Tiểu Mận , mỉm :
“Vừa nãy còn hỏi bọn chị nhầm mộ đấy."
“Thế chị ?"
Trần Trần tò mò hỏi.
“Mộc Mộc bảo hái sim mộ , giúp dọn cỏ một chút để tỏ lòng cảm ơn."
Tiểu Mận nhớ ánh mắt khó tả của dân làng là thấy buồn vô cùng.
Người dân vác cuốc còn đáp một câu:
“Người thành phố các cô tỏ lòng cảm ơn đặc biệt thật đấy, dọn mộ cho cơ ."
Trần Trần và Trần T.ử Quy cũng nhịn .
“Trước cửa nhà em vây kín , nhớ kỹ lát nữa chúng cũng lộ phận, nếu sẽ rắc rối to."
Trần Trần .
Mộc Mộc vuốt mặt:
“Được , chúng mau thôi, vạn nhất họ phát hiện phận của chúng thì khéo chạy thoát ."
Bốn bàn bạc xong, vội vàng chỗ xe máy cày chiếm chỗ.
Lúc về cũng giống như lúc , xe máy cày cứ đầy chỗ là chạy, lúc họ đến, cố chen chúc một chút thì đủ chỗ .
Lần lái xe máy cày chú A Ngưu, chắc là một chú bận xuể nên trong thôn thêm bác lái xe máy cày khác.
Xe máy cày mới khởi động lâu, mấy dân đuổi theo.
Trần Trần để thể giao tiếp rào cản với “ông nội Phúc", học qua chút thủ ngữ và khẩu ngữ.
Cậu phân biệt rõ dân đuổi theo là:
“Dừng mau, Tiểu Mận và Mộc Mộc ở xe máy cày đấy!"
Trần Trần và Mộc Mộc , Trần Trần dùng khẩu hình hiệu “Hai nhận ".
Mộc Mộc ôm trán, đầu sang một bên, nhất quyết những dân đang đuổi theo .
Tại khi miêu tả âm thanh lớn đều là “kêu to như máy cày", vì tiếng máy cày thực sự lớn.
Người dân gào rách cả họng, xe máy cày cũng thấy, còn một mực xua tay bảo họ lui :
“Hết chỗ , đợi chuyến !"...
Bốn bình an vô sự trở về nhà khách.
Trần Trần húp cạn nửa ấm nước mới bình tâm trạng ngày hôm nay.
Trần Trần dùng ngôn ngữ đơn giản nhất, kể chuyện ở thôn một lượt, cuối cùng đề nghị:
“Mẹ ơi, chúng mau thôi, con cảm giác lát nữa họ sẽ đuổi tới đây đấy, nhà khách ở huyện chỉ vài chỗ, khi lát nữa chúng phát hiện mất."
Tô Đào Đào đến mức eo thẳng lên :
“Trần Trần ngốc, chúng ở đây thì ?
Cùng lắm là hàn huyên với họ mấy câu, dù mai chúng cũng , vội."
Tô Đào Đào dặn dò Phó Viễn Hàng:
“A Hàng xuống với lễ tân một tiếng, nếu hỏi về chúng thì bảo chúng ở đây."
Phó Viễn Hàng cũng nghĩ đến điểm , gật đầu:
“Vâng chị dâu."
Phó Viễn Hàng phát hiện dì lễ tân trở nên đặc biệt nhiệt tình, còn đặc biệt hưng phấn:
“Cháu là Phó Viễn Hàng?
Phó Viễn Hàng ở thôn Trạng Nguyên, năm ngoái thi đỗ trạng nguyên thủ đô đúng ?"
Dì xong, từ bàn lấy một cuốn truyện tranh và một cái vỏ kẹo:
“Cái và cái cũng đều là cháu vẽ đúng ?
Ái chà chà, con trai dì thích cháu lắm, cuối cùng cũng gặp thật !
Tiếc là con trai dì về quê chỗ bà nội , nếu dì nhất định bảo nó qua gặp cháu, đúng , các cháu ở mấy ngày?
Con trai dì ngày về kịp ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-637.html.]
Phó Viễn Hàng:
“..."
Nếu nổi tiếng ở đây như , chẳng đến, trực tiếp ở thành phố cho xong.
Phó Viễn Hàng bình thản lắc đầu:
“Dạ cháu, chắc là trùng tên trùng họ thôi ạ."
Phó Viễn Hàng xong, đầu lên lầu.
Dì lễ tân ở phía gọi :
“Ơ, Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng cơ mà, cháu thể ?
Một thì thôi, chứ hai cùng trùng tên ?"
Phó Viễn Hàng chạy về phòng:
“Chị dâu, là sáng sớm mai chúng luôn , muộn là ."
Tô Đào Đào:
“Có chuyện gì thế?"
Phó Viễn Hàng kể chuyện :
“Ở huyện gì mà tên là thể đối chiếu với chúng .
Ban ngày lúc đăng ký lẽ phản ứng kịp, giờ thì hết ."
Phó Viễn Hàng dứt lời, đến gõ cửa:
“Đồng chí Tô, chúng mang ít dưa hấu qua cho , phiền mở cửa giúp."
Mọi đưa mắt .
Tô Đào Đào đến cạnh cửa, với bên ngoài:
“Không cần cảm ơn, cần nghỉ ngơi, phiền nếu ai đến tìm thì cứ bảo chúng ở đây, hoặc trả phòng ."
Bên ngoài chỉ một , Tô Đào Đào trả lời, một khác đặc biệt hưng phấn, nén giọng, dùng âm thanh mà cho là nhỏ :
“ giọng cô , bảo là cô mà, các bà thấy thật , lắm."
“Thế thì nhất định xem mới ."
Tiếng gõ cửa vang lên, khiến Tô Đào Đào đang tựa ở cạnh cửa giật .
“Cái đó đồng chí Tô, chúng phiền , hứa là đặt dưa hấu xuống là ngay."
Mộc Mộc bước tới:
“Chị Đào Đào, để em."
Tô Đào Đào bóp nhẹ huyệt thái dương đang đau nhức, hiệu cho Mộc Mộc mở cửa.
Trần T.ử Quy cũng tới:
“Họ em, em cũng ."
Tiểu Mận cũng dậy:
“Em cũng cùng."...
Ba tiễn ngoài cửa , tay vẫn thêm một đĩa dưa hấu.
Mộc Mộc vuốt mặt:
“Không em rửa mặt cái , những nhiệt tình quá, nước bọt phun hết lên mặt em !"
Tô Đào Đào đĩa dưa hấu đó, đến mặt còn tránh khỏi, dưa hấu còn ăn ?
Trần T.ử Quy từ nhỏ bệnh sạch sẽ, nước bọt phun phì phì lên dưa hấu, ăn nổi, cũng khuyên ăn:
“Hay là em mang dưa hấu xuống trả ."
Tô Đào Đào:
“Không vội, chúng bàn xem tiếp theo thế nào ."
Cứ thế , họ thật sự khả năng sáng sớm mai chặn ở cửa nhà khách.
Trần Trần nghĩ ngợi một lát :
“Con xem lịch tàu hỏa, con nhớ sáng sớm mai lúc năm giờ một chuyến tàu qua, chúng thể đổi vé sang chuyến đó ạ."