tiếng."
Mộc Mộc :
“Chị Đào Đào chị yên tâm , còn em và Khang Tử, Đông Tử, Áp Đản nữa mà, bọn em sẽ trông chừng mấy đứa nhỏ."
Bây giờ đội ngũ của họ càng lúc càng hùng hậu, ngay cả Sơ Nhất nhỏ và Hạ Hạ nhỏ thỉnh thoảng cũng tới góp vui.
Tô Đào Đào :
“Mấy lớn các em trông chừng đám trẻ nhỏ cho , muộn nhất là thể chơi đến khi kết quả thi đại học của các em, lúc đó lên phía Bắc sớm một chút, quanh thủ đô cũng nhiều chỗ chơi lắm."
Mộc Mộc sướng rơn:
“Ôi, chị Đào Đào khẳng định là bọn em thi đỗ đại học thế cơ ?"
Tô Đào Đào gõ đầu Mộc Mộc:
“Được , đừng hời còn khoe mẽ, chơi cho ."...
Tô Đào Đào khi đưa cho Phó Viễn Hàng mấy trăm đồng, bảo cần tiêu thì cứ tiêu, cần vì tiết kiệm mà du lịch khổ cực.
Phó Viễn Hàng từ chối, sổ sách trong tiệm nắm rõ mồn một, gia đình họ hiện giờ khá dư dả, cái gì cần tiêu đều tiêu.
Trưa hôm ăn cơm xong, Tô Đào Đào một đám bạn lớn bạn nhỏ rầm rộ tiễn lên tàu hỏa, mồm năm miệng mười dặn cô đường cẩn thận, còn nhét cho cô một đống đồ ăn, Đường Đường ngay cả kẹo thỏ trắng yêu thích nhất của cũng tặng cô, những khác đều hỏi Tô Đào Đào là giáo viên trường nào mà học sinh yêu mến đến thế.
Tô Đào Đào cứ thế buồn cảm động bước lên chuyến tàu trở về thủ đô....
Chương 524 Chuyện của đàn ông, đàn bà ít hỏi thôi
Phó Chinh Đồ trông trông trăng cuối cùng cũng trông Tô Đào Đào trở về.
Kỹ sư Phó dứt khoát nộp đơn xin nghỉ phép năm.
Khiến lãnh đạo cũng đích gọi điện hỏi thăm, hỏi trong nhà chuyện gì , cần tổ chức giúp đỡ gì .
Tô Đào Đào , ôm lấy kỹ sư Phó nhạo mấy ngày liền.
“Khó khăn lắm cái bóng đèn nhỏ mới nhà, chúng chơi mấy ngày , chỉ hai chúng thôi."
Tô Đào Đào hai tay ôm cổ Phó Chinh Đồ, cọ cọ môi :
“Trần Trần mà bảo nó là bóng đèn nhỏ chắc chắn sẽ loạn với cho xem."
Phó Chinh Đồ đuổi theo hôn lên môi cô:
“Thằng bé sẽ ."
Vợ chồng hai dạo cứ như keo sơn, nửa bước cũng rời xa.
Phó Chinh Đồ vẫn luôn tìm cơ hội nghỉ dưỡng riêng cùng Tô Đào Đào.
Sau khi Trần Trần lớn lên, còn bám như hồi nhỏ nữa, nhưng thời gian Phó Chinh Đồ ở bên quá ít, cũng luôn chăm sóc đến.
Đây là một cơ hội hiếm để tận hưởng thế giới hai .
Vấn đề là Tô Đào Đào ngoài lâu như , đúng là cũng mệt.
Vợ chồng hai quyết định tìm một sơn trang tránh nóng ở vùng lân cận ở ba ngày hai đêm.
Tô Đào Đào mãn nguyện .
Phải là một cuồng công việc như kỹ sư Phó đôi khi ngay cả Tết cũng chắc nghỉ nhiều ngày như thế .
Chu Linh Lan hai định nghỉ dưỡng, khép miệng:
“Chơi cho vui nhé, ở nhà lo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-641.html.]
Bạch Bạch vẫy đuôi điên cuồng:
“Gâu gâu gâu..."
Huhu, em cũng !
Tô Đào Đào xoa đầu nó:
“Mày , Trần Trần sắp về , mày cứ ở nhà đợi Trần Trần."
Ngày Tô Đào Đào trở về, Bạch Bạch chạy ngoài tìm Trần Trần lâu.
Tô Đào Đào suýt nữa đuổi kịp, đó đạp xe đạp mới đuổi kịp, với nó Trần Trần về muộn một chút.
Ánh mắt Bạch Bạch lúc đó cô, chẳng khác gì kế.
Tô Đào Đào dỗ dành nửa ngày nó mới tin là chính Trần Trần tạm thời về, mới chịu theo cô về nhà.
“Gâu gâu gâu..."
Đồ l.ừ.a đ.ả.o, hai ngày chị cũng thế!
Tô Đào Đào xoa đầu ch.ó của nó:
“Thực chị cũng ngày nào Trần Trần về, hiếm khi nó chơi một chuyến, cứ để nó chơi thêm mấy ngày ?"
“Gâu gâu gâu..."
Không , cho em chơi cùng chút nào cũng !
Chu Linh Lan đeo dây xích cho nó:
“Đi thôi, theo bà nội tiệm, đồ ngon cho mày, món thịt bò mày thích nhất ?"
“Gâu gâu gâu..."
Thế thì còn tạm !
Chu Linh Lan thường ở cửa hàng cũ bên , bộ qua đó cũng xa lắm.
Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ cuối cùng cũng tận hưởng thế giới hai .
Suốt ba ngày hai đêm, phạm vi hoạt động chính của họ là ở , ừm—
Trên giường...
Kỳ nghỉ khiến Tô Đào Đào mấy ngày liền hồi phục , chẳng thà tìm đại một khách sạn gần đó cho xong, gì cái sơn trang tránh nóng!
Tô Đào Đào ở nhà nghỉ ngơi thêm hai ngày mới tiệm.
Vẫn là cửa hàng tấp nập khách khứa như .
Có Tô Văn Hãn - tay hái tiền ở đây, cô hầu như thể mặc kệ.
“Anh hai, thực sự định tìm vợ ?
Mẹ gọi điện giục cưới kìa."
Tô Văn Hãn ngày xưa suốt ngày cà lơ phất phơ, bà mai ngang qua cửa nhà họ Tô còn vòng, Tô cũng chẳng còn mặt mũi nào mà cầu xin , nghĩ bụng thôi thì thôi, hại con gái nhà cũng là một công đức, cứ để nó độc .
Ai dè đến thủ đô như dát vàng lên , thoắt cái biến thành tổng giám đốc của khách sạn lớn ở thủ đô, theo cô em gái đại học ở thủ đô ăn ngon mặc !
Cái danh tiếng thì oai bao nhiêu.
Tô Văn Hãn lập tức trở thành miếng mồi ngon, những bà mai từng ngang thèm giờ suýt nữa đạp đổ cửa nhà họ Tô, các nhà các cửa thi bày tỏ ý định gả con gái nhà họ Tô.
Tô Văn Hãn xua tay cái vù, lấy vợ vui bằng kiếm tiền?
Đàn bà phiền phức quá, lấy, lấy!
Núi cao hoàng đế xa, Tô cuống cuồng bạc đầu cũng vô ích, áp lực lập tức đổ dồn lên phía Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào theo lệ cũng mẫu hỏi một câu.
Tô Văn Hãn khẩy một tiếng:
“Lấy cái m-ông mà lấy, lúc ông đây sa cơ lỡ vận thì lánh ông như tránh tà, cứ sợ ông đây hại báu vật nhà họ.