Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 639

Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vui mừng nhất vẫn là Trần Trần, những bạn nhỏ cuối cùng quen thuộc trở , Sơ Nhất nhỏ và Hạ Hạ nhỏ xác định trai xinh mắt là do Trần Trần của họ biến thành, bắt đầu như lúc nhỏ, gọi “ Trần Trần" dứt, bám theo cái đuôi nhỏ.”

 

Bây giờ thêm một cái đuôi nhỏ Đường Đường miệng mồm cực ngọt, giống như một chú chuột túi nhỏ treo Trần Trần chịu xuống.

 

Cô bé kiên cường bao giờ nhè, lúc trời tối muộn, bà nội định đưa về nhà, túm c.h.ặ.t áo Trần Trần long trời lở đất, gì cũng chịu về nhà, thì đưa Trần Trần về nhà cùng.

 

Cuối cùng vẫn nhờ Mộc Mộc tay, cưỡng ép “gỡ" cô bé khỏi Trần Trần bế .

 

Đường Đường t.h.ả.m thiết vô cùng, những rõ chuyện ánh mắt Mộc Mộc cứ như kẻ buôn , hận thể báo cảnh sát ngay lập tức.

 

Cũng may cô bé cũng giống Mộc Mộc, là vô tư, cho hai viên kẹo là dỗ dành .

 

Trần Trần cuối cùng cũng nảy sinh một cảm giác may mắn “Hên là sinh cho cô em gái nào", bé gái đáng yêu thì đúng là đáng yêu thật, nhưng mà cũng quá !

 

Cậu vẫn thích chơi với những em trai nghịch ngợm hơn....

 

Tô Đào Đào từ miệng dì Chu Trương Cảnh An và Chu Vi Ninh năm nay xin nghỉ việc ở xưởng thực phẩm, cả hai cùng về thành phố Z, cũng chính là thành phố nơi Chu Vi Ninh và Chu Chính sinh để phát triển.

 

Bên đó là điểm thí điểm mở cửa bên ngoài đầu tiên, cũng là cửa ngõ quan trọng của ngoại thương, những năm tám chín mươi chỉ cần dám xuống biển kinh doanh, dù phát tài lớn thì cũng đủ ăn đủ mặc.

 

Trương Cảnh An còn thông qua mối quan hệ của ông cụ mà lấy chính sách ưu đãi với cường độ lớn hơn, mở một xưởng may mặc tại địa phương, phát triển khá .

 

Chỉ là chuyện hai họ quyết định sinh con, một lòng sự nghiệp, ông cụ thủy chung đồng tình.

 

, Tô Đào Đào càng thêm chắc chắn Trương Cảnh An cũng là trọng sinh trở về, còn chuyện sinh con, đại khái cũng liên quan đến trải nghiệm kiếp .

 

Cốt lõi tinh thần của Trương Cảnh An và Chu Vi Ninh cũng đủ mạnh mẽ, sống cả đời theo cách mà thấy thoải mái nhất, là thắng chín mươi chín phần trăm thế giới , cần gì để ý khác nhận thế nào?

 

Ngày hôm , Tô Đào Đào bảo Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc dẫn mấy đứa nhỏ chơi, sẵn tiện ghé xem ngôi nhà của Đường lão.

 

Mấy năm nay, cứ cách nửa năm Trương công an gửi tiền thuê nhà cho Phó Viễn Hàng một .

 

Mộc Mộc thỉnh thoảng cũng qua xem, tự nhiên là vấn đề gì.

 

Mỗi Phó Viễn Hàng đưa tiền thuê nhà cho Đường lão, ông đều chịu nhận, cứ bảo thiếu tiền.

 

Phó Viễn Hàng còn cách nào khác, chỉ thể đổi cách thức, hôm nay mua cho cụ đôi giày, mai may cho cụ bộ quần áo, những thỏi mực, b.út lông giá vài chục, cả trăm đồng, Đường lão nỡ mua, Phó Viễn Hàng dành dụm tiền là mua cho cụ.

 

Thấy đồ cụ thích ăn, cũng thỉnh thoảng mang về một ít.

 

Đường lão thế nào, Phó Viễn Hàng cũng .

 

Thấy đứa trẻ lãng phí tiền bạc như cũng cách, cuối cùng cụ đành nhận tiền thuê nhà của Phó Viễn Hàng.

 

Chỉ điều thu tiền thuê nhà của Phó Viễn Hàng xong, cụ cần mua gì vẫn sẽ mua cho , khiến Đường lão uất ức thôi.

 

Suốt ngày mắng Phó Viễn Hàng bày vẽ tốn kém, tiêu xài hoang phí.

 

khi những bạn già Phó Viễn Hàng - đứa học trò út còn hiếu thảo hơn cả cháu ruột, khóe miệng Đường lão cứ kìm mà nhếch lên.

 

Lần Tô Đào Đào Nam hạ ngoài việc đưa các con ngao du và thăm những bạn cũ, còn một việc quan trọng.

 

Ba năm gặp, ngày nào cũng việc ngoài trời, Lão Cao với khuôn mặt sạm đen vì nắng vẫn giữ nguyên vẻ chất phác thật thà đó.

 

Ông thấy Tô Đào Đào, khóe miệng tươi rói, vui mừng từ tận đáy lòng.

 

“Tô xưởng trưởng, lâu gặp, vẫn phong thái như xưa nhỉ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-639.html.]

Tô Đào Đào dậy đón ông:

 

xưởng trưởng bao nhiêu năm , vẫn gọi là xưởng trưởng thế, dạo thế nào?

 

Vẫn chứ?"

 

Lão Cao gật đầu:

 

“Vẫn thế thôi, nhờ cô cả đấy, quy hoạch năm năm, quy hoạch mười năm cho xưởng thực phẩm, nhà cửa nhà xưởng xây mãi hết.

 

Kế hoạch mua nhà mà cô đề , cho công nhân viên tự bỏ tiền huy động xây nhà, xưởng cho vay l-ãi su-ất thấp trả góp, để mua trả dần trong hai mươi năm, năm nay cấp đồng ý ."

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Tốt quá."

 

Cô chẳng thấy bất ngờ chút nào, điều kiện ở ký túc xá của xưởng tính là tệ, nhưng một khi nghỉ việc là ký túc xá trả , ai chẳng ở trong căn nhà lớn của chính , ai đuổi ?

 

Xung quanh xưởng thực phẩm chẳng gì nhiều, chỉ đất là nhiều, chia khu nhà xưởng và khu gia đình chẳng vấn đề gì.

 

Sau nếu xung quanh thêm các nhà máy khác, xây thêm một lô nhà bán cho ngoài cũng .

 

“Để công nhân viên mỗi tháng bỏ một nửa tiền lương dùng để trả góp, trong xưởng những cặp vợ chồng kết hôn mà thiếu nhà ở, tiền trong tay ít , hai , ăn ở đều tại xưởng, tiêu thế nào cũng vẫn để dành lương của một .

 

Số tiền đó để dành cũng dùng việc gì, chỉ gửi ngân hàng lấy lãi, bây giờ thì , bỏ một khoản tiền trả , lấy nhiều thì vay ít, lấy ít thì vay nhiều, cả trả đứt luôn, tiền xây nhà lập tức ngay."

 

Lão Cao càng càng hưng phấn, tiếc là ông việc trong xưởng, nếu ông cũng bỏ tiền mua một căn.

 

Tô Đào Đào:

 

“Lão Cao, thấy chính sách gần đây thế nào?"

 

Lão Cao :

 

“Tốt chứ, đương nhiên là càng ngày càng , đây những chuyện như thế , mơ cũng dám nghĩ tới.

 

Nói thật lòng, lúc cô mới đề còn thấy cô đang viển vông cơ, tự bỏ tiền huy động xây nhà, xưởng còn cho trả góp, cái đầu cô mọc kiểu gì mà thế, quan trọng là nó còn thành công nữa chứ!"

 

Tô Đào Đào khẽ gõ lên bàn:

 

“Kế hoạch thể thành công, chủ yếu nhờ xưởng thực phẩm hiệu quả , phúc lợi , lượng công nhân viên cũng đủ đông, đổi là xưởng bình thường thì khó thành công."

 

“Cái xưởng do đích Tô xưởng trưởng cô xây dựng lên thì mà kém ?

 

sống mấy chục năm , đây là đầu tiên thấy một xưởng trưởng bản lĩnh như cô."

 

Lão Cao hớn hở .

 

“Lão Cao," Tô Đào Đào ngẩng đầu, thẳng mắt Lão Cao hỏi, “Anh bao giờ nghĩ đến việc tự riêng ?"...

 

Chương 523 Cô thế nào, chúng thế nấy!

 

Lão Cao hiểu Tô Đào Đào:

 

“Làm riêng?

 

Làm riêng kiểu gì?"

 

 

Loading...