Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 640
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đào Đào:
“Lão Cao là thông minh, đang gì mà, chính là như nghĩ đấy, dẫn của nhảy khỏi đơn vị quốc doanh, tự !"
“Con cá lớn" Lão Cao là mà Tô Đào Đào từ chín năm đầu gặp ông thả một sợi dây dài để “câu" ông về phe .
Bất động sản, cách khác là xây dựng cơ sở hạ tầng, là con đường cao tốc của quốc gia trong vài thập kỷ tới, từ khi cải cách mở cửa cho đến khi cô xuyên về những năm bảy mươi, vẫn luôn lên.
Đợi đến khi bất động sản xuống, ước chừng cô cũng thành thiên cổ , thể bỏ qua tính.
Bất kể là kiến thức thiết kế nội thất học ở kiếp , kiếp cố ý từ bỏ Đại học Thủ đô để chọn khoa Kiến trúc mạnh nhất của Đại học Hoa Thanh, thực chất đều là để dọn đường cho việc tiến quân lĩnh vực bất động sản.
Cô dùng chín năm để lựa chọn đối tác, thể là thận trọng hơn cả chọn chồng.
Lão Đỗ tiền, Lão Cao đội ngũ, cô khả năng tích hợp tài nguyên, cũng như bộ óc thiết kế nhà cửa, ba họ kết hợp chính là hình hài của một công ty bất động sản.
Thiên thời địa lợi nhân hòa, gây dựng sự nghiệp thì thật sự với chuyến xuyên của .
Lão Cao đúng như Tô Đào Đào , ông chỉ vẻ ngoài chất phác thôi, chứ bên trong rõ ràng lắm.
Hai rõ gốc gác của , nể phục nhân phẩm và năng lực của đối phương, đều đối phương nặng nhẹ thế nào.
“Cô cửa ?"
Lão Cao hỏi ngược .
Tô Đào Đào :
“Ở thủ đô quen một ông cụ nhiều tiền tiêu , kéo ông cuộc thì vấn đề tiền bạc thành vấn đề, cùng lắm thì thể xin v-ay v-ốn ngân hàng.
Nhà nước đang dốc sức hỗ trợ xây dựng cơ sở hạ tầng, bất kể chúng đến thành phố nào, chính quyền địa phương cũng sẽ nhiệt liệt chào đón thôi."
Lão Cao suy nghĩ về tính khả thi của việc .
Tô Đào Đào nhấp ngụm , tiếp:
“Chuyến Nam hạ , qua ít thành phố, trong lòng cũng khái quát, chúng theo chính sách của quốc gia, chọn một thành phố cường độ hỗ trợ lớn nhất, phát triển sớm nhất.
Chuyện nếu thành công, chúng đều rời xa quê hương.
chuyện vội , còn cần thời gian khảo sát thực tế, bên cũng suy nghĩ cho kỹ, nghĩ kỹ hãy trả lời ."
Lão Cao điềm đạm chỉ suy nghĩ một giây, vỗ bàn một cái:
“Làm!
Tiểu Tô, theo cô !
Lão Cao những cái khác gì, nhưng cái việc dùng sức xây nhà , lão Cao dám vỗ ng-ực đảm bảo với cô, nhất định sẽ !"
Tô Đào Đào rời căn cứ, rời xưởng thực phẩm, Lão Cao tiếc nuối bao nhiêu.
Ông bao giờ vì Tô Đào Đào là nữ đồng chí mà xem nhẹ cô, đối phó cô.
Ngược , một thể xây dựng nhà máy đến mức , buông tay là buông tay, thi đại học là đỗ ngay trường đại học nhất cả nước, học còn là kiến trúc.
Lão Cao ngốc đến mấy cũng hiểu , Tô Đào Đào thực chất sớm dọn đường cho ngày hôm nay.
Tô Đào Đào khác với những khác, khi khác còn đang luẩn quẩn với mảnh vườn mắt, cô thấy sự đổi và phát triển của năm năm, mười năm .
Lão Cao học hành cũng khá, nhưng phàm là theo thông minh thì luôn sai .
Đến tuổi còn cơ hội đại chiến một trận cùng Tô Đào Đào, sự hưng phấn của ông nhiều hơn là lo lắng.
“Không hổ là Lão Cao, bao giờ thất vọng."
Tô Đào Đào luôn cảm thấy Lão Cao là thông minh, ông phản ứng nhanh như , Tô Đào Đào cũng chẳng thấy bất ngờ chút nào.
“Vậy quyết định thế nhé, bên cứ việc của , nhà cửa trong xưởng cũng xây cho , đợi bên xử lý xong các việc tiền kỳ, đến lúc cần sức, sẽ báo cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-640.html.]
Lão Cao hưng phấn ngừng xoa tay:
“Thành!
Tiểu Tô, Lão Cao giao cả tính mạng tài sản tay cô, cô bảo thế nào thì chúng thế nấy!"
Nói chuyện với thông minh rõ gốc gác đúng là đỡ tốn tâm sức.
“Không nghiêm trọng đến thế ," Tô Đào Đào đưa tay , “Hợp tác vui vẻ, các điều khoản cụ thể, đợi sắp xếp xong sẽ gửi cho xem."
Tô Đào Đào việc thích rõ ràng từ đầu, như giai đoạn đều dễ nảy sinh tranh chấp.
Lão Cao khẽ nắm tay cô một cái buông :
“Thành, bên đợi tin của cô."...
Gặp Lão Cao xong, Tô Đào Đào mới trút gánh nặng trong lòng.
Học kiến trúc là quyết định của một cô, tìm Lão Cao đối tác cũng là quyết định của một cô.
Biến của cái quá lớn, đúng như cô , cần một cái duyên thiên thời địa lợi nhân hòa thì chuyện mới thành.
Tất nhiên, cô nhất định là Lão Cao, nhưng một đội ngũ xây dựng đáng tin cậy mới là tài sản cốt lõi của một công ty bất động sản.
Nếu Lão Cao đồng ý, cô tìm đối tác mới thì sẽ tiêu tốn nhiều thời gian và công sức.
Thậm chí còn đích công trường giám sát, đây là kết quả cô .
May mắn , Lão Cao cô thất vọng.
Việc quan trọng nhất của chuyến Nam hạ thành.
Rời bao nhiêu ngày, cô bắt đầu chút nhớ Phó Chinh Đồ, sớm về đoàn tụ với kỹ sư Phó nhà .
Trần Trần và vẫn chơi đủ.
Trần Trần cũng coi như là đứa trẻ lớn lên ở vùng biển, từ nhỏ thích theo kỹ sư Phó bơi, về, ngày nào cũng biển chơi.
Đến cả Trần T.ử Quy - con vịt cạn , cũng dạy cho bơi.
Tô Đào Đào bao giờ là một mất hứng của con cái.
“Vậy tự về , hành trình tiếp theo con nhất định lời chú út, nếu sẽ để chú út dẫn con riêng nữa ."
“Hú hú, moa..."
Trần Trần vui mừng hôn một cái, “Mẹ ơi quá, đúng là nhất thế giới!
Mẹ ơi con nhớ bố , yên tâm , con nhất định sẽ lời chú út mà!
Chú út cháu ngoan nhất đúng ạ?"
Tô Đào Đào:
“..."
Giỏi thật đấy, còn nhớ bố nữa.
Phó Viễn Hàng xoa đầu Trần Trần:
“Ừ, Trần Trần ngoan nhất."
Tô Đào Đào:
“T.ử Quy gọi điện về nhà , cháu đồng ý mới tiếp tục ở , đồng ý thì cháu về cùng cô ."
Trần T.ử Quy :
“Cô Tô, lúc cháu cháu lớn , chuyện của cháu cháu thể tự quyết định, nhưng ngoài lời cô.